Chương 83: Kế của Viên Thiệu, trận chiến Giới Kiều.
"Cái gì?
Ngươi nói cái gì?
Hoàng Tiêu kia thực sự xuất binh viện trợ Ký Châu?"
Viên Thiệu r·u·n rẩy cầm trong tay một phần cấp báo truyền đến từ Ký Châu, làm sao cũng không tin những gì viết trên đó."Làm sao có thể?
Hàn Phức, cái đồ vô dụng này còn đem toàn bộ Ký Châu dâng cho Hoàng Tiêu hắn?
Lẽ nào lại có chuyện như vậy!"
Cũng không trách Viên Thiệu như thế, thử hỏi ai trăm phương ngàn kế tính toán một châu, nhưng tính toán hồi lâu, kết quả lại là làm áo cưới cho người khác, làm gì có chuyện cam tâm!"Chúa công, nhưng là Ký Châu cấp báo?
Tịnh Châu Hoàng Tiêu xuất binh?"
Phùng Kỷ thấy Viên Thiệu sắc mặt khó coi, lại nghe hắn nói, há không rõ đã xảy ra chuyện gì.
Có điều, kế này đều là do hắn một tay bày ra chấp hành, có trốn đằng trời cũng không thoát được hắn, bị mắng mỏ trách phạt là điều tất nhiên.
Không thể làm gì khác hơn là nhắm mắt hỏi.
Ốc Tự Vũ xem thường nhìn Phùng Kỷ, làm chủ công cán một kế, được chúa công vài câu khích lệ, mấy ngày nay làm ngươi vênh váo không biết mình họ gì, đuôi đều sắp vểnh lên trời!
Hừ, hay lắm, lần này im rồi đi!"Hừ, đều là ngươi bày ra kế hay, ngươi cầm lấy mà xem đi!"
Viên Thiệu thấy là Phùng Kỷ, vừa nhìn thấy hắn liền bực mình, cầm trong tay phần cấp báo kia ném lên người Phùng Kỷ.
Phùng Kỷ cười khổ một tiếng, ai, chim đầu đàn không dễ làm a!
Khom lưng nhặt lấy bản cấp báo, cẩn thận xem, xem xong, lại nhìn một lần, Viên Thiệu thấy Phùng Kỷ cứ xem đi xem lại, thật là không kiên nhẫn, trách mắng: "Thích xem thì cầm về nhà mà xem, đừng ở chỗ này làm phiền ta!""Ha ha..."
Phùng Kỷ bỗng nhiên cười lớn.
Trong phòng, chúng văn võ kinh ngạc nhìn Phùng Kỷ, người này không phải là phát điên rồi chứ!
Sao lúc này hắn còn có thể cười được.
Viên Thiệu thật là không thích, không trách cứ ngươi thì ngươi cũng đừng cao hứng thành ra như vậy a!
Sầm mặt lại, không còn xưng tự, vỗ bàn một cái, quát lên: "Phùng Kỷ, ngươi cười cái gì?""Chúc mừng chúa công, chúc mừng chúa công!"
Phùng Kỷ nghe Viên Thiệu hỏi, vội vàng ngưng cười, chắp tay nói.
Người này nhất định là phát điên rồi!"To gan Phùng Kỷ, dám trêu chọc ta, Ký Châu đã bị Hoàng Tiêu đoạt được, ta có gì đáng mừng, hôm nay ngươi không nói ra được lý do, ta quyết không tha!"
Viên Thiệu mặt âm trầm sắp nhỏ ra nước, sắc mặt không vui nhìn Phùng Kỷ, tức giận quát lên."Chúa công, Hoàng Tiêu giành được Ký Châu thì sao?
Bây giờ có U Châu rộng lớn chờ chúa công đi lấy, đó không phải là đại hỉ sao?"
Phùng Kỷ không hề để ý đến sắc mặt Viên Thiệu, hứng thú bừng bừng nói."Hả, U Châu?
Lời này là ý gì?"
Viên Thiệu vừa nghe sự tình dường như không giống như mình tưởng tượng, sắc mặt thoáng hòa hoãn, gấp giọng hỏi."Chúa công, chiến báo nói Hoàng Tiêu đã lấy Ký Châu, nhưng Công Tôn Toản kia nhất định sẽ không giảng hòa, tất sẽ cùng Hoàng Tiêu ác chiến ở Ký Châu.
Theo cấp báo, Công Tôn Toản ở Ký Châu trên chiến trường có tới năm vạn đại quân, thực lực tổng hợp của Công Tôn Toản so với điều này cũng không mạnh hơn bao nhiêu, nói vậy hẳn là dốc toàn lực binh lính để thảo phạt Ký Châu.
Như vậy xem ra, Bắc Bình nhất định phòng thủ trống vắng, nếu chúa công xuất binh đánh úp, chẳng phải dễ như trở bàn tay?
Bắc Bình làm chủ, Công Tôn Toản đã thôi, Lưu Ngu ở U Châu chỉ là một kẻ vô năng, thay vào đó chẳng phải dễ như ăn cháo?"
Phùng Kỷ nước miếng văng tung tóe, chậm rãi nói, càng nói càng hưng phấn.
Viên Thiệu cẩn thận nghiền ngẫm lời Phùng Kỷ, càng nghĩ càng thấy có lý, vỗ tay cười to nói: "Nếu không phải Nguyên Đồ nói như vậy, Thiệu còn ở trong mây trong sương vậy!
Kế này rất hay, rất hay!
Nhan Lương, Văn Xú nghe lệnh!"
Tháng sáu, mặt Viên Bản Sơ, nói thay đổi liền thay đổi ngay!"Mạt tướng tại!"
Nhan Lương, Văn Xú vội vàng đứng lên khỏi chỗ, khom người hành lễ."Sai hai người các ngươi suất lĩnh bộ binh mã của mình làm tiên phong, thẳng tiến Bắc Bình!"
Viên Thiệu quét sạch vẻ phiền muộn vừa rồi, khí phách ra lệnh: "Nguyên Đồ hiến kế có công, chuyến này ngươi làm quân sư, chờ hạ được Bắc Bình sẽ cùng nhau ban thưởng!""Vâng!""Quân sư, nhị ca, các ngươi xem, đại quân của Công Tôn Toản một bước tiến tới sẽ có hành động như thế nào?"
Trong đại trướng, đèn đuốc sáng trưng, Trương Phi, Tự Thụ mọi người tụ hội trong đại trướng của Hoàng Tiêu, thương nghị quân tình.
Hoàng Tiêu nhìn một chút mấy người, trực tiếp hỏi."Tam đệ, Công Tôn Toản kia bị chúng ta đánh lui hết lần này đến lần khác, theo ta, lão Trương thấy, nhất định không còn lòng dạ nào tái chiến, chật vật trốn về Bắc Bình!"
Trương Phi không hề nghĩ ngợi, nghênh ngang nói.
Trương Cáp lắc đầu, ở bên cạnh nói: "Chưa chắc!""Này, ta nói Trương Cáp, ngươi sao cứ không ưa gì ta, lão Trương thế, trên chiến trường cướp đối thủ của ta, lão Trương, bây giờ lại phản bác ta, lão Trương, không có ai như vậy a, đều họ Trương, không giúp ta, lão Trương thì thôi đi!"
Trương Phi phiền muộn nhìn Trương Cáp, nói."Ha ha..."
Mọi người bị Trương Phi chọc cười ha hả."Nhị ca, ở đây bàn chính sự, đừng vội hồ đồ!"
Hoàng Tiêu cười khổ ngăn Trương Phi, quay đầu nói với Trương Cáp: "Tuấn Nghệ, ngươi thấy thế nào?""Chúa công, tuy rằng lần nữa thất bại trước đại quân của Công Tôn Toản, nhưng tính cả bộ của Khúc tướng quân bắn g·iết quân địch, tổng cộng cũng chỉ có sáu, bảy ngàn người, đối với đại quân Công Tôn Toản mà nói, vẫn chưa thương gân động cốt.
Mà Công Tôn Toản được xưng 'Bạch Mã tướng quân', hiếm khi bị bại, nay bại như vậy, tất không cam lòng.
Vì lẽ đó, Cáp dự đoán Công Tôn Toản tất không thể lui vậy!"
Trương Cáp rất trầm ổn phân tích."Chúc mừng chúa công có được tướng tài!"
Tự Thụ tự đáy lòng thở dài, ai có thể nghĩ tới Trương Cáp thường ngày không bộc lộ tài năng, lại có tài năng đại tướng như vậy, xem ra chúa công thật sự có tài nhìn người a!
Ha ha, chính mình không phải cũng như vậy sao!"Chúa công, Trương Cáp tướng quân nói rất đúng, Thụ dự đoán Công Tôn Toản kia cũng sẽ không lui!""Ừm, cùng suy nghĩ với Tiêu, không chỉ sẽ không lui, mà còn, một khi trời sáng, tất sẽ dẫn quân cùng chúng ta quyết chiến."
Hoàng Tiêu ngữ khí chắc chắn nói."Tam đệ, vì sao?"
Trương Phi không hiểu hỏi."Ha ha, nhị ca, Công Tôn Toản kia nhất định không cam lòng thảm bại trong tay ta như vậy, tất cho rằng ta chỉ là kẻ trượng mưu kế mà thôi, trong tay không có bao nhiêu q·uân đ·ội, nhất định sẽ không kéo dài thời gian, bởi vì Công Tôn Toản biết, nếu đợi đại quân ta đến, sẽ không còn bất cứ cơ hội nào.""Chúa công nói rất có lý, như vậy xem ra, đại quân Công Tôn Toản tất sẽ như chúa công nói, quân ta nên sớm chuẩn bị mới phải!"
Tự Thụ liên tục gật đầu, phụ họa."Ừm!"
Hoàng Tiêu gật đầu, quay đầu nhìn chư tướng, ra lệnh: "Loan Đề Khương Cừ nghe lệnh!""Mạt tướng tại!"
Loan Đề Khương Cừ đứng lên, khom người tuân mệnh."Lão tướng quân, làm ngươi suất lĩnh một ngàn kỵ binh Hung Nô, mang theo vật dẫn hỏa, đến nơi kín đáo phía bắc Giới Kiều mai phục.
Nếu đại quân Công Tôn Toản không đánh tới thì thôi, một khi tấn công tới, nhất định dốc toàn lực lượng, lương thảo ắt để lại đại doanh, người phòng thủ sẽ không quá nhiều.
Đợi đến khi tấn công, cho đại quân đi qua, đánh lén vị trí lương thảo, không cần do dự, đốt sạch!""Mạt tướng lĩnh mệnh!"
Loan Đề Khương Cừ lĩnh mệnh, biết thời gian cấp bách, vội vàng từ biệt mọi người, xuống chuẩn bị."Trương Cáp nghe lệnh!""Trương Cáp tại!""Nếu lão tướng quân đắc thủ, đại quân Công Tôn Toản ắt lương thảo không đủ, biện pháp tốt nhất chính là đoạt lương thảo của quân ta.
Mà Tiêu nghe nói nơi trữ lương gần nhất của quân ta là kho lúa Hoàng Trung, ta dự đoán tất sẽ đến đây đoạt lương.
Tuấn Nghệ, ta cùng ngươi mang hai ngàn kỵ binh đến Hoàng Trung, dùng lệnh bài của ta ra lệnh cho quân coi giữ vận chuyển khoảng một nửa lương thảo đi, dùng than cốc và những vật khác thay vào, khắp nơi đổ dầu hỏa.
Nếu đại quân Công Tôn Toản đến đoạt lương, có thể giải tán quân phòng giữ, Tuấn Nghệ có thể chờ cho bọn chúng vào sâu, dùng hỏa tiễn tấn công!""A?"
Trương Cáp nghe vậy kinh hãi, cái gì?
Hỏa tiễn tấn công?
Trong mắt Trương Cáp đột nhiên hiện ra một biển lửa, chuyện này...
Đây là tuyệt kế a, nếu đúng như chúa công nói, đại quân Công Tôn Toản kia..."Tuấn Nghệ?"
Thấy Trương Cáp vẻ mặt khiếp sợ, Hoàng Tiêu lên tiếng gọi."A?
Vâng, chúa công!"
Trương Cáp đè nén nỗi kinh hãi, đây là chiến tranh, không phải địch c·hết thì ta vong, đâu ra lắm nhân từ như vậy?
Nghĩ tới đây, vội vàng khom người lĩnh mệnh."Khúc tướng quân, nhị ca, theo ta, chờ đợi đại quân Công Tôn Toản!""Rõ!"
Hai người lĩnh mệnh.
Quả nhiên không ngoài dự đoán của Hoàng Tiêu, vừa qua giờ điểm tâm, phía bắc truyền đến từng trận tiếng vó ngựa, không lâu sau, đại quân Công Tôn Toản xuất hiện trong tầm mắt của quân Hoàng Tiêu."Ha ha!
Hoàng Tiêu tiểu nhi, chỉ giỏi dùng quỷ kế!
Nay đại quân ta đến, ta xem ngươi làm sao ngăn cản ta!"
Công Tôn Toản thấy Hoàng Tiêu chỉ có ngàn nhân mã, nhất thời yên lòng.
Quả không ngoài dự đoán của ta vậy!"Đây không phải Công Tôn thất phu sao?
Đêm qua hoảng sợ bỏ chạy chính là ngươi chứ?
Đừng vội đấu võ mồm, có bản lãnh gì cứ việc ra, ta Hoàng Tiêu tiếp chiêu!
Đúng rồi, nghe danh đã lâu thủ hạ ngươi có tinh nhuệ kỵ binh, tên gì 'Bạch Mã Nghĩa Tòng' gì đó, có dám cùng ta Hoàng Tiêu đánh cược một trận?"
Nghe danh đã lâu Tiên Đăng Tử Sĩ khắc chế kỵ binh hạng nhẹ, bây giờ, ta thử một lần!"Ồ?
Đánh cược thế nào?"
Công Tôn Toản nghi ngờ hỏi."Ta lấy tám trăm quân đối kháng ba ngàn 'Bạch Mã Nghĩa Tòng' của ngươi!
Công Tôn Toản, ngươi có dám?"
Hoàng Tiêu nghiêng đầu nhìn Công Tôn Toản, vẻ mặt xem thường."Cái gì?!"
Công Tôn Toản giận dữ, từ bao giờ mình bị người khác khinh thường như vậy?"Bạch Mã Nghĩa Tòng" chính là tâm huyết cả đời của hắn, là sự kiêu ngạo của hắn!
Hoàng Tiêu lại tuyên bố lấy tám trăm người chiến ba ngàn, lại còn là "Bạch Mã Nghĩa Tòng" ?
Là có thể nhẫn thục không thể nhẫn vậy!
(Thúc có thể nhịn, thẩm không thể nhịn).
Công Tôn Toản nghiến răng nghiến lợi nói: "Được, Hoàng Tiêu, như ngươi mong muốn!'Bạch Mã Nghĩa Tòng' theo ta g·iết địch!""Vâng!"
Ba ngàn "Bạch Mã Nghĩa Tòng" trong đêm bị chém g·iết không ít, Công Tôn Toản vất vả lắm mới chọn ra được một ít tinh binh trong quân đội, miễn cưỡng tập hợp đủ ba ngàn người."Khúc tướng quân, có chắc chắn không?"
Hoàng Tiêu nhìn Khúc Nghĩa, hỏi.
Khúc Nghĩa nhìn "Bạch Mã Nghĩa Tòng" đối diện, khinh bỉ nói: "Chúa công cứ yên tâm, chỉ ba ngàn người, mạt tướng khinh thường!""Không thể xem thường, Khúc tướng quân cứ đi, ta tin tưởng ngươi nhất định làm được.
Ta sẽ yểm trợ cho ngươi!"
Hoàng Tiêu vỗ vai Khúc Nghĩa, mỉm cười nói."Vâng!"
Khúc Nghĩa cũng muốn trước mặt anh hùng trong lòng mình thể hiện một phen, cả người tràn ngập đấu chí." 'Tiên Đăng Tử Sĩ' ẩn nấp!"
Khúc Nghĩa ra lệnh, chỉ thấy tám trăm tử sĩ bước qua cầu, lưng tựa sông, xếp hàng ngang, tay cầm khiên lớn dựng sát trước người, một đầu gối chạm đất, giấu thân thể sau khiên.
Thật sự chỉ có tám trăm?
Hoàng Tiêu, ngươi quá coi thường ta, Công Tôn Toản!"'Bạch Mã Nghĩa Tòng' theo ta g·iết!"
Công Tôn Toản vung trường thương, phi ngựa dẫn ba ngàn "Bạch Mã Nghĩa Tòng" xông về phía Khúc Nghĩa.
Lại còn là bộ binh, ha ha, xem ra Hoàng Tiêu ngươi chỉ là kẻ giỏi bày quỷ kế mà thôi, hôm nay để ta, Công Tôn Toản, dạy ngươi cách đánh trận!
Khúc Nghĩa thấy kỵ binh đối phương cách phe mình chỉ mấy chục bước, vung đại đao, gào to: "Bắn!"
Chỉ thấy tám trăm tử sĩ đồng loạt đứng dậy, bụi đất tung bay, xông về phía trước, trong tay không phải quân nhận, mà là nỏ cứng, nhắm vào kỵ binh Công Tôn Toản siết cò, trong nháy mắt, nỏ cứng được lên dây, người bị trúng tên như bị sét đ·á·n·h, "Bạch Mã Nghĩa Tòng" ngã xuống liên tiếp.
Công Tôn Toản trên cánh tay cũng trúng một mũi tên, đau đến nhe răng trợn mắt, thấy tám trăm người kia lại giương nỏ cứng, sắc mặt đột nhiên biến, "Lui!
Mau lui lại!"
Bát mã vọng bổn trận bỏ chạy (quay đầu ngựa chạy về trận của mình).
Khúc Nghĩa thấy người kia, tự nhiên biết đó là Công Tôn Toản, không chịu bỏ qua, thúc ngựa múa đao đuổi theo, "Công Tôn Toản đừng chạy, để mạng lại!"
Mắt thấy sắp đuổi kịp, không ngờ từ bên trái xuất hiện một thiếu niên tướng quân, phi ngựa vung thương xông thẳng tới Khúc Nghĩa.
Hoàng Tiêu ở phía sau nhìn rõ, chỉ thấy viên tiểu tướng này có thân hình cao tám thước, lông mày rậm mắt to, mặt rộng tai lớn, uy phong lẫm lẫm, đây là...
Trong đầu không khỏi thoáng qua tên một người, không lẽ thực sự là hắn!
Nếu là người này, Khúc Nghĩa không phải đối thủ!
Sợ Khúc Nghĩa gặp bất trắc, vội vàng thúc Khiếu Nguyệt đuổi theo.
Chỉ thấy tiểu tướng kia thương pháp tinh diệu, Khúc Nghĩa căn bản không phải đối thủ, chiến không được mấy hiệp, đã bị ép luống cuống tay chân, chỉ có thể chống đỡ, không còn sức đánh trả, sơ ý, bị tiểu tướng kia tìm được sơ hở, đại thương như linh xà, đâm về phía ngực Khúc Nghĩa.
Xong!
Khúc Nghĩa thầm kêu, trong lòng hối hận, tự trách mình tham công, mới có họa này, tiểu tướng này là ai, thật lợi hại!"Coong!"
Ngay lúc Khúc Nghĩa nghĩ mình hẳn phải c·hết, bên cạnh hắn đột nhiên xuất hiện một cây đại kích, đỡ cho hắn một thương chí mạng.
Khúc Nghĩa vội vàng quay đầu, thấy chính là Hoàng Tiêu!
Hoàng Tiêu thu đại kích, ôn hòa nói với Khúc Nghĩa: "Khúc tướng quân vất vả rồi, trước tiên xuống nghỉ ngơi, người này giao cho ta đối phó!""Vâng, chúa công!"
Khúc Nghĩa trong lòng cảm động, nếu không phải chúa công..."Đối diện tiểu tướng, ngươi là người phương nào?"
Hoàng Tiêu chỉ đại kích vào tiểu tướng kia, hỏi."Ta chính là Thường Sơn Triệu Tử Long vậy!"
