Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Trọng Sinh: Giáo Hoa Đuổi Ngược, Ta Tài Hoa Không Dối Gạt Được

Chương 43: : Đây chính là cả đời chi địch a...




Chương 43: Đây chính là cả đời đối thủ a...

Ngày thứ hai, khi Diệp Hiên bước vào phòng học, phát hiện bầu không khí so với sáng hôm qua còn quỷ dị hơn.

Tất cả mọi người đều dùng ánh mắt phức tạp nhìn hắn.

Cẩn thận phân biệt thì có thể thấy trong đó có cả sự kinh hãi lẫn nghi hoặc.

Trần Minh nhìn thì thậm chí có mấy phần nghiến răng nghiến lợi hằn học."Không phải, các ngươi đây đều biểu tình gì vậy?"

Diệp Hiên vừa mới mở miệng, Tôn Siêu đã là người đầu tiên xông lên: "Ta nói, ngươi không phải nói kiểm tra không lý tưởng sao, 723 điểm cũng gọi là mẹ nó không lý tưởng?!"

Vương Hổ người thứ hai chạy tới, trực tiếp đấm vào ngực Diệp Hiên một cái: "Sở Nhiên mới thi 711 điểm, nếu 723 điểm của ngươi gọi là không lý tưởng, vậy chẳng phải là kiểm tra của hắn sụp đổ rồi?"

Diệp Hiên ngớ người một chút: "Thành tích có rồi à?""Đều mẹ nó lan truyền hết cả rồi!"

Tôn Siêu, Vương Hổ đồng thanh nói.

Thành tích của Diệp Hiên quá kinh người, căn bản là không thể giấu được.

Huống hồ, chuyện này cũng không có gì phải giấu giếm.

Vì vậy đêm qua, một số học sinh đã nhận được thông tin từ giáo viên.

Đến sáng nay, tin này đã lan khắp trường.

Tôn Siêu ôm cổ Diệp Hiên, hung dữ hỏi: "Khai thật đi, hôm qua vì sao nói kiểm tra không lý tưởng?"

Diệp Hiên vui vẻ: "Hôm qua ta có nói câu đó sao?

Ta rõ ràng nói là để các ngươi làm tốt chuẩn bị tư tưởng mà!""Cái này không phải cùng một ý sao?"

Tôn Siêu bất mãn nói.

Diệp Hiên: "Ta cho ngươi thêm một lần cơ hội tổ chức lại ngôn ngữ.""Ta có tổ chức lại ngôn ngữ thì cũng là..."

Tôn Siêu nói đến một nửa, đột nhiên phản ứng lại: "Ý ngươi hôm qua là nói...

Vì kiểm tra quá tốt, sợ dọa chúng ta, nên mới bảo chúng ta làm tốt chuẩn bị tư tưởng?""Mẹ nó?"

Vương Hổ cũng đã hiểu, cả người ngẩn người ngay tại chỗ.

Những bạn học khác lúc này mới nhớ ra, hôm qua Diệp Hiên từng nói kết quả có thể sẽ gây sốc.

723 điểm, đây chẳng lẽ không đủ gây sốc à!

Thì ra Diệp Hiên là có ý này à!

Vấn đề là, ngươi cứ nói thẳng là mình kiểm tra rất tốt là được rồi, sao phải chơi chữ thay đổi đột ngột, trực tiếp khiến mọi người đi vào ngõ cụt vậy chứ.

Khiến hại bọn họ hôm qua phải lo lắng cả một đêm.

Sau một hồi yên lặng rất lâu...

Không biết ai đó hét lên một tiếng: "Còn đứng đơ ra đấy làm gì?

Đánh hắn đi!""Ầm ầm" một tiếng, mười mấy nam sinh xông lên, bao vây lấy Diệp Hiên rồi "đấm đá túi bụi".

Trần Minh đảo mắt, vội vàng chạy đến: "Đừng đánh nữa đừng đánh nữa, đánh nữa ra người thật bây giờ!"

Trong lúc nói chuyện, hắn nhân cơ hội luồn qua khe hở giữa đám người đá vào Diệp Hiên mấy cái.

Trước đây trên tình trường bị Diệp Hiên đè đầu thì coi như xong đi, bây giờ đến thành tích học tập cũng bị nghiền ép đến mức không ngóc đầu lên nổi, hắn không thừa dịp này đến đá mấy cái, sau này muốn lấy lại danh dự thì sợ là nửa điểm cơ hội cũng không có.

Đương nhiên, Trần Minh cùng những bạn học khác, đều chỉ là nói đùa, căn bản không dùng lực gì.

Diệp Hiên cũng biết điều đó, cho nên chỉ ôm đầu cười đùa, thỉnh thoảng lại bắt được cơ hội dùng chiêu sư tử ngoạm mồi, Konoha ngàn năm giết.

Các nữ sinh tuy không ra tay động thủ, ngoài miệng cũng không ngừng hò hét cổ vũ đám nam sinh khác.

Trong buổi sáng sớm đầu hạ, một đám thiếu nam thiếu nữ, cười, náo, tạo thành một bức tranh tươi sáng...

Mà ở vị trí trung tâm bức tranh, Tiêu Nam Chi một tay chống cằm, nhìn Diệp Hiên đang bị đám nam sinh bao vây, trên mặt vừa vui mừng, vừa mãn nguyện, lại mang chút phiền muộn.

Đầu tuần, nàng còn cảm thấy Diệp Hiên cuối cùng cũng có hi vọng thi đậu cùng một trường đại học 985 với mình, vì thế mà vui mừng cả một thời gian dài.

Hiện tại, nàng lại phát hiện, Diệp Hiên có khả năng lớn sẽ được trúng tuyển vào Thủy Mộc, Kinh Đại.

Còn tỉ lệ thi đậu vào hai trường đại học hàng đầu này của nàng thì, 10% cũng không có!

Giúp cảnh sát bắt được cuồng ma đêm mưa, đánh tan Tiết Mảnh trên sân bóng rổ, thành tích thi cử đột nhiên tăng vọt, 18 tuổi là phú ông triệu đô..."Hóa ra giữa mình và hắn đã có khoảng cách lớn đến vậy rồi...""Nghe nói chưa, Diệp Hiên lần thi này 723 điểm!""Ngọa tào, thật giả?""Tin đồn khắp trường rồi!""Vậy Sở Nhiên thì sao, hắn được bao nhiêu?""711 điểm, ít hơn Diệp Hiên tận 12 điểm!""Tê!

Sở Nhiên chiếm ngôi vương gần ba năm, cuối cùng bị người khác cướp mất rồi!"

Trong phòng học lớp 12A1, bầu không khí hoàn toàn trái ngược với lớp 5 lúc này.

Chiều hôm qua tan học, bọn họ còn cảm thấy lần này ổn thỏa rồi nhé, kết quả sáng nay đến một phát...

Mẹ nó lật ngược thế cờ!

Chuyện này...

Sau này ở trước mặt đám người lớp 5, bọn họ còn ngóc đầu lên nổi nữa không."Ta vẫn là lần đầu tiên trên hai lĩnh vực, bị cùng một người nghiền ép đấy, đây chính là đối thủ truyền kiếp trong phim hoạt hình đấy..."

Tự nói trong miệng, Sở Nhiên theo thói quen vuốt tóc.

Sau đó, hắn nhìn vài sợi tóc rụng trên tay mà rơi vào trầm mặc......

Càng gần đến kỳ thi đại học, không khí học tập càng trở nên căng thẳng hơn.

Thời gian cũng giống như nước chảy xiết, không ai có thể khống chế được, chớp mắt đã đến ngày 6 tháng 6.

Trong khoảng thời gian này, Diệp Hiên lại dùng thêm 5 cái tin tức chứng khoán.

Điều này đã nâng tổng tài sản của hắn lên đến 32.800.000.

Cửa hàng lẩu Trần Ký cũng bắt đầu lắp đặt thiết bị theo sự sắp xếp của hắn.

Khoảng một tháng sau, nó sẽ có thể đi vào kinh doanh với một diện mạo hoàn toàn mới.

Hệ thống quản lý, sổ tay nhân viên cũng đã biên soạn xong.

Đội ngũ nhân viên huấn luyện cũng đang được tiến hành rầm rộ.

Các dấu hiệu truyền bá trong trường cũng đã được giải quyết toàn bộ.

Chờ đến khi thời cơ chín muồi, có thể đưa vào vận hành trực tuyến.

Tất cả đều đang tiến triển một cách có trật tự theo kế hoạch của Diệp Hiên.

Nhưng những điều bất ngờ trong cuộc sống luôn không ai biết sẽ đến lúc nào và bằng cách nào.

Khi Diệp Hiên, Hồng Nhạc Đào bước vào phòng học, bọn họ đã nghe thấy một tin không tốt."Cái gì, Vương Thiến phát sốt?!""Ngày mai thi tốt nghiệp cấp ba rồi, vậy phải làm sao bây giờ!""Vương Thiến giờ đang ở đâu?""Đang truyền nước biển trong bệnh viện.""Lát nữa chúng ta sẽ đi xe đến điểm thi.""Tôi sẽ ở lại chăm sóc cô ấy, nếu hôm nay cô ấy không đi đến điểm thi được, tôi sẽ bảo mẹ tôi sáng mai đưa chúng ta đến đó."

Tiêu Nam Chi vừa lo lắng, lại vừa kiên quyết nói.

Thời điểm những năm 2000, điểm thi ở Minh Thành đều được đặt tại các trường cấp 3 khác nhau.

Các trường cấp ba đều sẽ hợp tác với nhau, bố trí học sinh của mình vào ký túc xá tại trường mình làm điểm thi.

Cho nên sáng nay, bọn họ sẽ đi xe buýt đến các điểm thi của mình, sau đó ở lại ký túc xá.

Với tư cách là bạn tốt nhất của Vương Thiến, Tiêu Nam Chi chắc chắn sẽ không bỏ mặc cô ấy lúc này.

Lúc này, Hồng Nhạc Đào đứng lên: "Hay là để tớ đi đi, thành tích học tập của tớ vốn đã không tốt, tâm lại lớn nữa, cậu thì không giống vậy."

Các bạn học khác nhìn nhau.

Trước mắt kỳ thi đang đến gần, ai nấy đều đang chuẩn bị một cách khẩn trương, vậy mà lại có người dám hi sinh thời gian của mình vì người khác, xáo trộn trạng thái của bản thân, điều đó cần bao nhiêu dũng khí?

Xem ra, Hồng Nhạc Đào thật sự có tình cảm với Vương Thiến!

Tiêu Nam Chi sao có thể không nhận ra?

Nhưng..."Tớ là bạn thân nhất của cô ấy, lúc này tớ nhất định phải ở bên cạnh cô ấy!""Tớ..."

Hồng Nhạc Đào còn muốn nói thêm gì đó thì đã bị Diệp Hiên kéo lại: "Chúng ta cùng đi đi."

Ở kiếp trước, Vương Thiến vì phát sốt mà đã không thể phát huy đúng thực lực trong kỳ thi đại học.

Người vốn dĩ có thể vào 211, kết quả chỉ bị tuyển vào một trường cao đẳng bình thường.

Hiện tại hắn trong tay có ba bình hồi xuân thủy có thể trị được phần lớn các bệnh thông thường, lại sau khi dùng sẽ có hiệu quả ngay tức khắc, tự nhiên muốn giúp Vương Thiến thay đổi vận mệnh."Cái gì?"

Tiêu Nam Chi và Hồng Nhạc Đào đều ngớ người.

Các bạn học khác cũng ngây người ra.

Một người là khuê mật của Vương Thiến, một người là người thầm mến Vương Thiến.

Việc bọn họ muốn đi chăm sóc Vương Thiến thì hợp tình hợp lý.

Còn Diệp Hiên muốn đi là vì cái gì?"Một lát nữa chủ nhiệm lớp sẽ đến, nếu cậu không đi là sẽ không kịp đâu."

Diệp Hiên không giải thích quá nhiều.

Tiêu Nam Chi và Hồng Nhạc Đào cũng không do dự thêm nữa, gật đầu rồi cầm đồ đạc đi ra ngoài."Chờ chủ nhiệm lớp đến, cậu nói cho thầy biết, trưa nay chúng tôi sẽ đến điểm thi."

Diệp Hiên vỗ vai Trần Minh, rồi sau đó trong ánh mắt phức tạp của các bạn học, bước ra khỏi phòng học.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.