Ngô Mỹ Tuyên cười nói: "Trước mắt chỉ có ta cùng Hoàng Hân Di hai người.""Tốt, ta cũng đi."
Nói xong, nàng nhìn về phía Cao Bằng Phi: "Ngươi cũng cùng đi chứ.""Tốt." Cao Bằng Phi đáp."Chuông chuông," điện thoại của Trần Trạch vang lên, hắn lấy ra xem xét, là một số lạ, ấn nút nghe."Alo, xin chào, ai đấy ạ?"
Đầu dây bên kia: "Xin hỏi có phải là Trần Trạch, tiên sinh Trần không?""Phải, ngươi là?""Chào anh, tiên sinh Trần, tôi là phóng viên kênh kinh tế tài chính của Ma Đô, chúng tôi được biết qua một nguồn tin đặc biệt, anh là một thiên tài hợp đồng tương lai trẻ tuổi, phát hiện hai ngày trước anh đã kiếm được mấy chục tỷ nhờ hợp đồng tương lai bông, vì vậy chúng tôi muốn làm một bài phóng sự về anh."
Ngọa tào, mình đã lén lút dùng nhiều tài khoản để giao dịch hợp đồng tương lai, mà vẫn bị phát hiện, Trần Trạch thầm mắng: Mấy cái người làm tin tức kinh tế tài chính này rảnh rỗi sinh nông nổi, không có việc gì đi điều tra mình làm gì."Làm phóng sự về tôi ư, xin lỗi, tôi không có hứng thú, anh tìm người khác đi." Trần Trạch nói."Tiên sinh Trần, nếu anh từ chối phỏng vấn, tôi sẽ phơi bày toàn bộ tài sản của anh ra ánh sáng."
Trong lòng Trần Trạch có đến một vạn con thảo nê mã chạy qua, cái mẹ nó, ở đâu ra cái thằng dở hơi đi uy hiếp mình.
Hắn mặt không đổi sắc nói: "Phóng viên bạn hữu, anh thích phơi bày thì cứ phơi bày thôi, dù sao tôi cũng không phạm pháp."
Phát hiện Trần Trạch khó đối phó, Lý Vĩnh Vượng thật muốn tìm đến đánh cho hắn một trận, để trút cơn giận."Tiên sinh Trần, anh muốn thế nào mới đồng ý tiếp nhận phỏng vấn?""Tôi đã nói rồi, tôi không thích phỏng vấn, không thích xuất hiện trước công chúng, nếu như anh từ bỏ ý định phỏng vấn tôi, tôi sẽ cho anh chút tiền trà nước."
Số tiền kiếm được từ hợp đồng tương lai không thể bị lộ ra, nếu không sau này muốn kiếm tiền một cách kín đáo cũng khó, hắn không thích bị người khác nhìn chằm chằm, giống như mấy đại gia nghìn tỷ đời trước, đến cuối cùng đều là giấu mình đi, đặc biệt là Mã của Hàng Thành, về sau đều trốn ra nước ngoài, sợ người khác nhận ra hắn.
Lý Vĩnh Vượng trêu chọc nói: "Anh định cho bao nhiêu tiền trà nước?"
Nghe đối phương nói vậy, xem ra hôm nay không mất chút máu là không được rồi, Trần Trạch khẽ cắn răng: "Phóng viên huynh đệ, tổng cộng ba mươi vạn, anh đừng quá tham lam, người ta phải biết đủ."
Lời vừa dứt, Ngô Mỹ Tuyên đang ăn cơm bỗng khúc khích cười, cơm trong miệng cũng phun hết ra ngoài, tức giận nói: "Trần Trạch, tôi biết anh muốn gây sự chú ý của tôi, được thôi, anh thành công rồi đấy, anh chẳng qua chỉ là muốn đi tắm suối nước nóng cùng chúng tôi thôi, đừng có giả vờ nữa, tôi đồng ý với anh là được chứ gì."
Hà Văn Tuệ và Cao Bằng Phi cũng cười theo, đồng thời giơ ngón tay cái với hắn.
Trần Trạch: "????"
Cái quỷ gì vậy? Mình gọi điện thoại sao lại biến thành muốn đi tắm suối nước nóng cùng bọn họ, nhưng hắn cũng lười giải thích với mấy đứa trẻ con này, chẳng có ý nghĩa gì.
Đầu dây bên kia, Lý Vĩnh Vượng bị Trần Trạch chọc giận đến muốn điên, nói về tiền thì hắn thật không thiếu, hắn có ba căn nhà dưới tên, vợ lại là công chức, nói thiếu gì thì đó chính là thiếu danh tiếng, nên hắn càng coi trọng danh tiếng của mình.
Nghĩ đến đây, hắn quyết định dùng kế hoãn binh, định tìm đến Trần Trạch rồi tính tiếp, sau đó sẽ nghĩ cách ép hắn.
Thế là, Lý Vĩnh Vượng lên tiếng: "Được, ba mươi vạn thì ba mươi vạn, nhưng tôi muốn tiền mặt.""Được, anh đến cổng đại học Thâm Thành đi, đến lúc đó tôi sẽ đưa tiền cho anh." Đối với Trần Trạch, loại chuyện này giống như lời của lão Mã bên A Lý, chỉ cần có thể dùng tiền giải quyết được thì không có gì gọi là vấn đề cả."Này, đang hỏi anh đó, có nghe thấy không, tôi đã đồng ý cho anh đi tắm suối nước nóng rồi, rốt cuộc anh có đi hay không?" Ngô Mỹ Tuyên hỏi."À... Đi tắm suối nước nóng hả, được thôi, tùy tiện." Trần Trạch qua loa đáp ứng, đối với con nhỏ tự cho mình là đúng này, hắn cũng chẳng quan tâm, cũng không có hứng thú đi đấu trí với các cô nàng.
Trần Trạch vừa trả lời Ngô Mỹ Tuyên một cách mất kiên nhẫn, hắn quyết định gác lại mấy chuyện phiền não này, cứ đi tận hưởng suối nước nóng trước rồi tính tiếp.
Một đám người đến khu tắm suối nước nóng ở núi Thanh Vân, khung cảnh nơi đây hữu tình, không khí trong lành.
Một nhân viên phục vụ tiến lên, mỉm cười hỏi: "Chào quý khách, xin hỏi quý khách muốn dùng bữa hay tắm suối nước nóng ạ?""Chúng tôi đều tắm suối nước nóng." Cao Bằng Phi nói."Vâng, mời các vị đi theo tôi." Nói xong, nhân viên phục vụ dẫn đường.
Đến phòng thay đồ suối nước nóng, mọi người vội vàng thay áo tắm, rồi không đợi được nữa nhảy vào làn nước ấm áp, thoải mái thả lỏng cơ thể.
Trần Trạch lặng lẽ nằm trong suối nước nóng, nhưng suy nghĩ đã bay lên tận mây xanh, hắn âm thầm tính toán, liệu tên phóng viên kia có nhân cơ hội đục nước béo cò, gõ mình một vố không.
Đúng lúc này, hắn bỗng thấy có người nhẹ nhàng đẩy mình, hắn hoàn hồn lại thì thấy Cao Bằng Phi đang nhìn hắn."Lão Cao, sao vậy?"
Cao Bằng Phi cười nói: "Mày xem Ngô Mỹ Tuyên kia dáng người lồi lõm thế kia, đúng chuẩn rồi, cô ta cho mày đi cùng là cho mày cơ hội đó, lát nữa đến lúc tính tiền thì cứ nhanh tay lên.""Đi đi, lão Cao, mày còn nhiều chuyện hơn cả bà già nhà tao, nhanh đi mà xoa lưng cho bạn gái của mày đi.""Xì... Đồ FA, dạy mày tán gái mà còn không biết điều, đáng đời mày ế." Cao Bằng Phi lầm bầm bỏ đi.
Lúc này, một nữ sinh xinh đẹp, tràn đầy sức sống, thân hình yểu điệu, nhẹ nhàng như bướm bay đến bên suối nước nóng, nàng mặc một bộ đồ bơi trắng như tuyết, tựa như một đóa sen trắng đang nở rộ, dưới ánh mặt trời trông vô cùng lóa mắt."Hân Di, sao giờ cậu mới đến thế?" Ngô Mỹ Tuyên hờn dỗi hỏi.
Hoàng Hân Di nở nụ cười tươi tắn: "Trên đường tình cờ gặp mấy bạn học cấp ba, nên tớ nói chuyện phiếm với họ một chút."
Khi cô nhìn thấy Trần Trạch nằm im trong suối nước nóng, nụ cười chợt tắt, rồi cô hỏi Ngô Mỹ Tuyên: "Ai trong số các cậu gọi thằng Trần Trạch đáng ghét kia đến đây vậy?"
Ngô Mỹ Tuyên kinh ngạc nói: "Hân Di, sao cậu cũng biết cậu ta vậy?"
Hoàng Hân Di nhảy xuống suối nước nóng, bơi đến cạnh nàng, nói: "Tớ và cậu ta học chung lớp từ cấp hai đến cấp ba, hơn nữa còn là hàng xóm, có thể coi là thanh mai trúc mã, hồi cấp ba cậu ta theo đuổi tớ 3 năm, kết quả bị tớ từ chối.""Hân Di nói thử xem vì sao cậu từ chối cậu ta, có phải vì nhà cậu ta nghèo không?" Ngô Mỹ Tuyên truy hỏi."Ừm... Thật ra nhà cậu ta cũng không nghèo lắm, tớ từ chối cậu ta vì tớ thấy cậu ta nên theo đuổi tớ lâu hơn.""Hân Di, cậu nói nhà cậu ta không tệ, vì sao cậu ta toàn mặc đồ cũ rách vậy? Quần jean giặt đến bạc màu rồi mà cũng không có lấy cái nào để thay à?""Mỹ Tuyên, hình như bộ quần jean mà cậu ta mặc từ hồi cấp ba đến giờ vẫn chưa thay, cứ mặc mãi, tớ quen mắt nên không có cảm giác nghèo như cậu nói."
Trời ạ, một bộ quần áo mặc ba năm, Ngô Mỹ Tuyên kinh ngạc đến mức há hốc mồm, có thể nhét vừa cả một quả bi-a."Hân Di, cậu có hơi quá không vậy?""Mỹ Tuyên, tớ nói thật đấy, tớ biết cậu vẫn chưa có bạn trai, tốt nhất đừng chọn cậu ta, người cậu ta keo kiệt lắm, sau khi tớ từ chối tỏ tình của cậu ta, bảo cậu ta mời tớ một bát canh tê cay cũng không chịu, còn xóa cả tài khoản Đằng Tấn của tớ nữa.""Yên tâm đi, cái loại đàn ông này có cho tớ liếm chân tớ cũng không thèm, cả ngày ăn mặc rách rưới, đi cùng cậu ta tớ còn thấy mất mặt."
