Trọng Sinh Ở Xuyên Việt Nữ Trước Đoạt Lại Chồng Trước

Chương 49: Chiến tranh lạnh




Nghe Tạ Thư Hoài đáp ứng dứt khoát như vậy, Thôi thị cũng chuẩn bị trở về phòng ngủ
Đúng lúc này, Tạ Thư Hoài chủ động hỏi: "Nương, hôm nay người cùng Vận Nhi đi ra ngoài, nàng có hỏi hai người trở về bao lâu rồi không
Thôi thị không chút suy nghĩ, thuận miệng nói: "Cái này thì không có hỏi, Ngọc Hòa ngại có chút xa, còn bảo ta đem Vận Nhi ở lại nhà
Tạ Thư Hoài ẩn mình trong bóng đêm, Thôi thị không nhìn rõ được sắc mặt của hắn
Chỉ biết con trai mình lúc này tâm tình không tốt
Lại liên tưởng đến việc hắn đêm nay ngay cả sủi cảo cũng không muốn ăn, liền biết hắn cùng Lâm Ngọc Hòa lại cãi nhau
"Hoài Nhi, nói cho cùng Ngọc Hòa nàng chỉ là một người ngoài, con đừng tìm nàng trút giận
"Ngày sau, dù sao con muốn cưới người là Vân La, con cùng Vân La..
"Nương, người về phòng nghỉ ngơi đi, hài nhi mệt rồi
Tạ Thư Hoài đột nhiên nằm xuống giường, quay lưng đi
Hắn đột ngột hành động làm Thôi thị ngừng lời
"Trong nồi còn đang ủ ấm sủi cảo, con không ăn sao
Tạ Thư Hoài không trả lời
Thôi thị biết tính tình của hắn, cũng không khuyên thêm nữa
Ngày hôm sau, Thôi thị từ sớm đã dậy nấu cháo rau, lại luộc trứng gà
Lâm Ngọc Hòa thức dậy đi đến phòng bếp thì vừa lúc gặp Tạ Thư Hoài từ phòng phía đông đi ra
Hắn mặc một bộ trường sam màu xanh, thân hình cao lớn, khuôn mặt thanh tú lạnh lùng, đôi mắt tựa như đầm nước lạnh băng thấu xương, môi mỏng mím chặt
Nhìn Lâm Ngọc Hòa thất thần, thầm nghĩ, nếu hắn cười rộ lên sẽ càng đẹp mắt hơn
Thôi thị từ phòng bếp đi ra, trong mắt tràn đầy ý cười, càng thêm hài lòng
"Hoài Nhi, dùng cơm đi
"Hài nhi không đói bụng
Tạ Thư Hoài không thèm nhìn Lâm Ngọc Hòa lấy một cái, bỏ lại một câu rồi nhanh chóng rời đi
Lâm Ngọc Hòa còn tưởng rằng hắn đi thư viện, cầm hai quả trứng gà đi theo ra ngoài
"Chàng đợi đã, cầm trứng gà lên ăn đi
Tạ Thư Hoài làm như không nghe thấy, bước chân càng nhanh hơn
Lâm Ngọc Hòa ở gần ruộng rau mới đuổi kịp hắn, nắm lấy tay hắn, nhét trứng gà vào tay Tạ Thư Hoài
Không ngờ, Tạ Thư Hoài hất tay, hai quả trứng gà nháy mắt lăn xuống đất
Hai người đều sửng sốt
Trong mắt Lâm Ngọc Hòa chợt nổi lên hơi nước, thần sắc tổn thương, không nói một lời, xoay người chậm rãi bước về phòng
Ánh mắt Tạ Thư Hoài lạnh lùng, liếc nhìn trứng gà trên đất, sau đó nhanh chóng rời đi
Đến đầu đường lớn Hồng Diệp thôn thì trên xe bò đã ngồi đầy người, Tạ Thư Hoài ngồi vào chỗ gần nhất
Xe bò còn chưa đi được vài bước, liền nghe thấy tiếng gọi từ phía sau, "Chờ một chút
Tạ Thư Hoài ngước mắt nhìn, hóa ra là học sinh của thư viện, trên lưng hắn còn cõng một người
Đợi Tạ Thư Hoài nhìn rõ người trên lưng là Chúc Cẩm Văn thì sắc mặt đột biến, hô lớn: "Tứ thúc dừng xe
Sau đó nhanh nhẹn nhảy xuống xe bò, đỡ Chúc Cẩm Văn ngồi lên
Lúc này Chúc Cẩm Văn đã ngất đi
Thấy có bệnh nhân, những người ngồi trên xe lại chen lấn nhường chỗ
Người bạn học cõng Chúc Cẩm Văn, thấy là Tạ Thư Hoài cũng không khách khí với hắn, "Thư Hoài, đệ trước đưa Cẩm Văn đi y quán, ta về Chúc gia báo tin
Tạ Thư Hoài không kịp hỏi nhiều, gật đầu đáp ứng
Tứ thúc thấy tình huống nguy cấp, đánh xe bò chạy như bay
Xe bò dừng lại ở cửa y quán
Tạ Thư Hoài cũng không để ý trả tiền xe, cõng Chúc Cẩm Văn chạy vào y quán
Đại phu vừa thấy Chúc Cẩm Văn hôn mê bất tỉnh, môi đều thâm đen, lập tức đuổi Tạ Thư Hoài ra ngoài, không muốn tiếp nhận bệnh nhân này
Tạ Thư Hoài đành phải cõng Chúc Cẩm Văn, tiếp tục tìm y quán
Kỳ thật vừa rồi, Tạ Thư Hoài đã định đưa Chúc Cẩm Văn đến nhà Quý đại phu, nhưng lại sợ Quý đại phu đi lên núi hái thuốc không có ở nhà
Bệnh tình chậm trễ hắn cũng không gánh nổi trách nhiệm này
Liên tiếp tìm hai nhà y quán, cuối cùng một nhà tên là Ninh An Đường nguyện ý nhận Chúc Cẩm Văn
Đại phu ngưng thần bắt mạch xong, trước cho Chúc Cẩm Văn uống một viên thuốc
Sau đó hỏi hắn: "Ngươi là người nhà của hắn sao
Trên mặt Tạ Thư Hoài lộ vẻ lo lắng, trả lời: "Bạn thân
Đại phu lúc này mới chắc chắn nói: "Thân trúng độc, đã quá hai, ba canh giờ
"Loại độc này hung hiểm, sẽ khiến ký ức của người bệnh dần dần giảm sút, đến cuối cùng hoàn toàn si ngốc
Tạ Thư Hoài nghĩ đến việc học của Chúc Cẩm Văn ngày càng kém, không thể không tin lời đại phu
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
"Gần đây lượng độc tăng thêm, thân thể hắn rõ ràng không chịu nổi, may mà ngươi đưa tới sớm, còn có thể cứu được mạng hắn
Tạ Thư Hoài nghĩ đến chí hướng hiên ngang của Chúc Cẩm Văn, hỏi: "Đại phu, sau này hắn còn có thể khôi phục không
"Khôi phục rất khó, nhớ kỹ không thể suy nghĩ nhiều, nếu không khó tránh khỏi kết cục si ngốc
Chúc phụ, Chúc mẫu chạy đến nơi, Chúc Cẩm Văn đã uống thuốc do người làm trong y quán sắc, người cũng đã tỉnh lại
Đại phu thấy cha mẹ hắn đến, vẫn chưa nhắc lại nguyên nhân bệnh tình của Chúc Cẩm Văn, chỉ hỏi một câu, "Hai vị có muốn báo quan không
Hai vợ chồng còn không biết nguyên do
Tạ Thư Hoài đưa hai người ra ngoài phòng, đem những lời đại phu vừa nói thuật lại một lần
Hai người nghe con trai mình không còn duyên với khoa cử, bật khóc lớn
Không thể tin được, con trai của bọn họ lại gặp phải chuyện này
Hai vợ chồng phát tiết xong, tâm tình cũng bình tĩnh lại không ít
Sợ việc làm ăn trong nhà bị ảnh hưởng, liền muốn giấu giếm chuyện này xuống, không truy cứu nữa
Tâm trí tuy không thể khôi phục như xưa, nhưng may mà mạng đã giữ được
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Chúc mẫu lau khô nước mắt, vào trong phòng đau lòng dùng khăn lau mồ hôi cho Chúc Cẩm Văn đang suy yếu
Chúc phụ vẻ mặt đau buồn, nhỏ giọng nói: "Thư Hoài, hôm nay đa tạ đệ đã đưa Cẩm Văn đến y quán, chúng ta đưa nó trở về trước
"Cẩm Văn, bên này chúng ta trước gạt hắn, còn về phần thư viện, ta sẽ đi tìm phu tử và sơn trưởng nói rõ nguyên do
Tạ Thư Hoài gật đầu đáp ứng, đây là chuyện nhà người khác, cho dù hắn và Chúc Cẩm Văn ngày xưa tình nghĩa có sâu đậm đến đâu, cũng không tiện can thiệp
Chúc gia mấy năm nay nhờ buôn bán thủy sản mà kiếm được không ít bạc, ở Hứa Dương thị trấn mở rất nhiều cửa hàng mới
Chỉ sợ cũng đắc tội không ít người, ân oán cá nhân tự nhiên không thể thiếu
Nhìn người làm trong nhà đưa Chúc Cẩm Văn lên xe la
Tạ Thư Hoài do dự một chút, cảm thấy có chút không đáng thay cho bạn thân của mình, lại thay đổi chủ ý, mở lời: "Thúc phụ, hai người không muốn báo quan, nhưng có nghĩ tới hậu quả không
"Hai người muốn nhẫn nhịn cho qua chuyện, kẻ kia nấp trong bóng tối, chỉ sợ sẽ không dừng tay
"Trừ khi hai người biết hắn là ai, không thì chỉ sợ Cẩm Văn, hoặc là những người khác trong nhà vẫn khó thoát khỏi độc thủ của hắn
Chúc phụ trầm mặc, hắn lăn lộn trên thương trường nhiều năm, sao có thể không hiểu những điều Tạ Thư Hoài nói
"Hảo hài tử, thúc phụ cũng muốn báo thù cho con trai, nhưng ta cũng phải suy nghĩ cho việc làm ăn trong nhà
"Chúng ta làm ăn, không thể đắc tội với khách hàng
Người ta vừa nghe nhà ngươi có kiện tụng, khách hàng còn nguyện ý đến nhà ngươi mua cá tôm hay không, ngư dân có còn đem thủy sản bán cho nhà ngươi nữa không
Thấy Chúc phụ kiên trì, Tạ Thư Hoài cũng không tiện nói thêm, cáo từ rời đi
Trên xe la, Chúc Cẩm Văn thấy Tạ Thư Hoài muốn đi, vội gọi hắn lại, giọng nói yếu ớt nói: "Thư Hoài..
Đệ nói với Trần phu tử một tiếng, ta..
Hai ngày nữa sẽ về thư viện
"Còn có hai ngày nay, ta thấy đệ lên lớp thường hay thất thần, có phải trong nhà có chuyện gì không
Chúc mẫu nghe xong âm thầm rơi lệ, con trai nàng vẫn lương thiện như vậy, nhưng cố tình có những kẻ lại muốn ra tay với hắn
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Ánh mắt Tạ Thư Hoài phức tạp, đi đến trước mặt Chúc Cẩm Văn vỗ vỗ vai hắn, trấn an nói: "Yên tâm ở nhà dưỡng bệnh, đừng bận tâm đến những chuyện khác
Đi ngang qua Chúc phụ, hắn cuối cùng không nhịn được nhỏ giọng nhắc nhở, "Thúc phụ, làm ăn có lúc hưng thịnh, có lúc suy yếu, có kiếm nhiều bạc đến đâu cũng không quan trọng bằng an nguy của người nhà
"Đến lúc đó người và của đều không còn, hối hận cũng không kịp
"Kỳ thật không cần báo quan cũng có thể tìm ra kẻ kia, hai người suy xét kỹ một chút, ở đây nói chuyện không tiện, nếu hai người tin tưởng chất nhi
"Đến thư viện tìm ta là được
"Nhớ kỹ, trừ hai người ra, đừng để bất kỳ ai biết tình trạng thật sự của Cẩm Văn."

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.