Trọng Sinh Quật Khởi Hương Giang

Chương 111: Oan gia ngõ hẹp






Chương 111
Oan gia ngõ hẹp




Nam nhân đeo kính râm nhìn Đại Nhãn Quang, không nói hai lời, tát cho đối phương một bạt tai
Bốp
Một âm thanh vang dội
Đại Nhãn Quang bị đánh đến khóe miệng chảy máu, gương mặt hoảng sợ
Nam nhân đeo kính râm phun điếu thuốc xuống đất: “Ngươi có biết vì sao ta đánh ngươi không?”
Đại Nhãn Quang vội vàng lắc đầu: “Không, không biết.”
Bốp
Lại một cái tát nữa
Đại Nhãn Quang bị đánh đến choáng váng
Trong lòng những người có mặt đều run lên
“Vừa rồi ngươi nói cái gì
Bảo ta nghỉ ngơi
Nếu ta nghỉ ngơi thêm một lát nữa, chỉ sợ mặt mũi của chúng ta bị ngươi vứt hết sạch rồi.”
Nam nhân đeo kính râm xuyên qua kính râm nhìn những thanh tra và cảnh sát khác
Đám người kia sợ hắn như sợ hổ, không dám nhìn thẳng vào hắn
Nam nhân đeo kính râm một lần nữa quay người nhìn Thạch Chí Kiên, khóe miệng nở nụ cười âm hiểm, đưa tay lấy cặp kính râm xuống: “Thạch Chí Kiên, chúng ta lại gặp nhau rồi
Làm sao, ngươi không kinh ngạc sao
Không cảm thấy ngoài ý muốn?”
Một gương mặt hung ác, nham hiểm xuất hiện trước mặt Thạch Chí Kiên
Tưởng Khôn
Lãnh đạo trực tiếp ban đầu của Thạch Chí Kiên
Cũng là kẻ đầu sỏ đuổi Thạch Chí Kiên ra khỏi ngành cảnh sát
Nhìn Tưởng Khôn đột nhiên xuất hiện, Thạch Chí Kiên không hề kinh ngạc: “Thì ra là đồn trưởng Tưởng
Đã lâu không gặp, ngược lại ta thật sự rất ngạc nhiên.”
Tưởng Khôn mỉm cười, lấy một miếng khăn giấy từ trong túi ra, nhẹ nhàng lau cặp kính râm của mình: “Đừng gọi ta là đồn trưởng
Bây giờ ta là thanh tra
Hãy gọi ta là thanh tra Tưởng.”
Đại Nhãn Quang nói: “Khôn ca không còn làm cảnh sát nữa rồi, bây giờ hắn là thanh tra của Nguyên Lãng.”
Thạch Chí Kiên còn chưa cảm giác như thế nào, Hồ Tu Dũng đứng sau lưng Thạch Chí Kiên đã tiến lên, ghé vào tai của hắn nói mấy câu
Hồ Tu Dũng đã từng khoác lác với Ngụy Tra Lý và Tăng Văn Cử nói mình quen biết với Tưởng Khôn
Thật ra, hắn và Tưởng Khôn chỉ ăn với nhau có một bữa cơm
Nhưng bữa cơm đó đã cho hắn biết Tưởng Khôn lợi hại đến cỡ nào, làm việc không từ thủ đoạn, tâm ngoan thủ lạt, còn hung ác hơn rất nhiều người trong giang hồ
Trước đó, Tưởng Khôn làm đồn trưởng đồn cảnh sát, sau đó ôm chân một lão đại, nhận đối phương làm cha nuôi, từ đó một đường thẳng tiến
Đầu tiên, hắn từ Đồn Môn điều đến Quan Đường, cởi bộ quân phục màu xanh trở thành thanh tra, thông qua việc liên tiếp phá được nhiều vụ án lớn, chưa đầy một tháng, hắn từ Quan Đường nghèo nhất điều đến Nguyên Lãng
Có thể nói, tốc độ lên chức của Tưởng Khôn còn nhanh hơn hỏa tiễn
Công phu kiếm tiền của hắn lại càng đỉnh hơn
Theo như Hồ Tu Dũng nói, không ai giỏi đào mộ tổ tiên người khác bằng hắn
Để kiếm được nhiều tiền, chẳng những hắn vu oan giá họa mà còn bày mưu tính kế thu phí bảo kê gái đứng đường, phí đi bộ, phí bán hàng rong, ngay cả ăn mày ngoài đường nhìn thấy hắn cũng còn sợ
Hắn thuộc loại đoạt cơm canh trong túi ăn mày
Tưởng Khôn thấy Hồ Tu Dũng nói nhỏ bên tai Thạch Chí Kiên, hắn lập tức vò miếng khăn giấy lau mắt kính ném mạnh vào đầu Hồ Tu Dũng
Hồ Tu Dũng không khỏi nổi giận, trừng mắt nhìn Tưởng Khôn, ánh mắt phun lửa
Nếu không phải Thạch Chí Kiên ngăn hắn lại, dựa theo tính tình của hắn trước đây, hắn đã nổi bão rồi
Tưởng Khôn không chút hoang mang gấp cặp mắt kính râm lại bỏ vào túi bên trái, lúc này hắn mới nheo mắt nhìn Hồ Tu Dũng đang nhìn mình chằm chằm: “Ngươi tên Hồ Tu Dũng thật sao
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Ta nhớ không nhầm ngươi đã ăn một bữa cơm với ta
Gặp lại bạn cũ không chào hỏi, lại nhảm nhảm như đàn bà ở đằng kia?”
“Tưởng Khôn, nếu ngươi đã nhận ra ta, ngươi hãy nể mặt ta
Nhà máy này là do ta bảo vệ.”
Tưởng Khôn bật cười, chỉ vào Hồ Tu Dũng: “Buồn cười
Ngươi ở đây làm chó giữ nhà thì cứ nói mình làm chó giữ nhà, bày đặt bảo vệ
Ngươi tính là gì chứ
Tại sao ta lại phải nể mặt ngươi?”
Mặt Hồ Tu Dũng đỏ lên
Cũng may mặt hắn đủ đen, lại ở trong bóng tối nên không nhìn thấy rõ
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Thạch Chí Kiên bảo Hồ Tu Dũng bình tĩnh lại, sợ hắn xúc động phát sinh mâu thuẫn với đám cảnh sát
Quay lại, Thạch Chí Kiên nói với Tưởng Khôn: “Nếu ngươi không nể mặt Hồ Tu Dũng, vậy thì ngươi cũng phải nể mặt Hòa Ký chứ
Còn Lạc ca nữa, mặt mũi của hắn, ngươi tính như thế nào?”
Tưởng Khôn nhìn tấm danh thiếp của Lôi Lạc
Danh thiếp vẫn còn nằm trong tay một thanh tra
Tưởng Khôn cầm lấy danh thiếp: “Chậc chậc, quả nhiên là danh thiếp của thanh tra Lôi
Nghe nói danh thiếp của hắn rất quý, rất ít khi đưa cho người khác
Có vẻ như quan hệ giữa ngươi và thanh tra Lôi rất tốt.”
Thạch Chí Kiên không lên tiếng, chỉ nhìn thẳng vào Tưởng Khôn
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Tưởng Khôn nhếch miệng: “Ngươi không trả lời ta, có lẽ ta đã đoán đúng rồi
Ồ, thì ra ngươi có chỗ dựa lớn như vậy
Ta sợ quá đi.”
Tưởng Khôn ôm mặt làm ra vẻ sợ hãi, đột nhiên lại cười to: “Sợ đến mức thiếu chút nữa ta tè ra quần rồi.” Hắn quay lại hỏi đám cảnh sát: “Các ngươi có bị dọa đến tè ra quần như ta không?”
Đám cảnh sát kia nhìn nhau, không biết nên trả lời như thế nào
Một người vội nịnh bợ: “Khôn ca nói đúng, vừa nãy ta cũng sợ đến tè ra quần
Sợ lắm.”
Không đợi tên này nói hết câu, Tưởng Khôn đã đoạt khẩu súng trong tay Đại Nhãn Quang, dí thẳng vào đầu tên nịnh hót
Pằng pằng, hai phát súng bắn đầu người kia nổ tung
Tất cả mọi người đều bị hành động của Tưởng Khôn dọa sợ
Tưởng Khôn bắn xong, lúc này hắn mới thở phào một hơi, bẻ bẻ cổ: “Một tấm danh thiếp nho nhỏ đã dọa ngươi sợ tè ra quần, ngươi còn làm cảnh sát gì được nữa?” Hết chương 111

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.