Chương 1225: Tăng tiền thuê nhàChương 1225: Tăng tiền thuê nhà
Chuong 1225: Tang tien thue nha
Đỉnh tòa nhà Vĩnh An ở Hồng Kông
Một ông lão mặc áo dài màu xanh lam ngồi trên ghế bập bênh, ánh nắng chiếu xuống, soi rọi khuôn mặt gây gò của hắn
Hắn bắt chéo chân, lấy một điếu thuốc từ trong người ra, theo thói quen dùng diêm để châm, sau đó vẩy que diêm xuống đất
Cách đó không xa, một đám thanh niên mặc đồ võ đang luyện võ Vịnh Xuân
Có người luyện thủ pháp, có người đánh cọc mộc nhân, toàn bộ sân thượng võ quán rất nhộn nhịp
"Diệp sư phụ, ngươi đã hứa với ta là sẽ không hút thuốc nữa mài" Bên tai hắn vang lên giọng nói
Hắn hơi giật mình, trước mắt hình như xuất hiện một nữ nhân cao ráo xinh đẹp
Đó là vợ hắn
Vợ hắn luôn khuyên hắn bỏ thuốc, nhưng hắn không thể bỏ được
Hắn tỉnh táo lại, nhớ ra vợ mình đã qua đời vì bệnh tật từ nhiều năm trước, người đang đứng trước mặt hắn là nữ đồ đệ mới nhận của hắn, Chu Mộc Liên
Hắn cười nhạt, nói với Chu Mộc Liên: "Ta không hút, chỉ là châm thôi
Hắn vội vàng dùng ngón tay dập tắt điếu thuốc vừa mới châm, nhưng không ném đi mà lấy bao thuốc ra, bỏ điếu thuốc bị dập tắt vào trở lại
Bây giờ kinh tế khó khăn, vật giá leo thang, một bao thuốc lá Hảo Thái từ 7 đồng tăng lên 10 đồng
Một bao thuốc lá Song Hỉ rẻ tiền cũng từ 2 đồng tăng lên 5 đồng
5 đồng có thể mua được 1,5 cân thịt lợn, mua 15 cân gạo, còn có thể đóng học phí nửa tháng cho con
Đối với rất nhiều người nghiện thuốc lá mà nói, điều này giống như đang ép buộc bọn họ bỏ thuốc
Chu Mộc Liên năm nay 15 tuổi, tóc ngắn, da ngăm đen, mặc bộ đồng phục học sinh vá chẳng vá chịt, toát lên vẻ trẻ trung và năng động
Nàng là học sinh của một trường nữ sinh gần đây
Trường đó không phải là trường công lập, cũng không phải là trường tư thục cao cấp, mà giống như võ quán, cũng là một trường học trên sân thượng
Thời này, rất nhiều gia đình vì nghèo không đủ tiền để cho con cái đi học, nên đành phải cho con cái đến những trường học như vậy
Trường học trên sân thượng tiền thuê rẻ, sân thượng rộng vừa là sân chơi, vừa là lớp học
Trẻ em có thể vừa học, vừa chơi thoải mái trên sân thượng
Còn giáo viên dạy học phần lớn đều là những người già học cao hiểu rộng, hoặc là giáo viên xuất thân từ dân thường
Bọn họ không thể vào dạy ở những trường công lập và tư thục, chỉ có thể dạy ở những trường học tạm bợ trên sân thượng này, vừa truyền đạt kiến thức, vừa kiếm thêm chút tiền
Chu Mộc Liên đặt cặp sách xuống, đi đến bên cạnh cầm ấm trà lên rót cho mình một ly nước, ngửa cổ tu ừng uc mấy ngụm
Diệp sư phụ hỏi nàng: "Hôm nay sao ngươi lại tan học sớm thế
Chu Mộc Liên dùng mu bàn tay lau miệng nói: "Trường học nghỉ học rồi
"Tại sao lại nghỉ học
"Không đủ tiền trả tiên thuê nhà”
Diệp sư phụ ngẩn người: "Lại tăng tiền thuê nhà rồi sao
Từ tháng 1 trở đi, Hong Kông vừa bước sang năm 1970
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
tiền thuê nhà bắt đầu tăng vọt, chỉ trong nửa tháng đã tăng gấp ba lần
Rất nhiều trường học trên sân thượng do người nghèo thành lập ở Hồng Kông, vì không đủ tiền trả tiền thuê sân thượng nên cũng phải đóng cửa
Càng không phải nói đến những nhà hàng, xưởng và cửa hàng thuê mặt bằng rộng, rất nhiều nơi phải đóng cửa vì tiền thuê quá cao
Điều này khiến cho người dân bất bình, than phiền rằng những chủ nhà giàu có kia đều là lũ ma cà rồng tư bản, không cho người nghèo sống
"Không những thế, tiên thuê nhà của chúng ta cũng tăng rồi
Nhà Trương Tam Vượng bên cạnh nhà ta vì không đủ tiền trả tiền thuê nhà nên bị chủ nhà đuổi đi, bây giờ đang phải ngủ ngoài đường
Còn nữa, bây giờ rất nhiều gâm cầu và nhà vệ sinh công cộng trong công viên đều bị người vô gia cư chiếm hết, cho dù ta muốn ngủ ngoài đường cũng không tìm được chỗ
Tuy rằng còn nhỏ, nhưng Chu Mộc Liên rất quan tâm đến dân sinh
Điều này liên quan đến giáo viên dạy nàng
Giáo viên của nàng đến từ Đại Lục, là người chính trực, rất ghét chế độ tư bản chủ nghĩa, phân biệt giàu nghèo quá lớn ở Hồng Kông này
Diệp sư phụ không nói gì nữa
Lúc này, Chu Mộc Liên hình như bỗng nhớ ra điều gì đó, vội vàng lấy một lá thư trong cặp ra đưa cho hắn, nói: "À đúng rồi, Diệp sư phụ, vừa rồi ta gặp người đưa thư ở dưới lầu
Lá thư này là gửi cho ngươi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Hình như là gửi từ nước Mỹ
Ngươi có đồ đệ ở nước Mỹ sao
Chu Mộc Liên nói xong lập tức che miệng lại
Nàng chỉ vô tình liếc nhìn phong bì thư, trên đó ghi tên đồ đệ của Diệp sư phụ
Nàng nhớ ra Diệp sư phụ không phải người bình thường
Trước khi sang Hồng Kông, hắn đã là một bậc thầy Vịnh Xuân nổi tiếng ở Đại Lục
Đặc biệt ở Hồng Kông, hắn có rất nhiêu đồ đệ, đủ các thành phần, có một hai người ở nước Mỹ cũng không có gì lạ
Diệp sư phụ cười nhạt, nhìn phong bì thư ghi: "Kính gửi sư phụ Diệp Vấn, đồ đệ Lý Tiểu Long kính bút
"Hóa ra là thư của A Long
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Diệp sư phụ lẩm bẩm, roi mở phong bì thư ra
Chu Mộc Liên tò mò, vươn cổ ra xem