Trọng Sinh Quật Khởi Hương Giang

Chương 136: Chỉ để nói một câu, cảm ơn!






Chương 136
Chỉ để nói một câu, cảm ơn
Thạch Chí Kiên giật mình
Dù sao hắn cũng từ kiếp trước trọng sinh đến, còn chưa đến mức kẻ có tiền xem mạng người như cỏ rác, không coi mạng người ra gì
Lúc này, đầu óc của hắn có chút choáng váng
Lấy lại tinh thần, hắn mới nhớ đến việc xuống xe xem người bị đụng có làm sao không, có cần đưa đến bệnh viện không
Khi Thạch Chí Kiên mở cửa xe xuống xem xét, hắn phát hiện không thấy người bị đụng đâu
Thạch Chí Kiên lắc đầu, hoài nghi có phải mình hoa mắt nhìn nhầm hay không
Trong đầu hắn lại hiện lên một khắc đụng người kia, người bị đụng hình như là một nữ tử, đi chân trần, diện mạo… dường như có chút quen mặt
“Là Tô Ấu Vi sao?” Thạch Chí Kiên có chút sửng sốt, trong đầu tổng hợp tất cả nguyên tố phác họa ra người bị đụng, hắn chợt phát hiện người bị đụng là Tô Ấu Vi mà hắn quen trước đó
“Không thể nào
Nhất định là ta bị hoa mắt rồi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
nàng sinh hoạt trên biển, làm sao đến đất liền được…” Thạch Chí Kiên trăm mối vẫn không có cách giải
Hắn nhìn xung quanh, nhưng không tìm thấy người
Lúc này, hắn mới bước lên xe nhưng không dám phân tâm, tập trung tinh thần một trăm phần trăm nhìn đường lái xe
Chỗ khúc quanh nơi góc tường
Tô Ấu Vi áo ngắn quần dài, thắt bím tóc đen nhánh, chân trần sợ hãi trốn một bên, không dám nhìn về phía chiếc xe
Người qua đường không khỏi ngạc nhiên khi nhìn thấy thiếu nữ mặc quần áo đơn giản nhưng không giấu được vẻ ngoài xinh đẹp, lông mi dài, mắt to tròn, còn có biểu hiện đáng yêu, khiến người nào nhìn cũng phải động lòng
Tô Ấu Vi không để ý người chung quanh đang kinh ngạc nhìn nàng
Nàng vẫn thở phì phò, dùng tay vỗ vỗ ngực đang phập phồng vì sợ của mình
Vừa rồi, nàng vì nhặt quả táo rớt xuống đất, không cẩn thận vọt ra đường cái mới bị xe đụng phải
Mặc dù Tô Ấu Vi sinh sống trên biển thời gian dài nhưng nàng cũng biết những người lái xe đều là kẻ có tiền, đồng thời những chiếc xe đó rất quý giá
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nếu đụng hỏng, cho dù dùng mạng của nàng để bồi thường cũng không đủ
Cho nên, Tô Ấu Vi cầm quả táo lên rồi chạy đi, trốn vào trong góc thở phì phò
Hông của nàng hơi đau, là do vừa rồi bị xe đụng trúng, nhưng trong lòng nàng lại rất vui vì nàng đã nhặt được quả táo bị rơi
Nàng ngồi xổm xuống, nhặt quả táo lăn đến chân của nàng, bỏ vào trong cái túi nhỏ bên hông
Trong túi còn có hai quả táo khác
Nàng lau sạch bụi trên quả táo bị rớt rồi bỏ vào chung một chỗ với hai quả táo kia
Ba quả táo, tất cả nàng đều không nỡ ăn
Cho dù nàng đói đến mức bụng sôi lên ùng ục, cho dù nàng khát nước đến khó nhịn, nàng cũng chỉ vuốt ve những quả táo, ngửi chúng một chút nhưng không ăn
Bởi vì nàng muốn đến Nguyên Lãng gặp đại ân nhân của mình, người đã cứu tính mạng em trai của nàng
Còn nữa, gương mặt Tô Ấu Vi đỏ lên, vội bọc lại quả táo, từ trong ngực lấy ra một cái túi khác
Bên trong là một đôi giày vải mới tinh
Đây là quà của hắn tặng
Tô Ấu Vi còn nhớ rất rõ hình ảnh hắn ngồi xổm xuống giúp nàng mang giày
Từ nhỏ đến lớn, chưa từng có ai tốt với nàng như vậy
Sau chuyện lần đó, nàng luôn nằm mơ thấy hắn, mơ thấy gương mặt đẹp trai hiền lành của hắn
Nàng không nỡ mang đôi giày này
Cho nên nàng tiếp tục đi chân đất, cứ như vậy mang theo quả táo và đôi giày vải từ Cửu Long đến cảng đảo, chuẩn bị từ cảng đảo đến Tân Giới
Nàng nghe ngóng, cùng lắm là đi một ngày là có thể đến Tân Giới, rồi mới đến Nguyên Lãng
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nghe nói hắn mở một nhà máy, nàng nhất định phải tìm hắn
Không vì cái gì khác, chỉ muốn nói với hắn một câu: “Cảm ơn.”
Nếu hắn cho phép, nàng sẽ ở lại làm công cho hắn cho đến khi trả hết tiền thuốc men thì thôi
Nàng tên Tô Ấu Vi, là nữ nhân người Đản, không có kiến thức hay văn hóa gì, nhưng nàng được mẹ dạy, làm người nhất định phải biết ơn
Đồng thời người khác giúp mình thì mình nhất định phải báo đáp gấp đôi
Tô Ấu Vi nhìn đôi chân của mình
Mấy ngày đi đường, lòng bàn chân của nàng bị bỏng rát, rất đau
Nàng thổi thổi chỗ đau một chút rồi cất cái túi, đi chân đất tiếp tục lên đường

Có xe đúng là tiện
Ít nhất có thể chạy qua chạy lại Tân Giới, Cửu Long và cảng đảo
Mục đích của Thạch Chí Kiên rất đơn giản, là cố gắng mở ra thị trường tiêu thụ mì ăn liền
Dựa theo kế hoạch của hắn, khởi nghiệp kinh doanh gồm có bốn giai đoạn, sản xuất, tiêu thụ, quảng bá thương hiệu và duy trì thương hiệu
Bây giờ hắn đang trong giai đoạn tiêu thụ sản phẩm
Nếu là tiêu thụ thì phải mở cửa thị trường, cách tiếp thị trực tiếp và hiệu quả nhất là gặp gỡ các chủ cửa hàng bách hóa lớn và các cửa hàng thực phẩm không phải mặt hàng chủ lực để bàn việc hợp tác phân phối
Ban đầu, Thạch Chí Kiên dự định tuyển một số nhân viên bán hàng để tiến hành lĩnh vực này
Tuy nhiên, xét đến tình hình kinh tế hiện tại ở Hồng Kông, Thạch Chí Kiên quyết định trở thành người tiên phong và đi đầu trong việc khảo sát thị trường
Có câu nói như thế nào nhỉ, nếu ngươi là sếp mà thậm chí còn không biết thị trường ra sao thì làm sao có quyền ra lệnh cho cấp dưới
Hết chương 136

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.