Trọng Sinh Quật Khởi Hương Giang

Chương 154: Nhân từ nương tay






Chương 154
Nhân từ nương tay




Trước mắt bao người
Đối mặt với lời chào của Lôi Lạc, Thạch Chí Kiên chỉ khẽ gật đầu với Lôi Lạc một cái rồi bước đến trước mặt Thạch Ngọc Phượng
Hai thám viên lập tức bừng tỉnh, vội móc chìa khóa mở còng tay cho Thạch Ngọc Phượng
Thạch Ngọc Phượng nhìn Thạch Chí Kiên, chẳng hiểu sao vành mắt lại đỏ lên: “A Kiên, rốt cuộc thì ngươi cũng đã đến rồi.”
“Ta xin lỗi, chị
Để ngươi chịu khổ rồi.” Thạch Chí Kiên ôm Thạch Ngọc Phượng vào lòng
Thạch Ngọc Phượng không nhịn được bật khóc nức nở trong lòng Thạch Chí Kiên
Từ đầu đến cuối, nàng luôn tỏ ra mạnh mẽ
Ở Thạch Giáp Vĩ, nàng được gọi là Phượng chân thọt mắng chửi người cực kỳ lợi hại, nhưng ai biết, nàng chỉ là một nữ nhân chồng chết, phải nuôi một đứa em trai và một đứa con gái
Vì cứu em trai mà bị người ta chém bị thương một chân
Vì nuôi sống con gái, nàng phải đi sớm về tối, làm công tại nhà hàng và nhà máy sản xuất hoa nhựa
Để em trai và con gái không bị người ta ăn hiếp, nàng cố ý trở nên hung dữ, trở thành Phượng chân thọt bị người ta chán ghét
Trước mặt vô số khó khăn, nàng luôn cô độc như vậy, bất lực như vậy
Nàng chỉ có thể dùng sức mạnh để ngụy trang mình, bảo vệ mình
Nhưng bây giờ, nàng không nhịn được nữa
Đe dọa trước đó, còn có lo lắng cho em trai, tất cả đều hóa thành nước mắt
Lôi lạc nhìn thấy chị em Thạch Chí Kiên như vậy, hắn không nhịn được mà quay đầu đi
Cách đây rất lâu, hắn cũng là người nghèo khó, cũng có người quan tâm hắn, bảo vệ hắn, nhưng bây giờ…
Ở chỗ cao không khỏi rét vì lạnh
Người thật sự quan tâm và bảo vệ hắn có mấy ai
Phùng Anh biệt danh Đại Đầu Anh có ngốc cũng nhận ra, quan hệ giữa Thạch Chí Kiên và Lôi Lạc không tầm thường
Bỗng nhiên Phùng Anh nhớ đến cái gì đó
Nguyên Lãng
Nhà máy
Khai trương
Bốn đại thanh tra đến chúc mừng
Lúc đó hắn cũng đi theo nhưng thân phận quá thấp, hắn không dám bước lên đằng trước, chỉ có thể đi đằng sau
Đi trước là bốn đại thanh tra, những người như bọn hắn chỉ có thể ở đằng sau xem kịch
Có vẻ như Thạch Chí Kiên chính là chủ của nhà máy đó, đồng thời lúc đó Lôi Lạc còn muốn nhận hắn làm em nuôi
Oành một tiếng
Đầu Phùng Anh như muốn nổ tung
Hắn nhớ ra tất cả rồi
Thoáng chốc, sắc mặt của hắn tái xanh, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng
“Ngươi nhớ ra rồi chứ?” Câu nói này là do Trần Tế Cửu nói
Không đợi Phùng Anh trả lời, Trần Tế Cửu rút khẩu súng bên hông, họng súng nện ngay Thái Dương của Phùng Anh
Thái dương vỡ ra, máu tươi chảy ròng ròng
“Ta, ta sai rồi.” Phùng Anh tru lên
Trần Tế Cửu không đáp lời, giơ báng súng đập một cái nữa
Phùng Anh bị đánh nằm thẳng cẳng trên mặt đất, mặt mũi chỉ toàn là máu tươi
Mí mắt đám người Nhan Hùng giật giật
Quá độc ác
Nói thế nào đây cũng là địa bàn của Phùng Anh
Tại sao Trần Tế Cửu lại phách lối như vậy
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nhưng khi mọi người nhìn sang Lôi Lạc, bọn hắn nhịn không được nói thầm, người ta có tư cách để phách lối
Bịch bịch bịch
Trần Tế Cửu ra tay vô cùng độc ác, nhắm toàn đầu của Phùng Anh mà nện
Phùng Anh bị đánh đến đầu rơi máu chảy, vô cùng thê thảm
Mọi người chung quanh đều không đành lòng nhìn thấy
Lúc này Thạch Chí Kiên lên tiếng: “Được rồi, Tế Cửu ca, ta thấy máu là ngất
Chị của ta cũng không thích cảnh tượng này.”
Lúc này Trần Tế Cửu mới dừng tay, nhìn thoáng qua Lôi Lạc
Lôi Lạc tiến lên vỗ vai Thạch Chí Kiên: “Nếu ngươi không muốn nhìn, chúng ta ra ngoài trước.”
Thạch Chí Kiên đỡ Thạch Ngọc Phượng ra ngoài
Phùng Anh quỳ xuống ôm lấy chân của Thạch Chí Kiên: “Tha cho ta đi, ta sai rồi
Ta biết mình sai rồi.”
Thạch Chí Kiên thở dài, ngẩng đầu lên, nét mặt trách trời thương dân
Lôi Lạc lắc đầu
A Kiên này lòng dạ quá mềm yếu rồi
Lúc này, Thạch Chí Kiên bỗng nói: “Tế Cửu ca, ngươi đứng thất thần ra đó làm gì
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Tiếp tục đi chứ.”
Lôi Lạc bất ngờ, tiếp theo hắn hít một hơi lạnh
Bịch bịch bịch
Trần Tế Cửu lại một lần nữa quyền đấm cước đá Phùng Anh

Bên ngoài đồn cảnh sát
Thạch Chí Kiên đỡ Thạch Ngọc Phượng, đưa nàng lên xe trước, nhờ luật sư Hồ Tuấn Tài chăm sóc giùm
Quay đầu lại, Thạch Chí Kiên bước đến trước mặt Lôi Lạc
Bốn vệ sĩ đi theo Lôi Lạc biết Thạch Chí Kiên có lời muốn nói với Lạc ca, lập tức tự động tránh đi
Bọn hắn tuần tra chung quanh, không cho người ngoài đến gần
Thạch Chí Kiên lấy điếu thuốc đưa cho Lôi Lạc
Lôi Lạc đưa điếu thuốc lên miệng, Thạch Chí Kiên móc diêm ra giúp hắn đốt thuốc
Lôi Lạc một tay chắp đằng sau, một tay kẹp điếu thuốc, nheo mắt phun ra một ngụm khói
Vòng khói lượn lờ
Xuyên qua vòng khói có thể nhìn thấy con mắt sáng như cú vọ của Lôi Lạc
Thạch Chí Kiên cũng đốt một điếu thuốc, ngẩng đầu nói với Lôi Lạc: “Lạc ca, cảm ơn.”
Lôi Lạc mỉm cười: “Tất cả mọi người đều là anh em
Nói cảm ơn tổn thương tình cảm lắm.”
Dừng lại một chút, hắn nói tiếp: “Nhưng lần này ngươi tìm Nhan Hùng giúp đỡ mà không tìm ta, ta rất tức giận.”
Thạch Chí Kiên gõ tàn thuốc: “Lạc ca hẳn cũng hiểu ta tìm Nhan Hùng là vì ngươi
Đương nhiên cũng vì chính ta.”
Lôi Lạc mỉm cười kiêu ngạo: “Ngươi sợ ta đạp Nhan Hùng, hắn sẽ chơi âm sau lưng ta?” Hết chương 154

[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.