Trọng Sinh Quật Khởi Hương Giang

Chương 181: Công nhân gương mẫu Tô Ấu Vi






Chương 181
Công nhân gương mẫu Tô Ấu Vi




Sau khi hạ quyết tâm tìm cơ hội mua một cái tivi, Thạch Chí Kiên nói với Thạch Ngọc Phượng hắn sẽ về nhà máy lo công việc, tối sẽ về ăn cơm với gia đình
Dọn sang nhà mới, nhất định phải ăn một bữa thật ngon để chúc mừng
Sau khi Thạch Chí Kiên đi rồi, Thạch Ngọc Phượng nhìn cách bố trí căn phòng một lần nữa, sau đó đi ra ngoài xem căn phòng nhỏ còn sót lại
Thạch Chí Kiên vốn muốn dùng căn phòng nhỏ này để chứa những thứ lộn xộn nhưng Thạch Ngọc Phượng lại cảm thấy lãng phí
Nàng xoa cằm suy nghĩ tìm cơ hội đăng quảng cáo cho thuê căn phòng nhỏ này, kiếm thêm được bao nhiêu hay bấy nhiêu

Thạch Chí Kiên chạy về nhà máy Nguyên Lãng, hắn đột nhiên phát hiện bầu không khí không ổn
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Hắn tìm Đại Thanh Hùng hỏi thăm
Thì ra Đới Phượng Ny phái người đến đào người, nhà máy lập tức bị đào đi ba mươi mấy người
Cũng may ba mươi mấy người này không phải công nhân kỹ thuật cốt cán, đảm nhiệm công việc không quá quan trọng trong dây chuyền sản xuất, hoàn toàn có thể tìm người thay thế
Ngoài ra, nếu không phải Thạch Chí Kiên đã có công tác chuẩn bị từ trước, kịp thời dạy cho công nhân những bài học tư tưởng và đạo đức, chỉ sợ người bị đào sẽ càng nhiều hơn
Thạch Chí Kiên đối với điều này không quá ngạc nhiên
Trên thế giới này người khó giữ chân nhất chính là những người làm việc mà trong đầu hay có những suy nghĩ khác, luôn cho rằng mình có thể kiếm được nhiều tiền hơn ở nơi khác
Chỉ sau khi đến đó, bọn hắn mới nhận ra rằng trên thế giới này không có gì tiện nghi đến như vậy
Nếu ngươi không chịu cố gắng, không chỗ nào là thiên đường cả
Tuy nhiên, điều này cũng nhắc nhở Thạch Chí Kiên dường như công tác tư tưởng cho người lao động vẫn chưa đủ, cần phải có một phiên bản 2.0 nâng cấp
Thế là, Thạch Chí Kiên yêu cầu Đại Thanh Hùng triệu tập mười quản lý nhà máy, hỏi thăm trong số công nhân ai là người làm việc chăm chỉ nhất
Mọi người cùng đề cử một người
Không ngạc nhiên chút nào, người đó chính là Tô Ấu Vi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Người khác đến nơi này làm công là để kiếm tiền nuôi gia đình
Còn Tô Ấu Vi đến đây làm công là để trả ơn
Có suy nghĩ như vậy, nàng đương nhiên cố gắng hơn nhiều so với những người khác
Tất cả đều nhìn thấy rõ như ban ngày
Sau khi nhận được kết quả này, Thạch Chí Kiên lập tức đánh nhịp, Tô Ấu Vi chính là công nhân gương mẫu của tháng này
Dựa theo thiết kế của Thạch Chí Kiên, công nhân gương mẫu là một tấm gương, một chuẩn mực
Tô Ấu Vi sẽ đeo một bông hoa lớn màu đỏ trên ngực, chụp một bức ảnh lớn và dán trên bảng danh dự, cộng với phần thưởng bao gồm một trăm đồng tiền thưởng, năm mươi ký gạo, ba mươi ký dầu ăn và những thứ khác, lập tức thu hút tất cả người của nhà máy
Điều này không chỉ làm tăng sự nhiệt tình sản xuất của người lao động mà còn mang lại cho bọn hắn những mục tiêu mới để phấn đấu, bọn hắn sẽ không rời đi khi bị đào
Thạch Chí Kiên thậm chí còn đang xem xét việc thành lập một trường mẫu giáo cho công nhân sau khi hoạt động của nhà máy ổn định vào cuối năm, đồng thời tìm người giúp chăm sóc trẻ em để giải quyết những lo lắng của công nhân
Như vậy, nhà máy sẽ càng giống nhà hơn
Trong văn phòng
Thạch Chí Kiên ngồi ngay ngắn sau bàn làm việc, long trọng tiếp đãi công nhân gương mẫu Tô Ấu Vi
Hôm nay tiểu nha đầu không đi chân đất nữa mà đã mang một đôi giày mới, một đôi xăng đan đế mềm
Nàng đứng trước mặt Thạch Chí Kiên, không dám ngẩng đầu, chỉ ngượng ngùng đùa bỡn góc áo
Thạch Chí Kiên đứng lên, vòng qua bàn làm việc đến trước mặt Tô Ấu Vi, chắp tay sau lưng nhìn nàng từ trên xuống dưới
Trước ngực nàng đeo một đóa hoa hồng lớn, quần áo cũng mới luôn
“Nếu ta nhớ không lầm thì dường như ta đã mua cho ngươi một đôi giày
Thế đôi giày kia đâu
Ném rồi à?”
“Không phải.” Tô Ấu Vi vội xua tay, ngẩng đầu, đôi mắt to đen nhánh lóe lên ánh sáng
Nàng khẽ căn môi nói: “Là ta không nỡ mang.”
“Không nỡ mang?”
“Vâng.” Tô Ấu Vi gật đầu: “Ngươi tặng cho ta, cho nên ta không nỡ mang.”
Thạch Chí Kiên mỉm cười: “Nếu ngươi thích, về sau ta sẽ cho ngươi nhiều thêm một chút
Giày là để mang, chứ không phải để cất.”
Gương mặt Tô Ấu Vi đỏ ửng lên: “Ta sợ làm bẩn nó.”
Thạch Chí Kiên trêu ghẹo một câu: “Thế thì phải làm sao đây
Bây giờ ngươi là công nhân gương mẫu của chúng ta, ngươi bảo chúng ta làm sao mà thưởng cho ngươi đây?”
“Không cần, ngươi đã thưởng cho ta nhiều lắm rồi.” Tô Ấu Vi lại xua tay: “Ta không muốn cái gì nữa hết.”
Thạch Chí Kiên cười nói: “Khác mà
Đó là nhà máy thưởng cho ngươi, còn ta thì lại muốn thưởng riêng một vài thứ cho ngươi mới được
Ngươi nói xem, ngươi thích cái gì?”
Tô Ấu Vi lắc đầu, không lên tiếng
Thạch Chí Kiên lại nói: “Ta nghe nói ngươi muốn đi học
Chi bằng ta dạy cho ngươi biết chữ được không?”
Ánh mắt Tô Ấu Vi sáng lên: “Ngươi đồng ý dạy cho ta biết chữ sao?” Âm thanh của nàng nhỏ như ruồi muỗi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
“Tại sao lại không đồng ý
Ta nói thì sẽ giữ lời
Nào, chúng ta bắt đầu thôi.”
“Ngay bây giờ?”
“Đúng vậy, ta rất bận, đương nhiên phải tranh thủ thời gian rồi.” Thạch Chí Kiên nói, sau đó hắn bảo Tô Ấu Vi ngồi vào bàn làm việc của mình, đặt một tờ giấy trắng và một cây bút máy trước mặt nàng
Tô Ấu Vi tò mò nhìn tờ giấy và cây bút, bỗng nhiên cảm thấy Thạch Chí Kiên ôm nàng từ phía sau
Thoáng chốc, cả người Tô Ấu Vi đều run rẩy
Hết chương 181

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.