Trọng Sinh Quật Khởi Hương Giang

Chương 195: Anh hùng dân tộc Lưu Giám Hùng






Chương 195
Anh hùng dân tộc Lưu Giám Hùng




Hắn nói, ban đầu hắn rất vui vẻ đến đây làm việc, nhưng không biết có phải nơi này khắc hắn hay không, ngay ngày đầu tiên đã gặp một tên nước ngoài khốn kiếp, không nói lời nào đã đánh hắn một bạt tai
Được, Lưu Giám Hùng hắn nhịn
Ngày đầu tiên nhất định phải tạo ấn tượng tốt cho lãnh đạo
Có thể chịu đựng mới là đại trượng phu
Ngày thứ hai, ngày thứ ba, ngày thứ tư, cái tên nước ngoài khốn kiếp đó cứ đánh hắn một bạt tai, không ngày nào nghỉ cả, còn đúng giờ hơn cả mẹ của hắn
Lưu Giám Hùng nhịn không được
Cho dù may mắn có tệ đến cỡ nào cũng không tệ đến mức như vậy
Cho đến ngày thứ bảy, Lưu Giám Hùng không thể nhịn được nữa, cũng chẳng quan tâm đối phương có phải là khách của hắn hay không, có phải là người phương Tây hay không, hắn nắm lấy cà vạt của đối phương, bốp bốp bốp, đánh cho đối phương một trận tơi bời
Tiếng vỗ tay chung quanh vang lên như sấm, nói hắn đã làm vẻ vang cho đất nước
Lưu Giám Hùng khó có lúc được mở mày mở mặt, đồng thời còn xả được cơn giận tích tụ mấy ngày qua
Hắn ôm quyền nói với mọi người: “Đã nhường rồi.” Hắn coi mình là anh hùng dân tộc đánh người phương Tây
Lưu Giám Hùng sướng rồi thì công việc cũng mất luôn
Thạch Chí Kiên là người giám hộ của hắn, đương nhiên bị gọi đến tra hỏi
Ba nghìn tiền đặt cọc Thạch Chí Kiên đóng thay cho hắn trước đó đoán chừng cũng mất luôn
Nghe Lưu Giám Hùng thuật lại xong, Thạch Chí Kiên há to miệng, cuối cùng chỉ vào mũi của Lưu Giám Hùng mà nói: “Đối với ngươi, ta chẳng còn lời nào để nói.”
Thấy Thạch Chí Kiên dường như có chút tức giận, Lưu Giám Hùng không dám to miệng, nhỏ giọng nói: “Ta sẽ ghi nhớ ân tình của ngươi
Ba nghìn của ngươi, từ từ ta trả
Ta thật sự không thể làm tiếp được công việc này, bị sa thải cũng tốt mà.”
Dừng một chút, hắn ủy khuất nói: “Ngươi không biết, công việc này hoàn toàn không dành cho người làm
Lúc nào cũng bị đánh.”
Thạch Chí Kiên trừng mắt nhìn Lưu Giám Hùng, Lưu Giám Hùng không dám lắm miệng nữa
Thạch Chí Kiên quay sang xin lỗi William: “Thật ngại quá, William tiên sinh
Để ta dẫn hắn đi.”
William thấy Thạch Chí Kiên nói như vậy, không khỏi thở phào một hơi
Dù sao Thạch Chí Kiên cũng là bạn của Từ Thế Huân
Gia tộc của Từ Thế Huân lại là cổ đông lớn của HSBC
Hắn còn phải nhìn sắc mặt của người ta mà kiếm cơm
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nếu Thạch Chí Kiên cố chấp muốn Lưu Giám Hùng tiếp tục ở lại, hắn cũng không thể làm gì được
Bây giờ Thạch Chí Kiên chủ động rời đi, đây mới là kết cục hoàn mỹ

Thạch Chí Kiên cùng với Lưu Giám Hùng rời khỏi phòng nhân sự
Hắn đi đằng trước, một lời cũng không nói
Lưu Giám Hùng ho khan hai tiếng, đuổi kịp Thạch Chí Kiên: “A Kiên, ngươi nói chuyện đi
Ngươi không nói câu nào, ta còn tưởng rằng ngươi đang tức giận đấy.”
Thạch Chí Kiên lạnh nhạt nói: “Ta còn cái gì để nói nữa
Ta vất vả lắm mới xin cho ngươi được công việc này
Ngươi không làm, ta còn có cách gì nữa chứ?”
“Ngươi nói như vậy không đúng rồi
Ta thiếu ngươi ba nghìn, ta cũng sẽ trả lại cho ngươi mà.”
“Trả
Bây giờ ngươi cái gì cũng không có, làm sao mà trả?”
“Ta?” Lưu Giám Hùng làm như câm điếc: “Cùng lắm thì ta sang nơi khác làm công.”
“Đi đâu
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Ngươi nói cho ta biết?”
“Cái này…” Lưu Giám Hùng lại im lặng
Thạch Chí Kiên lạnh lùng nói: “Đến nhà máy của ta đi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Vừa có công việc lại vừa có tiền.”
“Cái gì?”
“Sao, không muốn?”
“Không phải, nhà máy của ngươi… đi xem một chút cũng được.” Lưu Giám Hùng nuốt nước miếng
Thạch Chí Kiên quay người bước đến một hướng khác, Lưu Giám Hùng lại đuổi theo: “Bây giờ ngươi đi đâu?”
“Đi tiểu.”
“Xin chào.” Lưu Giám Hùng không đuổi theo nữa, bên cạnh có một nhân viên người Hoa chào hỏi hắn
‘A Hùng ngươi nghỉ việc thật sao?”
“Đúng vậy, ta không làm nữa.”
“A Hùng ngươi đúng là giỏi, đánh cho tên nước ngoài kia phải la oai oái.”
“Chút lòng thành thôi
Chúng ta là người Trung Quốc, không thể để người nước ngoài khi dễ được.”
“Ngươi nói không sai, chúng ta nhất định phải vùng lên, nhất định phải phản kháng.”
“Làm cái gì vậy
Giờ làm việc mà nói chuyện riêng, coi chừng trừ lương các ngươi đấy.” Một người nước ngoài phụ trách giám sát bước đến
Lập tức, những người vừa nãy còn khí thế hừng hực nhanh chóng giữ im lặng, vùi đầu làm việc

Thạch Chí Kiên bước vào nhà tắm, rửa tay trước gương, chỉnh lại mái tóc một chút
Lúc này có người khập khễnh chống nạng bước vào
Nhìn thấy Thạch Chí Kiên, hắn cố gắng bước lên: “Bảy ngày, một ngày ba trăm, tổng cộng là hai nghìn mốt.”
Thạch Chí Kiên quay đầu nhìn tên người nước ngoài hạng hai thiếu chút nữa bị Lưu Giám Hùng đánh đến tàn tật, nhét số tiền chuẩn bị sẵn vào túi áo khoác, đưa tay vỗ vỗ vai đối phương: “Vất vả rồi.”
Nói xong, Thạch Chí Kiên gật đầu, quay người định đi
Người nước ngoài đột nhiên gọi hắn lại, dùng tiếng Quảng Đông không lưu loát nói: “Tiên sinh, nói thật, tiền của ngươi thật sự không dễ kiếm.” Hết chương 195

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.