Trọng Sinh Quật Khởi Hương Giang

Chương 28: Làm trà hay làm chén?






Chương 28
Làm trà hay làm chén
Đại Thanh Hùng có ngu đi chăng nữa, lúc này hắn cũng đã hiểu ra
Thạch Chí Kiên thế chấp năm trăm mẫu đất với giá sáu trăm nghìn, Saipan nuốt mất một trăm nghìn, còn lại năm trăm nghìn
Nói cách khác, Thạch Chí Kiên dùng ba trăm nghìn mua năm trăm mẫu đất, xoa tay một cái hắn đã bán với giá năm trăm nghìn
Thao tác này trực tiếp khiến Đại Thanh Hùng trợn mắt há mồm
Mảnh đất này trong tay Đỉnh gia chẳng qua chỉ là vật chết
Khoảng cách giữa Đỉnh gia và thời đại khiến hắn không tin tưởng ngân hàng, nhưng hắn lại không bao giờ biết rằng mình đã bị thời đại bỏ lại phía sau
Nếu nói trước đó Đại Thanh Hùng cung kính Thạch Chí Kiên là vì sau lưng hắn có Từ tam thiếu và Lôi Lạc làm chỗ dựa
Thì bây giờ, trí tuệ hoặc có thể nói là sự giảo hoạt của Thạch Chí Kiên đã khiến cho hắn phục sát đất
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]

Rời khỏi văn phòng của Saipan
Hai tên đại hán đi theo Đại Thanh Hùng lập tức tiến lên
Đại Thanh Hùng nhấc cái túi đựng ba trăm nghìn trong tay, ý nói tiền đã lấy được
Bốn người rời khỏi ngân hàng
Bước đến cửa, Thạch Chí Kiên nhìn thấy bảng hiệu quán cháo Chu Ký, hắn nói: “Ngươi có đói bụng không
Có hứng thú ăn bát cháo bào ngư chứ?”
Hai đại hán nhìn Đại Thanh Hùng
Đại Thanh Hùng quát: “Các ngươi nhìn ta làm gì
Tiền cũng đã lấy được rồi, có chạy mất đâu
Thạch tiên sinh mời các ngươi ăn cháo đã là nể mặt các ngươi rồi.”
Hai tên đại hán, tên mặt lúc nào cũng xụ như cha chết mẹ chết tên A Long, tên miệng ngậm cây tăm dáng vẻ lưu manh tên A Hổ
Bọn hắn là anh em ruột, cũng là tâm phúc của lão đại Hồng Nghĩa Hải Trương Cửu Đỉnh
Lần này bọn hắn đi theo Đại Thanh Hùng đi lấy tiền là vì Trương Cửu Đỉnh không yên tâm
Ngoài mặt là bảo bọn hắn đi xách tiền giùm Đại Thanh Hùng nhưng trên thực tế là giám sát Đại Thanh Hùng và Thạch Chí Kiên
“Đinh gia đã dặn dò, có được tiền thì về ngay.” A Long mặt không biểu cảm nói
“Thật ra, ăn bát cháo bào ngư cũng không tốn bao nhiêu thời gian mà.” A Hổ day day cây tăm, mỉm cười nói
“Vậy thì ăn cháo thôi, thiểu số phục tùng đa số.” Đại Thanh Hùng lớn giọng bất chấp tất cả, dẫn đầu đi qua quán cháo
Là đàn em của một băng đảng, bình thường đừng nói ăn cháo bào ngư, khi nghèo ngay cả cháo heo cũng không có mà ăn

Quán cháo Chu Ký
Lúc này mới năm sáu giờ, khách còn chưa có nhiều
Thạch Chí Kiên chọn một nơi yên tĩnh
Ngồi xuống bàn bát tiên, Thạch Chí Kiên không khách sáo cầm menu gọi thức ăn
Hắn gọi cháo bào ngư, cộng thêm bảy tám món ăn mặn, cuối cùng là bia Kỳ Lân
Nữ nhân viên phục vụ lui xuống báo đồ ăn, lúc này Thạch Chí Kiên mới từ trong ngực lôi hộp thuốc lá ra, nói với ba người Đại Thanh Hùng: “Hút thuốc không?”
Đại Thanh Hùng kính cẩn lấy một điếu
A Hổ cũng lấy một điếu
Chỉ có A Long là mặt vẫn lạnh tanh như cũ
Thạch Chí Kiên chẳng thèm để ý, tự mình lấy một điếu ngậm vào miệng
Không chờ hắn bật lửa, Đại Thanh Hùng đã theo thói quen giúp hắn đốt thuốc
Nhìn thấy, ánh mắt A Long hiện lên sự khinh thường, mũi hừ một cái
A Hổ phun cây tăm ra, pha trò: “Thuốc lá này ngon lắm, Marlboro
Ta và A Long bình thường chỉ hút Hảo Thải thôi.”
Thạch Chí Kiên nhả ra một ngụm khói, làm như không nghe thấy âm thanh khịt mũi của A Long: “Hai người họ gì
Có thân phận gì ở Hồng Nghĩa Hải
Hồng côn
Bạch chỉ phiến?”
A Long tiếp tục nhăn mặt, giống như không muốn nói chuyện với Thạch Chí Kiên
A Hổ một chân gác lên ghế, hút mấy ngụm thuốc lá, cười nói: “Ta tên Trần Kim Hổ, hắn là đại ca của ta Trần Kim Long
Chúng ta là anh em ruột.”
Đại Thanh Hùng bổ sung một câu: “Thân thủ của bọn hắn không tệ
Một người am hiểu dùng đao, một người am hiểu dùng quyền
Tất cả đều là song hoa hồng côn của Hồng Nghĩa Hải.”
Thạch Chí Kiên mỉm cười: ‘Nhìn ra lần này Đỉnh gia rất long trọng, phái đến những ba song hoa hồng côn.”
Song hoa hồng côn giống như thủ lĩnh trong bang phái
Biết đánh, biết chống cự, quan trọng nhất là trung thành tuyệt đối với lão đại, không cần mạng
Hai anh em Trần Kim Long và Trần Kim Hổ là như vậy
Bọn hắn vốn là người Triều Sán
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Khi mới đến Hồng Kông, bọn hắn thường bị người ta khi dễ
Sau này gia nhập Hồng Nghĩa Hải, Đỉnh gia đích thân truyền thụ công phu cho bọn hắn
Trải qua trăm trận thực chiến, bọn hắn nổi tiếng không muốn sống, đánh rất hung ác
Năm ngoái, hai người độc chiến với ba mươi tên đàn em Hồ Tu Dũng của Hòa Ký, nhất chiến thành danh, trực tiếp được phong song hoa hồng côn, được người trong giang hồ gọi là Long huynh Hổ đệ
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Lúc này, một câu “Đỉnh gia một lần phái đi những ba song hoa hồng côn” khiến người ta cảm thấy chói tai
Ba người Đại Thanh Hùng không phải người ngu, đều hiểu hôm nay mình đến để làm cái gì
Đại Thanh Hùng là giám sát Thạch Chí Kiên
A Long và A Hổ là giám sát Đại Thanh Hùng
Nói dễ nghe một chút là Đỉnh gia để mắt đến bọn hắn
Nói khó nghe một chút là lòng nghi ngờ của Đỉnh gia quá nặng, ai cũng không tin
“Đỉnh gia làm việc lúc nào cũng cẩn thận.” Đại Thanh Hùng cầm bình trà lên, rót cho Thạch Chí Kiên một chén trà Long Tĩnh
“Đỉnh gia già rồi, năm nay đã sáu mươi
Về sau Hồng Nghĩa Hải vẫn phải dựa vào những người trẻ như các ngươi rồi.” Thạch Chí Kiên hờ hững nói
Ánh mắt A Long sáng lên, tràn ngập cảnh giác
A Hổ vẫn cười toe toét như cũ, dường như không nghe thấy Thạch Chí Kiên đang nói cái gì
Chỉ có Đại Thanh Hùng là trong lòng hơi động
Đúng vậy, Đỉnh gia già rồi
Ai sẽ kế thừa Hồng Nghĩa Hải
Dựa vào mấy đứa con vô tích sự của hắn
Thạch Chí Kiên cầm tách trà, đưa lên mũi hít hà, ngón tay chuyển động qua lại trên chén trà: “Lá trà này là thứ tốt, hấp thu tinh hoa của trời đất, ngũ hành bát bát, Kim Mộc Thủy Hỏa Thổ, trải qua phơi gió phơi nắng dầm mưa, cuối cùng bỏ lên chảo xào, lúc này mới có hương khí
Làm người cũng vậy, làm trà cũng thế, muốn trở nên nổi bật, ngoại trừ chịu được cực khổ, chống lại dày vò bên ngoài, còn phải biết nắm chắc cơ hội.”
Thạch Chí Kiên nói xong, hắn nhìn ba người Đại Thanh Hùng: “Các ngươi đấy, thích làm trà hay là thích làm chén?”
“Làm trà là như thế nào, mà làm chén là như thế nào?” Vẻ mặt Đại Thanh Hùng nghiêm túc, giọng nói có chút run run
Thạch Chí Kiên cười nói: “Làm trà, chịu được, sẽ khổ tận cam lai.”
Thạch Chí Kiên uống một hơi cạn sạch chén trà
“Làm chén, nếu làm không đúng, thịt nát xương tan.”
Nói xong, hắn ném chén trà xuống
Cái chén rơi xuống đất

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.