Trọng Sinh Quật Khởi Hương Giang

Chương 291: Shakespeare






Chương 291
Shakespeare




Chiếc thuyền trôi lênh đênh trên biển
Thạch Chí Kiên mặc áo sơ mi, cởi áo khoác ướt, ngồi xổm ở mũi thuyền dùng hai tay vắt khô
Những giọt nước rơi xuống biển tạo thành gợn sóng
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Belletti có chút buồn chán, viết chữ lên boong thuyền với một mẩu phấn tìm được ở đâu đó
Thạch Chí Kiên quay lại hỏi nàng: “Ngoài học quản lý kinh doanh tại đại học Cambridge, ngươi còn học khóa biểu diễn à?”
“Ngươi đoán đúng rồi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Ta là trụ cột trong câu lạc bộ kịch của trường
Ta đã diễn trong Giấc mộng đêm hè và Người lái buôn thành Venice.”
“Trách không được, kỹ thuật diễn xuất siêu phàm.” Thạch Chí Kiên giơ ngón tay cái lên
Belletti nhìn Thạch Chí Kiên: “Ngươi phát hiện ta đang diễn từ lúc nào vậy?”
“Khi chúng ta bị trói chung một chỗ, mặt đối mặt, miệng đối miệng.”
“Tại sao ngươi lại nhìn ra được?”
“Nhịp tim của một nữ hài bị bắt cóc không có khả năng bình tĩnh như vậy.” Thạch Chí Kiên trả lời: “Còn nữa, ngươi nói rằng ngươi học quản lý kinh doanh
Làm sao một người như thế có thể là một kẻ ngốc?.”
“Nếu ngươi đã nhìn ra, vì sao ngươi lại không vạch trần ta?”
“Diễn cùng với ngươi.” Thạch Chí Kiên dừng lại một chút: “Ta có thể nhìn ra được cuộc sống của ngươi nhất định rất buồn tẻ, rất nhàm chán, không hề có kịch tính.”
“Ngươi đã đoán đúng.” Belletti khép hai chân lại, chỉnh lại váy rồi ngồi xuống boong thuyền: “Cha của ta là một người rất cứng nhắc
Mọi thứ trong cuộc sống của hắn đều bảo thủ, không chịu thay đổi
Sáng thức dậy mấy giờ, ăn sáng lúc mấy giờ, khi nào đi làm, khi nào về nhà, buổi tối mấy giờ đi ngủ, tất cả đều được lên kế hoạch rõ ràng.”
Nàng cười khổ: “Nói ra ngươi đừng cười ta
Từ nhỏ đến lớn ta chưa từng thay đổi thực đơn
Thứ Hai ta ăn pizza với súp, thứ Ba ăn bánh mì giăm bông, thứ Tư salad bít tết… Cuối tuần thì đến một nhà hàng Venice để dùng thức ăn Ý
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Bây giờ nhìn những thứ đó, ta thật sự buồn nôn.”
Thạch Chí Kiên gật đầu: “Kế hoạch quá hoàn hảo sẽ dẫn đến thảm họa là điều dễ hiểu
Có thể ngươi không tin, nhưng ta đã xem một bộ phim mà thậm chí có người còn quyết định thời gian để đánh rắm.”
Phốc
Belletti bật cười, ánh mắt nhìn Thạch Chí Kiên: “Trên đời còn có người như vậy sao
Tại sao ta chưa từng xem qua bộ phim này
Ngươi lại đang lừa ta.”
Dừng một chút, nàng nói: “Nhưng hôm nay ta muốn cảm ơn ngươi, ta rất vui.” Nói xong, khóe mắt của nàng có chút ươn ướt
Sau khi mẹ của nàng qua đời, nàng có rất ít thời gian vui vẻ
Ban đầu nàng muốn ở lại Anh, nhưng cha của nàng bắt nàng đến Hồng Kông
Dưới sự giám sát của cha, nàng sống một cuộc sống nhàm chán và máy móc
Nàng muốn đi thẳng một mạch, chào tạm biệt cuộc sống như vậy, nhưng nàng lại là một đứa con gái có hiếu
Nàng không nỡ bỏ cha của mình ở Hồng Kông một mình
Nàng biết tính tình cha của mình cổ quái
Rất nhiều người không thích hắn, thậm chí ngay cả người làm trong nhà cũng thường xuyên phàn nàn hắn cứng nhắc, trách hắn là người của thế kỷ 18
Bây giờ, nếu ngay cả con gái của hắn cũng bỏ hắn mà đi, hắn sẽ trở thành người cô đơn
“Ngươi cố ý tiếp cận ta, chịu tặng cho ta một đĩa nhạc đắt như vậy là muốn tiếp cận cha của ta đúng không?”
“Tại sao ngươi biết?” Thạch Chí Kiên vặn khô quần áo, sau đó mặc vào
Một cảm giác lạnh buốt ập đến
“Ngươi tên Thạch Chí Kiên, mà người làm cho cha của ta đau đầu thời gian gần đây cũng vừa lúc tên Thạch Chí Kiên.” Belletti mỉm cười: “Trên đời này làm gì có chuyện trùng hợp như vậy chứ?”
Thạch Chí Kiên gật đầu, cầm lấy bình rượu ngũ gia bì trước đó uống vài ngụm, lập tức một luồng khí nóng xông thẳng xuống bụng, xua tan không ít cảm giác lạnh buốt trên người
“Không sai, ta là Thạch Chí Kiên đã đắc tội cha của ngươi
Cho nên, ta muốn nhờ ngươi giúp một tay, tạo cơ hội cho ta gặp hắn một lần.” Thạch Chí Kiên nói xong, đưa bình rượu ngũ gia bì trong tay cho Belletti: “Uống một chút đi, đây là rượu whisky Trung Quốc của chúng ta.”
Belletti nhìn Thạch Chí Kiên: “Ngươi làm như ta không biết chữ vậy.” Nói xong, nàng đưa tay nhận lấy bình rượu
Đầu tiên, nàng dùng tay lau miệng bình, sau đó mới nhấp một ngụm nhỏ, gương mặt lập tức nhăn lại: “Cay quá.”
Thạch Chí Kiên cười ha hả: “Ngươi còn ghét bỏ ta sao
Vừa rồi ta bị đánh đấy.”
Belletti lườm hắn một cái: “Muốn ta giúp đỡ cũng được, nhưng ta có một yêu cầu.”
Thạch Chí Kiên dùng tay gãi mũi: “Ngươi có yêu cầu gì thì cứ nói, nhưng ngàn vạn lần đừng thèm muốn cơ thể của ta.”
“Nghĩ hay lắm.” Belletti lại trừng hắn một cái: “Yêu cầu của ta là ta muốn vào công ty của ngươi, làm trợ lý cho ngươi.”
“Cái gì
Ta có nghe lầm không vậy
Ngươi chịu làm vụ giao dịch lỗ vốn như vậy à?”
“Đương nhiên là lỗ vốn rồi
Ta đường đường là sinh viên đại học Cambridge với bằng tiến sĩ quản lý kinh doanh
Làm trợ lý hành chính trong một công ty nhỏ như của ngươi thực sự không đủ tiêu chuẩn!”
“Vậy ngươi vẫn muốn làm?”
“Ta đồng ý.”
“Ngươi nhất định có mục đích
Ngươi nói ra nghe xem một chút đi.”
“Ngươi muốn biết sao
Ngươi qua đây.” Belletti mỉm cười ngoắc ngoắc ngón tay với Thạch Chí Kiên
Thạch Chí Kiên bước đến: “Nào, nói cho ta nghe một chút đi.”
Belletti đợi Thạch Chí Kiên đến gần, nàng ấn hắn xuống, mắt nhìn thẳng vào mắt của Thạch Chí Kiên, nói: “Bởi vì ta thích ngươi.”
Thạch Chí Kiên sửng sốt: “Lần này ngươi diễn hơi dở rồi.”
“Thật sao
Có chỗ nào không tốt à
Chẳng lẽ ta một chút cũng không thu hút được ngươi?” Belletti tránh ra, kinh ngạc hỏi
Thạch Chí Kiên nằm trên boong thuyền, gối đầu lên cánh tay nhìn bầu trời, chậm rãi nói: “Đừng nhìn ta còn trẻ, nhưng ta biết Shakespeare đấy.”
… Hết chương 291

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.