Trọng Sinh Quật Khởi Hương Giang

Chương 349: Thạch siêu nhân!






Chương 349
Thạch siêu nhân
“Lạc ca, mấy ngày không gặp, ngươi càng lúc càng triết lý.” Thạch Chí Kiên mỉm cười móc một điếu thuốc đưa cho Lôi Lạc: “Hút một điếu chứ?”
Lôi Lạc lắc đầu: “Ta chỉ thích xì gà.” Nói xong, hắn lấy một hộp xì gà từ trong ngực ra, cạch một tiếng, móc ra một điếu xì gà lớn
Trần Tế Cửu bên cạnh lấy diêm, giúp Lôi Lạc đốt thuốc
Lôi Lạc nói với Trần Tế Cửu: “Ngươi và Soả Cường qua bên kia gọi một nồi đi, nếm thử thịt chó nơi này.”
Trần Tế Cửu gật đầu
Hắn biết Lôi Lạc có lời muốn nói với Thạch Chí Kiên, không muốn bị người ta quấy rầy
Bên này, Thạch Chí Kiên cũng đốt một điếu thuốc, ném diêm xuống dưới đất, lúc này hắn mới nói với Lôi Lạc: “Có uống nước ngọt hay không
Ta mời khách.”
Lôi Lạc nhìn Thạch Chí Kiên: “Đừng nói là ta không biết
Nước ngọt nơi này đều là do ngươi cung cấp
Thế nào, muốn thị uy với ta, thể hiện bây giờ ngươi kinh doanh lớn đến cỡ nào?”
“Không dám
Bây giờ ta chỉ kinh doanh nhỏ, hai nhà máy, một công ty điện ảnh, tổng tài sản vẫn chưa đến mười triệu.” Thạch Chí Kiên gõ gõ tàn thuốc: “So với những lão đại chân chính, ta ngay cả tư cách gia nhập hiệp hội thực phẩm Trung Quốc cũng không có.”
Hiệp hội thực phẩm Trung Quốc là một hiệp hội được thành lập bởi các tổ chức của người Hoa tại Hồng Kông vào năm 1955
Hiệp hội này trực thuộc liên đoàn doanh nhân Trung Quốc
Hầu hết các thành viên đều là những nhân vật nổi bật trong ngành thực phẩm ở Hồng Kông
Ví dụ như gia tộc Lợi thị kinh doanh thực phẩm đóng hộp, gia tộc Lý Cầm Ký tiêu thụ nhiên liệu, trên cơ bản kiểm soát toàn bộ nguồn cung cấp thực phẩm ở Hồng Kông
Đới Phượng Niên là người trẻ nhất trong số đó
Trong khi đó tài sản của Thạch Chí Kiên chưa đến mười triệu, hoàn toàn không có tư cách gia nhập hiệp hội này
“Ngươi đừng tự coi nhẹ mình như vậy
Người nào mà không biết ngươi kinh doanh chưa đến nửa năm đã có được sản nghiệp như thế
Nếu cho ngươi thêm chút thời gian, không biết còn đến mức nào nữa?”
Lôi Lạc nói tất cả đều là lời thật lòng
“Ngươi có biết không, hiện tại rất nhiều người trong giới kinh doanh gọi ngươi là Thạch siêu nhân
Hai chữ siêu nhân rất thích hợp với ngươi.”
Thạch Chí Kiên ho khan vài tiếng, thiếu chút nữa bị khói thuốc làm mắc nghẹn
Hắn mở to mắt nhìn Lôi Lạc: “Không thể nào
Biệt danh hay như vậy lại tiện nghi cho ta?”
“Biệt danh này rất hay sao
Ta thấy hình như ngươi không được vui cho lắm?” Lôi Lạc không nhịn được lập tức hỏi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Mặc dù tài sản của Thạch Chí Kiên không nhiều nhưng thời gian hắn bước ra kinh doanh cũng rất ngắn
Trong thời gian ngắn như vậy đã tích lũy được tài sản như thế, nói hắn là siêu nhân cũng không đủ
Thấy biểu hiện của Thạch Chí Kiên, dường như hắn rất phản cảm với hai chữ siêu nhân
“Danh từ này vốn rất tốt, đáng tiếc đã bị người ta bôi xấu
Cho nên ta mới không thích.” Thạch Chí Kiên thẳng thẳn nói
“Là ai đã bôi xấu biệt hiệu này?” Lôi Lạc hiếu kỳ hỏi
“Một tên hái dưa leo.”
“Hái dưa leo
Ta chửi cha mẹ hắn, ngay cả bán dưa leo cũng phát tài sao
Kinh tế Hồng Kông thật phồn thịnh.” Lôi Lạc biết Thạch Chí Kiên đang nói hươu nói vượn, hắn cũng phụ họa theo
Thạch Chí Kiên sờ mũi, cười nói: “Lạc ca, ngươi đừng học ta nói hươu nói vượn, cũng đừng vòng vo với ta
Có chuyện gì thì cứ nói thẳng đi.”
“Đơn giản thôi, nể mặt ta xin lỗi ông trùm Thiệu.” Lôi Lạc nhả ra một ngụm khói
“Đơn giản như vậy sao?” Thạch Chí Kiên mỉm cười
Trán của hắn bị hơi nóng của than nướng trên bàn khiến cho mồ hôi rịn ra: “Ta đào người từ Thiệu thị, chỉ cần một câu chịu nhận lỗi, ông trùm Thiệu chịu buông tha cho ta sao?”
“Vậy ngươi nghĩ sao?” Lôi Lạc nhìn thẳng vào mắt Thạch Chí Kiên
“Thì cứ theo hắn thôi.” Thạch Chí Kiên nói: “Ông trùm Thiệu muốn chém muốn giết, muốn róc thịt, ta chịu hết
Nếu hắn có thể đè nát được ta, ta gọi hắn bằng cha luôn
Nếu hắn không giải quyết được ta, Thạch Chí Kiên ta tung cánh bay cao cũng phải nếm trải cảm giác trở thành triệu phú!”
“Dã tâm của ngươi không nhỏ
Ngươi cho rằng thành lập công ty điện ảnh là có thể giúp ngươi trở thành triệu phú
Coi chừng, mộng đẹp còn chưa thực hiện được đã bị phá sản rồi.” Lôi Lạc cảnh cáo: “Dù sao, Thiệu thị là con quái vật có trọng lượng như thế nào, cho dù ta không nói hẳn ngươi cũng đã biết.”
“Ông trùm Thiệu cũng không thể lấy lớn hiếp nhỏ được.” Thạch Chí Kiên nhún vai, hút một hơi thuốc: “Hơn nữa, ta có trở thành triệu phú cũng không phải dựa vào công ty điện ảnh.”
“Vậy ngươi dựa vào cái gì?”
Lúc này, cách đó không xa truyền đến tiếng chó sủa
Khi ông chủ đang giết thịt chó, một con chó đen nhỏ từ trong lồng sắt chạy ra
Ông chủ giết chó nơi này toàn thân tràn ngập sát khí
Bởi vì giết chó rất nhiều, khó tránh khỏi người đầy mùi máu tươi
Nhiều khi những con chó đợi làm thịt nhìn thấy hắn toàn thân nhũn ra, bị hắn xách cổ
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Con chó không dám nhúc nhích chứ đừng đề cập đến việc phản kháng hay chạy trốn
Nhưng hôm nay lại xảy ra chuyện kỳ lạ, khi người chủ hàng thịt chó đưa nó ra khỏi chuồng, con chó đen nhỏ đã cắn vào cổ tay hắn
Hắn vừa buông tay, nó đã bỏ chạy mất
Chỉ thấy con chó đen nhỏ chạy tán loạn dưới mặt bàn
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Ông chủ giết chó và nhân viên phục vụ chặn đường, khiến con chó nhỏ không còn đường có thể trốn
Vèo một cái, nó trốn vào bàn của Thạch Chí Kiên không chịu ra
Hết chương 349

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.