Trọng Sinh Quật Khởi Hương Giang
Chương 610
Kỹ thuật lái xe quá kém
Cửa Đại Hạ Môn
Tam ca Ấn Độ Asam tinh thần phấn chấn trực ca đêm
So sánh với ca ngày, Asam thích nhất là trực ca đêm, bởi vì trực đêm có thể nghe radio mà không bị gò bó
Hắn còn có thể nghe một số bài hát Ấn Độ, thậm chí còn nhảy theo
Quan trọng nhất…
Là có thể lười biếng
Lúc này, Asam đang ôm radio nghe nhạc, hắn bỗng nhiên nghe được đằng sau có động tĩnh
Nhìn thấy là Thạch Chí Kiên, hắn vội đứng dậy chào hỏi: “Thạch tiên sinh, ngươi tan làm rồi sao?”
Thạch Chí Kiên cầm cặp công văn, gật đầu với hắn: “Ừm.”
Asam thấy Tô Ấu Vi đi theo bên cạnh Thạch Chí Kiên
Bình thường, hắn cũng rất thích nữ hài thuần khiết, hiền lành này
Vì thế, hắn theo thói quen chào hỏi: “Tô cô nương thân mến, ngươi cũng về sao?’
Thái độ của Asam trong mắt Thạch Chí Kiên không khỏi quá nhiệt tình và chủ động
Vì thế, hắn không chờ Tô Ấu Vi lên tiếng mà đã tức giận nói: “Không về, chẳng lẽ ngủ ở đây?”
Asang giật mình gãi đầu, gương mặt hiện lên sự khó hiểu
Hắn không biết mình đắc tội với Thạch tiên sinh chỗ nào nữa
Tại sao Thạch tiên sinh lại trở mặt nhanh như vậy
Rõ ràng vừa nãy vẫn còn rất tốt mà
Trần Huy Mẫn đang đứng dựa vào xe Bentley hút thuốc
Hắn nhìn thấy Thạch Chí Kiên, vội phun điếu thuốc ra, lập tức mở cửa xe
Thạch Chí Kiên lạnh lùng nói: “Ngươi đưa Tô cô nương về trước.”
“Vâng, Thạch tiên sinh.” Trần Huy Mẫn làm tư thế mời với Tô Ấu Vi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Tô Ấu Vi có ngốc cũng có thể nhìn ra được dường như Thạch Chí Kiên không được vui cho lắm
Nàng do dự một chút rồi bước lên xe
Thạch Chí Kiên thấy nàng lên xe cũng lên xe theo, ngồi sát bên cạnh Tô Ấu Vi, sau đó cạch một tiếng đóng cửa thật mạnh
“Lái xe đi.” Thạch Chí Kiên ra lệnh cho Trần Huy Mẫn
Trần Huy Mẫn khởi động ô tô, bắt đầu chậm rãi di chuyển
…
Chiếc ô tô lao vụt trên đường cái
Cảnh đêm bên ngoài lướt qua cửa sổ
Ban đầu, Tô Ấu Vi có chút không rõ ràng cho lắm, không biết vì sao Thạch Chí Kiên lại tức giận
Có phải nàng đã làm sai gì hay không
Nhưng rất nhanh nàng đã ném hết chuyện này ra đằng sau
Bởi vì đây là lần đầu tiên nàng ngồi xe như vậy, hơn nữa còn là lần đầu tiên ngồi chung một chỗ với Thạch Chí Kiên
Nhìn cây cối không ngừng đi qua đi lại, còn có người đi đường, nàng không nhịn được đưa bàn tay ra ngoài cửa sổ cảm nhận tốc độ
Sau đó, nàng cũng thò đầu của mình ra ngoài, mái tóc bay múa
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Gió đêm quét qua mặt của nàng
Ánh mắt của nàng trở nên mông lung
Mái tóc bay trong gió, tiếng gió gào thét đã át đi tiếng ồn ào trên đường phố
Trong khoảnh khắc này, Tô Ấu Vi giống như trở về đại dương bao la, ngồi trên chiếc thuyền lá, đón gió phá sóng
Đó là cảm giác quen thuộc khi về nhà
Cảm giác này thật tốt
“Nguy hiểm lắm
Mau rút đầu về.” Tô Ấu Vi nghe tiếng, vội quay lại nhìn Thạch Chí Kiên
Thạch Chí Kiên dùng tay kéo nàng trở lại
Bởi vì dùng sức quá mạnh, Tô Ấu Vi ngã nhào vào lòng hắn
Tô Ấu Vi không ngờ tình huống này sẽ phát sinh
Nàng chỉ cảm thấy mặt mình dính sát ngực Thạch Chí Kiên, có thể cảm nhận được sự ấm áp và nhịp tim của hắn
Thạch Chí Kiên cũng có thể cảm nhận được cơ thể yếu ớt không xương của Tô Ấu Vi, hơn nữa còn có mùi hương phát ra từ tóc của nàng
“Xin lỗi, ta…” Hai tay Tô Ấu Vi chống vào cơ thể của Thạch Chí Kiên, nói câu xin lỗi
Trần Huy Mẫn nhìn thoáng qua kính chiếu hậu, sau đó giẫm mạnh chân ga
Két
Thắng gấp
Bịch một tiếng
Tô Ấu Vi lại ngã vào lồng ngực của Thạch Chí Kiên
“Xin lỗi, Thạch tiên sinh
Ta sẽ lái xe chậm hơn.” Trần Huy Mẫn vội giải thích với Thạch Chí Kiên
Thạch Chí Kiên nói: “Được rồi, lần sau chú ý.” Nói xong, hắn ôm lấy vòng eo nhỏ nhắn của Tô Ấu Vi: ‘Ngươi không sao chứ
Kỹ thuật lái xe của hắn quá kém
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nếu ngươi cảm thấy không an toàn, ngươi có thể tạm thời dựa vào người ta
Yên tâm, ta không ngại đâu.”
Lúc này, cả người Tô Ấu Vi như muốn tan thành nước
Nàng chỉ cảm thấy mỗi khi Thạch Chí Kiên nói một câu, hơi thở ấm áp của hắn đều phả vào mặt của nàng, vào lỗ tai của nàng
Vừa ngứa vừa tê dại, đã khó chịu lại càng khó chịu hơn
“Không, không cần đâu
Ta…” Tô Ấu Vi muốn vùng ra
Trần Huy Mẫn lại quýnh quáng phanh lại
Tô Ấu Vi không nói lời nào ngã vào ngực Thạch Chí Kiên lần nữa
“Ngươi thấy chưa, ta đã nói rồi, ngươi có thể dựa vào người của ta.” Thạch Chí Kiên ôm Tô Ấu Vi, vỗ sau lưng của nàng mà an ủi
Trần Huy Mẫn ở đằng trước tiếp tục nói lời xin lỗi: “Xin lỗi, Thạch tiên sinh, ta lại lái xe nhanh nữa rồi.”
Thạch Chí Kiên một lần nữa phê bình hắn: “Lần sau chú ý.”
Tô Ấu Vi nằm trong ngực Thạch Chí Kiên, gương mặt xinh đẹp sắp đỏ thành quả táo
Nàng không rõ tại sao mình lại như vậy
Khi chèo thuyền, dù sóng biển có lớn đến cỡ nào, con thuyền nhỏ xóc nảy ra sao, nàng cũng có thể đứng vững vàng
“Ta như vậy, Thạch tiên sinh có tức giận hay không
Có đụng đau hắn hay không?” Tâm Tô Ấu Vi như tê dại
Một lát sau
Lúc này, Tô Ấu Vi mới giãy dụa khỏi lòng Thạch Chí Kiên ngồi ngay ngắn lại, ánh mắt không dám nhìn Thạch Chí Kiên, miệng thì nói: “Thạch tiên sinh, ta…”
Tô Ấu Vi “ta” cả nửa ngày cũng không có vế sau
Trong lúc Thạch Chí Kiên đang định hỏi nàng muốn nói cái gì, chỉ thấy Tô Ấu Vi chỉ về phía trước: “Ta ở đằng trước.” Hết chương 610
Bạn có thể dùng phím mũi tên
hoặc WASD để lùi/sang chương.