Trọng Sinh Quật Khởi Hương Giang

Chương 612: Ta rất thích ngươi






Chương 612
Ta rất thích ngươi




Tô Ấu Vi và Xú Ngư Minh còn chưa kịp lên tiếng, chỉ thấy hai đứa bé từ trong một gian phòng chạy ra
“Cha, là ai đến vậy?” Đứa bé gái rõ ràng là Tuệ Anh Hồng
“Cha, cơm thịt nướng mà ngươi mang về từ công ty có thể ăn được không?” Không cần phải nói, đứa bé trai này chính là ca ca của Tuệ Anh Hồng, Tuệ Thiên Tứ
Xú Ngư Minh nghe xong, sắc mặt tái nhợt, vội giải thích với Thạch Chí Kiên: “Thạch tiên sinh, ngươi tuyệt đối đừng nên hiểu lầm
Cơm thịt nướng không phải là ta lấy thêm
Là phần cơm trưa nay ta không nỡ ăn nên mang về.”
“A Minh, hắn là ai vậy?” Một nữ nhân từ bên trong gian phòng đi ra, cầm cúc áo và kim khâu trong tay
Nhìn qua, có vẻ như đang làm gia công
Thạch Chí Kiên biết đây là vợ của Xú Ngư Minh, vội chào hỏi: “Xin chào, ta họ Thạch.”
Xú Ngư Minh vội kéo vợ của mình lại, cúi đầu với Thạch Chí Kiên: “Đây là ông chủ của chúng ta, là Thạch tiên sinh mà ta hay nói với ngươi đấy.”
Nữ nhân luống cuống, vội bỏ kim khâu trong tay xuống, học theo cách của Xú Ngư Minh, hai tay lau lên người, lúc này nàng mới cung kính cúi chào Thạch Chí Kiên: “Cảm ơn Thạch tiên sinh, cảm ơn Thạch tiên sinh
Nếu không nhờ ngươi, cả nhà chúng ta đã chết đói rồi.”
Lúc này, Thạch Chí Kiên nhiều ít cũng đã hiểu rõ ngọn nguồn
Tô Ấu Vi một mình thuê một phòng như thế, bên trong còn trống một gian
Vừa lúc Xú Ngư Minh bị chủ nhà thuê đuổi ra khỏi nhà, không còn chỗ để đi
Tô Ấu Vi biết được tình huống đã gọi bọn hắn về ở chung
Hai vợ chồng Xú Ngư Minh vô cùng cảm kích Tô Ấu Vi, lập tức giúp Tô Ấu Vi dọn dẹp nhà cửa, giống quản gia và bảo mẫu của nàng
Tô Ấu Vi cũng không để ý nhiều như vậy
Nhiều người thì ở sẽ vui vẻ hơn
Nàng không thích cảm giác quạnh quẽ một mình trước kia
Huống chi, nàng có thể cùng với hai đứa bé Tuệ Anh Hồng và Tuệ Thiên Tứ học chữ, cảm giác hai đứa như em trai em gái của mình
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
“Thạch tiên sinh, ngươi yên tâm đi
Chúng ta không chiếm tiện nghi của Tô tiểu thư đâu.”
“Đúng vậy, tháng này chủ yếu nộp tiền học phí cho tụi nhỏ cho nên chúng ta đã tiêu hết tiền để dành
Nhưng bây giờ chúng ta đang chịu khó làm thêm
Tháng này sẽ phụ tiền nhà với Tô tiểu thư.”
“Không cần đâu mà, Minh thúc Minh tẩu.” Tô Ấu Vi vội khoát tay: “Các ngươi giống như người nhà của ta, thường xuyên nấu cơm cho ta ăn, còn giúp ta quét dọn nhà cửa
Chúng ta là người một nhà mà.”
Mọi người nói với nhau cả nửa ngày, cuối cùng để người trung gian là Thạch Chí Kiên quyết định
Thạch Chí Kiên quyết định cái quỷ
Hắn vẫn còn chưa lấy lại tinh thần
Kết quả cuối cùng nhất chính là không có kết quả
Ở cùng với Tô Ấu Vi một hồi, vợ của Xú Ngư Minh rất nhạy bén kéo chồng con vào phòng của mình, sau đó nàng quay đầu lại mỉm cười nói với Thạch Chí Kiên: “Thạch tiên sinh, ngươi nói chuyện với Tô tiểu thư đi nhé
Lỗ tai của chúng ta không được tốt
Nếu ngươi có việc gì cần, cứ việc lớn tiếng gọi chúng ta.”
Xú Ngư Minh cũng thò đầu từ giữa phòng ra: “Đúng vậy, chúng ta đều bị điếc
Sét đánh cũng chẳng nghe thấy
Thạch tiên sinh và Tô Ấu Vi muốn làm gì thì làm, đừng khách sáo.”
Càng tô càng đen
Thạch Chí Kiên vốn muốn vào phòng ngủ của Tô Ấu Vi, bây giờ nghe Xú Ngư Minh nói như vậy, đương nhiên hắn không thể làm như thế
Hắn lập tức tằng hắng một cái, nói bây giờ cũng muộn lắm rồi, hắn phải về nhà
Cũng may vợ của Xú Ngư Minh linh trí, đẩy Tô Ấu Vi và Thạch Chí Kiên vào phòng, nói: “Tốt xấu gì cũng phải uống tách trà rồi mới đi chứ.”
Chờ Thạch Chí Kiên vào phòng xong, nữ nhân mới vỗ tay, thở ra một hơi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Xú Ngư Minh tiến lại gần hỏi vợ của mình: “Vừa nãy ta không phải nói sai cái gì chứ?”
Nữ nhân nguýt hắn một cái: “Ngươi không sai nhưng ngươi quá ngốc.”

Trong phòng của Tô Ấu Vi
Trang trí trong phòng rất đơn giản
Một vài bộ đồ, hai đôi giày, một cái giường
Rất khó tưởng tượng đây là phòng của một mỹ nữ
Ánh mắt Thạch Chí Kiên quét một vòng, bỗng nhiên bị tấm bảng đen trên đầu giường thu hút
Đây là thứ mà Tô Ấu Vi dùng để luyện chữ
Thạch Chí Kiên thuận tay cầm lên, chỉ thấy bên trên có vết tích được lau đi, nhưng lờ mờ có thể nhìn thấy được chữ A Kiên, Thạch Chí Kiên
“Tại sao, ngươi viết tên của ta à?”
“Ta không có, ta…” Tô Ấu Vi bị nhìn thấu tâm tư, không biết nên giải thích như thế nào, ngượng ngùng cúi đầu, hai tay vân vê góc áo không dám nhìn vào mắt của Thạch Chí Kiên
Vừa rồi vào phòng nhanh quá, nàng không kịp giấu tấm bảng đi
Mấy chữ này, nàng đêm nào cũng viết
Mỗi lần viết là mỗi lần nhớ đến hắn
Nhớ đến hắn là có thể mơ được một giấc mơ đẹp
Thạch Chí Kiên mỉm cười, hắn bỗng nhiên cầm lấy phấn viết mấy chữ lên bảng: “Để ta kiểm tra ngươi một chút
Ngươi có biết mấy chữ này là gì không?”
Tô Ấu Vi ngẩng đầu nhìn, là bốn chữ
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
“Ta rất thích ngươi.” Giọng nói của Tô Ấu Vi càng lúc càng thấp, sau đó vội vàng lắc đầu: “Ta không biết.”
“Ngươi ngốc quá.” Thạch Chí Kiên bước qua, nắm lấy vai của nàng: “Nào, để ta dạy cho ngươi
Chữ thứ nhất đọc là “ta”, rồi đến “rất thích”, cuối cùng là chữ “ngươi”
“Được rồi, ngươi đọc lại lần nữa đi.” Thạch Chí Kiên nói
Mặt của Tô Ấu Vi đỏ đến không thể đỏ hơn, ánh mắt như nước: “Ta rất thích ngươi.”
“Đúng rồi, chính là ý này.” Thạch Chí Kiên nâng cằm của nàng lên, nhìn thẳng vào mắt của Tô Ấu Vi: “Tô Ấu Vi, ta cũng rất thích ngươi.” Hết chương 612

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.