Tần Tuyết ngay tại đây dưới sự chăm sóc của hai vị tẩu tử là Phương Hồng và Ngu Tú, sau một tuần lễ nằm viện cuối cùng cũng có thể xuất viện!
Ba người thu xếp xong mọi thứ mang theo, rồi ngồi xe do bộ đội phái đến để trở về căn cứ.
Mới đến cổng đã có thể nhìn thấy cánh cổng uy nghiêm khắc tên một đơn vị bộ đội.
Hai chiến sĩ đứng gác tại cổng thẳng tắp đứng đó, thấy xe của bộ đội đến, liền nhanh chóng giơ tay chào kiểu quân lễ!
Tần Tuyết nhìn bộ đội uy nghiêm trong lòng vừa kính phục vừa ngưỡng mộ. Kiếp trước nàng đã rất kính trọng người lính, cũng từng muốn nhập ngũ trở thành quân nhân!
Tần Tuyết vốn muốn thi vào ngành quân y, nhưng sau này bị cha can thiệp nên không thành quân y mà chỉ làm bác sĩ ngoại khoa phổ thông.
Khi đó Tần Tuyết từng nghĩ, không làm được quân y thì sau này có cơ hội làm quân tẩu cũng tốt. Ai ngờ vừa làm việc được hai năm đã bị một tai nạn xe hơi đưa đến nơi này!
Đến nơi này mới phát hiện chuyện yêu đương cũng bị bỏ qua, kết hôn còn không cần phải qua giai đoạn hẹn hò, trực tiếp làm mẹ luôn!
Chiến sĩ lái xe sau khi ghi tên, lái xe vào trong rồi mới để ba người Tần Tuyết xuống xe, “Các tẩu tử, mọi người lấy đồ xuống xe rồi chờ tôi một lát, tôi lái xe đi trả rồi sẽ lên giúp mọi người chuyển đồ!”“Không cần đâu, Tiểu Triệu. Đồ đạc cũng không nhiều, bọn ta tự cầm là được. Ngươi cứ làm việc của mình đi, không cần phải để ý đến bọn ta!” Vẫn là Phương Hồng lên tiếng trước.
Không mở miệng không được, Tần Tuyết không nhận ra người ta mà! Ba người xuống xe, mỗi người cầm một ít là lấy xong hết đồ.
Tiểu Triệu nhìn thấy đúng là không có bao nhiêu đồ nên cũng không nói gì thêm, lái xe đi trả lại.
Dưới lầu khu nhà gia đình quân nhân có mấy cây đại thụ lớn, xung quanh có mấy quân tẩu đang trò chuyện, nhìn thấy nhóm Tần Tuyết đi đến liền xúm lại gần, một trong số các quân tẩu nói:“Đây không phải là vợ Sở Doanh Trưởng sao? Sao lại xuất viện sớm thế?”
Tần Tuyết không nhận ra ai với ai, liền cười cười gật đầu rồi đi theo hai tẩu tử Phương Hồng và Ngu Tú lên lầu! Các quân tẩu khác nhìn thấy liền bắt đầu xì xào:“Có gì đáng lạ đâu, chẳng phải là kẻ không biết xấu hổ, nếu không phải dùng mưu tính kế Sở Doanh Trưởng thì làm sao có thể cưới được hắn!”“Hắc, người ta có thể tính kế được Sở Doanh Trưởng thì đó cũng là bản lĩnh của người ta nha. Ngươi thấy không quen mắt à, nếu không thì ngươi cũng đi tính kế thử xem!” Tô Hiểu Yến cũng không ưa Tần Tuyết, nhưng nàng càng không ưa những kẻ cả ngày không có việc gì làm cứ nhìn chằm chằm chuyện bát quái của người khác!
Mặc kệ thế nào, chồng mình cũng là cấp dưới của Sở Mặc Lâm, dù có không ưa Tần Tuyết cũng phải giúp nàng nói đỡ một câu. Ai bảo Tần Tuyết mới là vợ của Sở Mặc Lâm cơ chứ!“Tô Hiểu Yến, ngươi có ý gì? Có phải nên nói chuyện như vậy không?” Trương Thúy Hoa hận không thể vồ cho Tô Hiểu Yến một cái cào!
Tô Hiểu Yến làm sao dám hủy hoại danh tiếng của nàng như vậy? Cả khu nhà gia đình quân nhân này ai mà không biết Tần Tuyết là dùng mưu kế Sở Mặc Lâm mới kết hôn, bị mọi người chê cười muốn chết. Bây giờ bị Tô Hiểu Yến nói như vậy làm sao mà không tức giận!“Không có ý gì cả, chỉ là nghĩa đen của lời nói thôi!” Tô Hiểu Yến mới không sợ Trương Thúy Hoa đâu. Chồng của hai người đều là liên trưởng của đặc chiến đoàn Răng Sói, chỉ là một người là liên trưởng liên ba, còn người kia là liên trưởng liên nhất!
Bạch Tĩnh đứng sau gốc cây lớn, lắng nghe các quân tẩu bàn tán.
Má Bạch Tĩnh méo mó cả đi, móng tay bấm sâu vào lòng bàn tay nhưng vẫn không thể xua đi nỗi đau nhức trong lòng. Nàng cũng thầm mến một nam nhân ưu tú như vậy.
Thế nhưng có Tô Vận, cô nàng văn công đoàn quân, kề cận nên chính nàng cũng không dám tiết lộ chút tâm tư mến mộ Sở Mặc Lâm nào, chỉ sợ Tô Vận phát hiện. Ai bảo Tô Vận là cháu gái của lão Chính ủy, còn bản thân mình thì không có chút bối cảnh gia đình nào đâu!
Người khác đều nói Tô Vận ôn nhu lương thiện, chỉ có chính Bạch Tĩnh biết đó là một mỹ nhân rắn rết, tâm địa cực kỳ độc ác!
Vốn Bạch Tĩnh cũng không biết chân diện mục của Tô Vận, cho đến một lần sau buổi diễn tập, mọi người đều đã giải tán đi hết.
Bạch Tĩnh khi đó cũng đã đi rồi, sau này phát hiện để quên đồ ở hậu đài nên quay lại tìm. Sau khi tìm được đồ, đang định đi thì phát hiện phía trước sân khấu có tiếng cãi lộn. Nàng liền lặng lẽ trốn ở hậu đài, nhìn thấy Tô Vận đẩy một người từ trên sân khấu cao hơn hai mét xuống, trực tiếp làm người kia gãy chân, rồi còn đứng bên cạnh nói:“Ngươi nghĩ ngươi là ai, dám giành vai diễn với ta, không giết chết ngươi thì ta không phải là Tô Vận!”
Sau này, Tô Vận làm cho người kia không cách nào chống đỡ nổi, rồi tự mình đi tìm đoàn trưởng nói rằng người ta là do bất cẩn trong lúc huấn luyện, trượt chân ngã từ trên sân khấu xuống nên mới bị gãy chân. Sau này chân người ta khỏi, nhưng cũng không thể nhảy múa được nữa nên đành phải nộp đơn xin xuất ngũ! Chuyện này dọa Bạch Tĩnh sợ đến mức từ đó về sau không bao giờ dám có bất kỳ xung đột nào với Tô Vận, chỉ sợ chính mình bị Tô Vận xử lý!
