"Không cần đâu
Diệp Kiến An cười nói: "Anh chị cũng nấu một ít thức ăn
Ánh mắt bọn họ nhìn Diệp Phong nói: "Chân Tiểu Phong thế nào rồi
"Bác cả, cháu tốt hơn nhiều rồi
Diệp Phong cười nói
"Vậy là tốt rồi
Diệp Kiến An gật đầu
Một ngày trước Diệp Phong đã trải qua phẫu thuật cắt chân
"Náo nhiệt như vậy sao
Bố, chú, tất cả mọi người đều ở đây à
"
Đang lúc mấy người nói xong, bỗng nhiên một tiếng cười vang lên
Nghe được thanh âm này, thân thể Diệp Phong lập tức dừng lại, theo đó run rẩy
- Anh
Ở cửa, Diệp Tinh đang cười nhìn bọn họ
- Tiểu Tinh, con đã trở lại
Nhìn thấy con trai của mình, Diệp Kiến An cùng Lưu Mai nhất thời trong mắt lộ ra vẻ mừng rỡ
Diệp Tinh ở bên ngoài, điện thoại lại không cách nào liên lạc được, bọn họ tự nhiên lo lắng
- Con trở về rồi đây
Diệp Tinh gật gật đầu, hắn đi tới trước mặt Diệp Phong, mỉm cười trực tiếp lấy ra một loại quả
"Anh, đây là
Diệp Phong nhìn quả này, âm thanh kích động đều có chút run rẩy
" Quả Sinh Nguyên
Diệp Tinh cười nói
Hắn đem quả cắt thành một miếng nhỏ, nói: "Mau nuốt vào đi
"Tiểu Phong, nghe anh trai con, mau nuốt vào
Bên cạnh, Diệp Kiến Lâm cùng Trương Lan kích động nói
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
- Vâng
Diệp Phong trịnh trọng gật gật đầu, dưới ánh mắt đang nhìn chăm chú của mọi người, cậu đem miếng này trực tiếp nuốt vào trong bụng
"Con..
chân con..
Sau khi nuốt miếng này xuống, Diệp Phong cảm giác được trong cơ thể mình xuất hiện một cỗ năng lượng vô cùng kỳ dị
Sau khi cỗ năng lượng này xuất hiện, liền nhanh chóng hội tụ về phía hai chân cậu, một cỗ cảm giác vô cùng ngứa ngáy truyền đến
Diệp Phong cố nén xúc động muốn gãi, sau đó cậu nhìn thấy chỗ quần áo đang trống rỗng trên chân của mình lại dần dần phồng lên
- Thật sự mọc ra rồi
Diệp Kiến Lâm và Trương Lan thấy thế, vui mừng đến phát khóc
Chờ qua hai mươi mấy giây, Diệp Tinh lại cắt ra một miếng Quả Sinh Nguyên nữa cho Diệp Phong
Chỉ chưa đầy một phút đồng hồ, ngón chân Diệp Phong đã mọc ra
Cả hai chân của cậu vẫn còn nguyên vẹn
"Con..
con..
chân con khôi phục rồi
Diệp Phong nhìn tình cảnh này, tuy rằng đã sớm có chuẩn bị, nhưng trong mắt vẫn còn vẻ khó có thể tin nổi
"Tiểu Phong, đi hai bước xem nào
Diệp Tinh cười nói
- Vâng
Diệp Phong gật đầu, thử đứng lên
Chân mới mọc ra không có gì khác biệt so với trước kia, cậu đi hai vòng, cũng không có gì không thích ứng
Dù sao hai chân của Diệp Phong mới mất có mấy ngày
"Con đã trở lại bình thường
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Sau khi vui sướng, trong mắt Diệp Phong thậm chí còn có nước mắt xuất hiện
Có trời mới biết khi hai chân cậu bị phế, cả người cậu tuyệt vọng cỡ nào
- Anh, cám ơn anh
Diệp Phong đi tới trước mặt Diệp Tinh, vô cùng cảm kích nói
Nếu không phải có Diệp Tinh, cả đời này của cậu sẽ bị hủy mất
- Anh em mà nói cảm ơn cái gì
Diệp Tinh vỗ vỗ bả vai Diệp Phong cười cười nói
Bên cạnh, Diệp Kiến An cũng cười nói: "Được rồi, hiện tại Tiểu Phong khôi phục rồi, Kiến Lâm, các em cũng có thể yên tâm rồi chứ
- Ha ha, vẫn là Tiểu Tinh có bản lĩnh
Diệp Kiến Lâm cười to, lau nước mắt ở khóe mắt một chút, ông nhìn thức ăn trên bàn, vội vàng nói: "Tiểu Tinh, con còn chưa ăn gì đúng không, mau ngồi xuống ăn cơm, Thiến Thiến, mau đi lấy thêm một bộ bát đũa
"Vâng
Diệp Thiến Thiến cười gật đầu nói
Diệp Kiến Lâm nói xong, lại nhìn Diệp Kiến An, nói: "Anh, nếu không hay là anh đem thức ăn tới để mọi người cùng ăn
"Được
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Diệp Kiến An cười gật đầu
Cả gia đình ở lại ăn cơm cùng nhau, vui vẻ hòa thuận
Trong phòng, Diệp Tinh nhìn hổ phách màu vàng trong tay
"Rốt cuộc đây là cái gì
Đây là thứ hắn ở trong tay Đổng Nguyệt lấy được, hắn có thể cảm giác được bên trong ẩn chứa một đạo sát khí khủng bố
Ánh mắt chuyển động một chút, Diệp Tinh muốn thử cắt nó ra, trong tay hắn cầm một thanh tiểu đao màu đen
Đây là một kiện binh khí hắn lấy được ở bên trong cây cột khổng lồ màu đen
Thế nhưng, binh khí này căn bản không tạo thành thương tổn gì đối với hổ phách
Lại thử mấy kiện binh khí cấp ba, nhưng vẫn không có tác dụng
Suy nghĩ một chút, Diệp Tinh liền lấy kiếm sinh mệnh ra
Hắn thử cắt một cái, miếng hổ phách màu vàng lần này không có ngăn cản nữa, bị cắt ra một chút
Kiếm sinh mệnh lai lịch thần bí, nhưng phẩm cấp tuyệt đối vượt xa binh khí bên trong mấy cây cột khổng lồ kia
- Oanh
Vừa mới cắt ra một chút, bỗng nhiên một đạo sát khí khủng bố đánh úp lại, trực tiếp xông về phía trong thức hải của Diệp Tinh, hắn lập tức cảm giác mình phảng phất như đang ở trong biển sát khí
Không có do dự, Diệp Tinh dừng ngay việc cắt lại, sau đó hổ phách màu vàng lại chậm rãi khôi phục bình thường
Sát khí biến mất, chẳng qua lúc này trên người Diệp Tinh lại tràn đầy mồ hôi lạnh
"Rốt cuộc đây là cái gì
Diệp Tinh nhìn hổ phách trong tay, trong mắt tràn đầy kiêng kỵ
Hắn hiện tại đạt tới hoàng cảnh, thế nhưng cũng không chịu nổi một tia sát khí bên trong hổ phách màu vàng này
"Trông có vẻ là một giọt máu đúng không nhỉ
Đây là máu của cự thú cấp độ gì vậy