Lục Ngạn cười nói: "Ôi, lúc này, ta thấy có hơi đói bụng rồi.""Đi thôi đại thúc, ta xin nghỉ nửa tiếng ở chỗ này!"
Đại thúc nói: "Đến ký tên, một lát là có thể đi ra.""Vâng, được thôi!"
Điền Lan Hương đến chỗ đại thúc bảo vệ ký tên.
Trong lòng nàng đang nghĩ, phen này chắc phải gọi ba bát mì ăn, một bát những bảy hào, mì bò vị.
Tính ra phải tốn hai đồng một hào, đau lòng quá đi!
Nhưng biết làm sao, nếu như không ra mặt gặp người cùng thôn, e là sau này về thôn, người ta sẽ cười nhạo nàng mất.
Điền Lan Hương nói: "Đại thúc, lát nữa bác bảo Trương Quân Vượng, bọn cháu ở quán mì bò chờ bác ấy cùng nhau ăn mì."
Đại thúc cười rồi nói: "Được rồi, đi thôi."
Điền Lan Hương cùng Lục Ngạn đi chung.
Đại thúc ngẫm nghĩ, cậu thanh niên tên Lục Ngạn này cũng được, đại thúc vuốt khóe miệng.
Trong lòng nghĩ, nếu như nhà máy tuyển người, có khả năng cậu này có cơ hội được vào.
Đang suy nghĩ, bỗng cô nhân sự mang thông báo tuyển dụng dán lên bảng thông báo ngoài xưởng.
Đại thúc liếc xem!
Tuyển hai người làm vườn, ba người lao công!
Xem ra vận của Lục Ngạn đúng là tốt đến bùng nổ rồi!
Đại thúc xem con trai nói: "Nhóc thối, mau đến quán mì bò, bảo Điền Lan Hương mau đưa Lục Ngạn đi nhận việc! Nhóc thối! Mau chạy đi!"
Đại thúc thấy Lục Ngạn thuận mắt, Hữu ý muốn giúp một tay.
Lục Ngạn bọn họ vừa đến trước cửa quán mì bò, đã thấy một cậu nhóc vội vàng chạy đến: "Chị dâu Điền, cha tôi nói chị dẫn anh trai đến nhân sự nhận việc!""Giờ đang tuyển công hả?""Ừm, chị nhân sự vừa mới dán thông báo đó!"
Điền Lan Hương lập tức nhìn Lục Ngạn: "Sao vận khí của ngươi tốt vậy? Ta ngày xưa xin việc ở đây còn phải chờ mười ngày mới có việc!"
Điền Lan Hương ghen tị quá!"Đi thôi, chị dâu hai, chúng ta đi nhận việc trước đã!" Lục Ngạn hớn hở cười hề hề.
Lục Ngạn vừa nhìn đã thấy rõ hai bàn tay của người làm việc lâu năm, cô nhân sự xem xét anh ta, phần sơ yếu lý lịch cũng tạm ổn.
Lúc này Lục Ngạn rất may mắn, anh ta cũng từng học mấy năm, biết viết tên mình, và mấy câu đơn giản.
Nói chung giao tiếp và biết chữ không thành vấn đề.
Cô nhân sự nói: "Cậu cùng đến chỗ bác Chu làm vườn nhận việc, mau đến làm.""Vâng, được ạ, mai tôi có thể đi làm rồi.""Được, vậy đi, tôi dẫn cậu đến chỗ bác Chu."
Khi vào nhà máy, Lục Ngạn đã để túi du lịch ở phòng bảo vệ.
Cho nên hiện giờ anh ta ung dung đi theo sau cô nhân sự đến bộ phận làm vườn.
Đến một văn phòng nhỏ, một bác đang uống nước, hơi nước bốc lên mặt, như thể khát khô cổ rồi, uống liền mấy lần nước nóng.
Cô nhân sự tiến lên: "Bác Chu, đây là cậu mới đến tên là Lục Ngạn, bác gọi cậu này về sau đi theo bác nhé."
Chu Tự Kiến nhìn một cái, nuốt nước nói: "Đừng có tuyển mấy thằng nhóc không chịu khổ được về nhé!""Bác Chu, bác yên tâm, nhà cháu làm lụng đều là nhất đẳng, bác cứ yên tâm, cháu sẽ chăm chỉ làm việc."
Chu Tự Kiến tiến lên lật qua lật lại hai tay Lục Ngạn xem xét: "Cậu là người thôn nào?""Cháu ở thôn Liễu Diệp.""Lục Ngạn đúng không?""Dạ.""Được đấy, đôi tay cậu là của người làm việc đấy, cậu về nghỉ ngơi đi, sáng mai đến nhận việc, đến lúc đó chúng ta sẽ chăm chỉ làm, cái khu vườn lớn lắm đấy!""Vâng ạ, vậy cháu đi sắp xếp chỗ ở cho anh ấy.""Được, đi đi."
Cô nhân sự nói: "Cậu đi theo tôi, tôi đưa cậu đến chỗ ở.""Cô nhân sự à, cô có thể sắp xếp cho tôi ở chung với Trương Quân Vượng được không?""Không được, Trương Quân Vượng ở phòng vợ chồng, không ở chung với cậu được, cậu là người mới đến, nên ở ký túc xá nam, yên tâm, vẫn có một chỗ cho cậu."
Lục Ngạn nghĩ nghĩ rồi nói: "Thôi, sao cũng được."
Cô nhân sự dẫn anh đến một phòng thấp, bên trong kê năm chiếc giường tầng khung sắt.
Lục Ngạn!!
Hoàn cảnh ở tuy nhỏ hẹp, nhưng cũng may không phải móc tiền ra thuê!
Vậy thì, chịu thôi!
Lục Ngạn để túi lên giường, rồi ra ngoài tiệm nhỏ mua đồ.
Vào nhà máy, cô nhân sự phát cho anh mấy phiếu, và một phiếu ăn cơm.
Thời buổi này chính là dùng phiếu, phiếu ăn cơm có ghi ngày, đến chỗ mua cơm, sẽ có người chuyên soát thẻ.
Lục Ngạn ra hợp tác xã tức tiệm nhỏ, mua chậu rửa mặt, xô đựng nước, bàn chải đánh răng, xà phòng các thứ.
Lấy thêm một bình nước nóng nữa.
Mua những thứ này cũng mất mấy đồng bạc rồi.
Vì có phiếu nên lúc mua cũng không quá đắt.
Nếu không có phiếu, như Lục Thành mua đồ, có một vài thứ là từ chợ đen đưa tới.
Toàn lén lút mang về.
Lục Ngạn trở về thì cũng đã năm rưỡi chiều, là lúc người trong nhà máy chuẩn bị ra quán cơm mua cơm.
Lục Ngạn cũng cầm bát đĩa đã mua đi mua cơm.
Bữa tối là một bát mì đầu khoai lang, hai cái màn thầu, lại thêm một muôi miến cải trắng.
Lục Ngạn!!
Bữa ăn thế này cũng không tệ!"Lục Ngạn, hồi nãy chúng tôi còn đang tìm cậu, muốn mời cậu đi ăn mì bò."
Trương Quân Vượng cùng Điền Lan Hương đi tới."Thôi thôi, cơm ở nhà ăn này cũng được đấy.""Ôi, cậu không kén chọn nhỉ, vậy thì ăn cơm ở đây nhé?""Ừ, ở đây cũng được rồi.""Ừ.""Anh hai, chị dâu hai, có lẽ sau này con sẽ phải gọi hai người như vậy, con với Thải Cầm đã đính hôn, chắc cuối năm nay con sẽ về kết hôn.""Tiểu Ngạn, ngươi và muội muội ta đã đính hôn rồi sao?"
Trương Quân Vượng vừa nhai đồ ăn vừa đỏ mặt nói: "Đây là thật sự là một chuyện cực kỳ tốt!"
Điền Lan Hương cũng cười, mặt đầy vui mừng nói: "Vậy là người nhà rồi!""Ừm, đúng vậy.""Sao lại nghĩ cuối năm mới kết hôn?""Tại giờ chưa đủ tiền cưới Thải Cầm, dù sao cũng phải chuẩn bị chút lễ vật cho bác Trương mới được."
Trương Quân Vượng nói: "Thôi, đó là ý của ngươi, ta thấy Thải Cầm tuổi cũng không còn nhỏ, ngươi làm việc mấy tháng ở đây là cưới sớm là tốt nhất, đến lúc đó đón Thải Cầm đến nhà máy của ta, có mang hài tử, rồi lại về.""Anh ngược lại là anh ruột của ta đấy! Như vậy liệu có quá gấp không!"
Mặt Lục Ngạn đỏ ửng lên.
Anh cũng rất muốn cùng Thải Cầm có thời gian sống bên nhau.
Dù sao, từ lúc biết Thải Cầm bằng lòng chờ anh, anh lúc nào cũng nhớ nàng cả.
Lục Ngạn vì ngại ngùng bèn đưa tay gãi cổ."Không gấp! Ta khi xưa cùng chị dâu của ngươi, ta đến nhà nàng, chính là ôm một con cá trắm cỏ tự ta xuống sông vớt được, con cá đó chắc khoảng năm cân, nhạc phụ nhạc mẫu của ta đã cho Lan Hương về theo ta!"
Lục Ngạn!!"Thật là ~ anh hai, anh đối với em đúng là thân huynh đệ mà! Chuyện này cũng nói với em ư? Anh không sợ em cũng đối xử với muội muội anh như vậy hả?""Yên tâm đi, nếu ngươi mà bắt được cá thật, ta nhất định bắt cha ta đồng ý! Ha ha ha!"
Trong lòng Trương Quân Vượng thật ra hiểu rõ.
Chỉ riêng việc Lục Ngạn bây giờ là nhân viên làm vườn, tiền lương chắc chắn không thấp hơn anh ta bao nhiêu.
Nếu em gái mình mà gả cho Lục Ngạn, thì chắc chắn cả đời này sẽ dễ sống hơn nhiều.
Không phải lo đến chuyện cơm ăn áo mặc!
Còn ở trên lưng chừng núi, Lục Thành nhận được rất nhiều củi khô và rơm rạ do Điền Sâm mang đến, tất cả được xếp dưới mái hiên...
