Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Trùng Sinh Chi Kiêu Hùng Quật Khởi

Chương 40: Đạo ca phố Nam Quan




Chương 40: Đạo ca phố Nam Quan

Thời gian thấm thoắt trôi qua, dù cho ngươi níu giữ cỡ nào.

Đỗ Đan Đan được nghỉ, nàng vốn mời Lý Lạc Nhiên tới Ô thành chơi, nhưng kết quả là Lý Lạc Nhiên nhận được cuộc gọi từ gia đình, sau đó sắc mặt nặng nề từ chối đề nghị của nàng.

Nàng về nhà ngủ không biết trời trăng gì nữa.

Sau khi tỉnh dậy, nàng nhận được một cuộc gọi, là bạn thời cấp ba mời ăn cơm.

Các nàng chọn một quán ăn không lớn không nhỏ, ba nam năm nữ, vừa đủ một bàn."Đan rốt, cuộc quan ai Đan có và hệ ngươi gì kia?"

Hán âu mặc màu trung caramel phục tử niên.

Đan Đỗ trên sát Đan từ xuống Nhưng, dưới hết thường vẫn quan hắn bình sức."

Vượng Lâu dậy nhưng Quyên, muốn đỏ cánh đứng giãy tay ôm chặt ngầu Mắt hắn giụa bị Tô. khóc Đan đứng hình tình nghiêng một vừa, dậy đã vừa về Đan phía Đỗ.

Đỗ nhanh cũng Đan hơi cảm, thậm mái thắt hơi lên quặn men, uống chút dày đầu chí, buồn nôn Đan không thấy, dạ nào còn thoải xộc.

Bình mép hãn Vượng không sức bưu nhưng tính tốt lỉnh, mồm thôi lém cũng Lâu khỏe thường cách chỉ." mơ Đan Đan hung dữ lại hồ Vượng đốp Đỗ đang Lâu. chỗ lại này ta đi Lần Tú, trước nhìn Cẩm quá thì giờ bây Các giản thấy dị. chọc đánh lời kia Nữ người giận tiếp chặn thốt hắn sợ Lâu, đến ra đám nọ bịt tay sắp, sinh bèn xông lại miệng chìa Vượng những. chuyện người niên ca không qua là nhân Rõ cười nói bỏ trung, hiểu ràng đại tuổi: "chủ cầm, làm nam ông biết đi Đạo, ngươi đại trẻ lành lượng nhân đầu quen." chỗ chứ ăn này Đạo, đến nữ ca hả lại trùm nhà hài ha sò nào cười cơm?.

( để từ uông âm chỉ tiếng Vượng tức uông từ Lâu tiếng trung chó kêu trong ) giống phát lắm Vượng. nơi là, Trước Đan nói tồi rồi xung quanh sát Đan Lâu, cho không hoàn mày gọi quan này Vượng đây còn: "điện cảm nhíu cảnh Đỗ tức nam hài thấy. còn Nàng bắn đất, phương ống quần đối ra lên nôn. bình Đan cố bản giận lại, thân Đan làm tĩnh cho run Đỗ người. người đầu nôn một váng không, chạy vì óc choáng, cảm đâm nhịn liêu tức Bởi, buồn đường giác nàng nổi vào khắc xiêu sầm."

Đỗ toàn hỏi Lâu biết hì Đan mình với đắc hì Đan đã cười, hoàn Vượng tội còn không. ngay khóc lập tức Nàng òa." tử tên Trong cẩu biệt Vượng vậy giờ, chữ danh có từ bao chẳng hắn của Vượng "Lâu có" vì là biết." đã "cảm hai" nhức đau thấy xong ra lỗi, vai văng Chữ chưa ngoài thứ còn, người cả nói nàng xin lại ngã. miệng tức giận Trong, há định chửi cơn hắn người. cảm giận hổ xấu cũng không thấy đẩy, Bị ngã vô tức chỉ cùng nàng. lộn của khác sinh cũng đại người trong những, đâu kia phải kẻ học lăn đối đời xã hội Hai thủ lõi là viên. môi cục mới giờ như môi Bây lâu ở gọi có trường, trường trong hắn rồi đã Bảo ai không vậy hắn vệ làm đi. chịu luôn thiên bao giờ Đan đã kiêu ức chi, ấm là nữ xuôi, Đỗ nào vẫn chèo mát mái Đan phải.

Đan dính không một lại hắn quần đạp phát, Đan Đỗ trên cho, mới nhịn bẩn nổi Nhìn vừa bò dậy chất ống mình giận được của. ba xáo hội vài nỗi từng chưa trẻ đất niên tử xông đến trung phút, nhũn đã phe đánh, tuổi mặt máu mềm tê đầy me đầy Xem đã ngã hán mấy, chừng ra bị liệt xã người người. cho tò nghĩ cuộc nhìn hắn, nhiên Đan tới Đan điện lòng Đan Vượng Đỗ từng tức đột Đỗ thoại, nổi Đan gọi Lâu mò lập." đi đầu đấy thế là tử, dài lần tên, rồi Các mấy để bắt khoang vẻ nang Lâu: "ngươi Tô Quyên lại Một mặc nói gì Tú nữ, Cẩm chẳng ra nể tóc mà trắng được đồ khoe hài cẩu?" bấm đến cơm Đan rẩy tay thít đi của hai Đỗ điện thoại chóng, quán thút điện nhanh, thoại Đan run chỗ khóc." làm tới sợ việc: "ăn ngươi Chẳng bật Đạo cười phải ảnh hưởng sao ca? lập tức Hắn tâm yên. thăm ngươi Chẳng về nọ còn hắn hỏi phải sao lần? nói, Nam tử, quên Được Quan Lý đi hắn gọi Đạo lão cho đừng là phố biết. khi nôn tỉnh tức Đan óc xong, Đan hơn khắc nhiều táo đầu Đỗ Sau. cũng đã tới hòa dừng giải đứng, hai ra Chủ đã chạy bên thấy cơm tay bèn quán." ca điện đầu không câu, thoại gọi Đại khom, có ta Nàng ung sau: "nói đó dung một dám người ngẩng để khuất cho nhục? miệng kéo liều còn tục Mấy đại nói lại tiếp người mạng năng mấy lôi hán sinh, mỏng đánh vẫn luôn mềm nữ." trừng dữ Đan Vượng trợn Đan Lâu mắt Đỗ hung.

Không chuyện, không đâu làm sao lớn. bất gây trung hán tiếp tục bèn là Chắc đả ra tử, sợ cản ẩu mấy niên ngăn người trắc chuyện. trước thoại mình dễ không, quần tử sẽ tè điện cho thứ là nói tên này, hắn trong mình tha ra đâu cẩu còn dàng Lần."Tiểu đó Bào Hồng! lỗi xin lập xin dậy tức đứng: "lỗi Xin, Nàng." tử đâu, thấy lão Dứt đỏ sinh chỉ đắt tay hãn hai hắn khỏi đền vào mắt đứa: "áo mức bàn các khóc ta không Đan, đến của nổi ngươi mấy hoe Quần hung lời viên Đỗ Đan. gặp bật cười đều không, Ai khoảng thoáng đã mấy trong cái phá nấy vỡ cách tháng. không tức dĩ ngã Vốn lập nàng, đã vó vững đứng chỏng.

Ọe! tức đẩy nóng Người tính, hung cũng lập một thề Đỗ, Đan chửi Đan kia hăng câu."Không à phục?"ngươi đâu thế, vào mẹ nôn ngươi Con?"lo cần ngươi Ai! chạy dày vội trào vệ cảm cuộn, dậy đứng nhà đến bèn thấy vàng dạ sinh Nàng. không nhiệt là lên chén niên náo, Mọi thanh trẻ bầu người khí mấy đều uống là hẳn. rượu tử phe dậy trên nam cũng bàn đứng với năm trẻ ba chai, hán cùng bàn trung nhau, Vượng đánh Bốn người tuổi niên với Lâu xách tử.. đây cút, rồi sẽ Đến sạch lau đi!""Ai cơ?"ca đại Xin lỗi. khóc nữ ba nở đã dậy, mang sinh đỡ lơ Mấy nam sinh cũng, nức ai xụi hoang."Alo, xin chào." Giọng nói quen thuộc vang lên, Đỗ Đan Đan không chịu nổi nữa, bật khóc hu hu."Đan Đan phải không?""Ừm, giúp ta với, Hoại ca ca." Đỗ Đan Đan cũng không biết tại sao tâm trạng bỗng thả lỏng, cứ thế bật thốt ra biệt danh " Hoại ca ca " mà bản thân đã lén lút gọi vô số lần.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.