"Đứa nhỏ này bị bỏng thành thế này? Làm mẹ kiểu gì mà bất cẩn vậy? Cái này nếu mà cháy hỏng đầu óc, sau này coi như cả đời là kẻ ngốc.""Ta, em ta, nhà ta có chút bận, cho con uống thuốc bắc của thầy lang trong thôn..."
Triệu Xuân Lan cũng luống cuống, nàng mỗi ngày cho Cẩu Thặng uống thuốc bắc.
Đứa nhỏ này bị bỏng không nghiêm trọng lắm, thỉnh thoảng cũng hạ sốt, thêm nữa em trai muốn cưới vợ có chút bận bịu, nàng vốn tính kiếm ít tiền, định đến trạm xá xã khám xem.
Ai ngờ lại nghiêm trọng thế này?"Thuốc bắc không đúng bệnh, phát sốt là chuyện lớn, mấy ngày nay, mỗi ngày đều phải đến tiêm, ba ngày không hạ sốt thì phải đến bệnh viện huyện...""Vâng, vâng!"
Triệu Xuân Lan bị bác sĩ trách mắng một hồi, giờ thì biết bệnh của con rất nặng.
Không hề giống thầy lang nói, uống hai thang thuốc hạ sốt là không sao!
Bên kia, Triệu Quốc Khánh lén đi nộp tiền tiêm cho cháu trai, ôm Cẩu Thặng dỗ dành nó, tiêm xong lại lấy chút thuốc về.
Trên đường, Triệu Xuân Lan kín đáo đưa cho Triệu Quốc Khánh một xấp tiền dày, nói là cho Triệu Quốc Khánh cưới vợ.
Nhưng Triệu Quốc Khánh cự tuyệt."Số tiền này để chữa bệnh cho Cẩu Thặng, trong tay ta vẫn còn chút tiền, ta nói, không cưới xin gì hết, sau này muốn cưới thì cưới một em sinh viên trong thành phố!""Ngươi, nói linh tinh, thôi được, được, sau này cưới em sinh viên thành phố..."
Triệu Xuân Lan trong lòng nghĩ, em trai đây là đang mơ à, con gái thành phố mắt cao thế nào, lại còn là sinh viên, hai thứ này còn muốn gom lại một chỗ!
Cái cô Trần Phù Dung kia còn không tính là con gái thành phố, chỉ là có một công việc ở xã, mẹ cô ta đã dám đòi tam chuyển nhất hưởng, ba mươi hai chân rồi.
Em mà muốn cưới sinh viên thành phố, điều kiện đặt ra không dám nghĩ luôn!
Nhưng cũng không phải là không có hy vọng, dù sao, em trai Quốc Khánh của cô đẹp trai mà!
Chỉ là cứng đầu, quá bướng bỉnh, đã muốn làm gì thì thật là chín trâu cũng không kéo lại được!
Cẩu Thặng tiêm xong một mũi, Triệu Quốc Khánh dùng xe đạp chở về nhà, nó liền bắt đầu đổ mồ hôi, chờ đến lúc ăn cơm thì Cẩu Thặng kêu gào với cậu là đói bụng!
Ông bà nội của Triệu Quốc Khánh đều biết Lưu gia muốn tiền sính lễ, ông nội dáng người rất cao, giống phần lớn người già ở nông thôn, thích cháu đích tôn Triệu Đại Khánh.
Với Triệu Quốc Khánh bướng bỉnh thì ít yêu thương hơn.
Còn bà nội Triệu Quốc Khánh là Mai lão thái, là người nổi tiếng của đội Triêu Dương!
Là bởi vì bà ta cưới ba cô con dâu, cô nào cũng bị bà trị ngoan ngoãn, muốn đánh thì đánh, muốn chửi thì chửi.
Trong nhà thì một mình một lời, tiền của con trai con dâu làm ra đều phải đưa cho bà, người trong thôn còn nói bà có tài quán xuyến gia đình.
Thực ra cũng chỉ có hai điều, bà lải nhải thì ông Triệu già lười quan tâm nên để mặc cho bà dạy dỗ con dâu.
Khổ nỗi mấy đứa con trai đều rất hiếu thuận, mỗi khi con dâu dám cãi lại bà thì con trai đều nhảy ra ngăn con dâu lại, thậm chí còn đánh con dâu, mà chuyện này ở nông thôn thời trước rất thường tình!
Có con dâu không phục, thì mấy ai thắng được chồng?
Thậm chí, anh em chồng, bố mẹ chồng?
Hơn nữa, lúc đó nghèo, nhà ai cũng có nỗi khổ riêng, nhà mẹ đẻ con dâu cũng đâu thể xúi giục con gái bỏ chồng về nhà?
Chỉ có thể khuyên con gái nhẫn nhịn, coi bà chồng như mẹ mà hiếu thuận, một hai lần rồi con dâu sinh con, không nỡ con mình thì cũng đành thật thà nghe lời Mai lão thái.
Nghe lời ít nhất không bị đánh, có cơm ăn, bằng không thật là chỉ có đường chết, ở nông thôn những cô vợ trẻ nhảy sông, thắt cổ cũng không ít!"Cưới, tam chuyển nhất hưởng, ba mươi hai chân, con Trần Phù Dung kia tháng kiếm hai mươi tám đồng, cưới về hai ba năm là trả hết nợ ngoài được, vào cửa Triệu gia, không phải tùy nhà ta bài bố?""Nhà thứ hai, con về nhà mẹ đẻ vay một ít đi, Xuân Lan với Hạ Hà hai đứa con gái cũng tìm cách xem, góp vào một chút! Em trai con cưới vợ mà..."
Trên bàn ăn, Mai lão thái một mực quả quyết, nhất định phải cưới cô cháu dâu này.
Trời ạ, hai mươi tám đồng tiền lương một tháng, cưới về chẳng khác gì cái cây hái ra tiền!
Ba cô con dâu của bà đều quản được, tiền làm ra đều nộp lên, không có lý gì cô cháu dâu này không trị được.
Cũng sẽ trị cho ngoan ngoãn."Đúng, đúng, cưới về không lỗ, vay đi, cho vay rồi sau này bắt nó trả!"
Triệu Phú cũng một mực quả quyết, nhất định phải cưới cô cháu dâu này.
Dù sao tiền này không phải do ông bỏ ra, nhưng Triệu gia mỗi tháng có thêm hai mươi tám đồng, ăn uống sinh hoạt đương nhiên tốt hơn nhiều.
Hơn nữa Mai lão thái mỗi tháng có thêm hơn hai mươi đồng, con trai ông Triệu Đại Khánh cũng sẽ có tiền tiêu, cả con gái ông Triệu Thu Cúc cũng có thể gả được nhà tốt.
Triệu Quốc Khánh lạnh lùng nhìn bà nội và bác cả, hai người kẻ tung người hứng.
Ha ha ha, y như phường con buôn tiền bạc, cuối cùng trong nhà vẫn là tính kiếm tiền từ việc cưới Trần Phù Dung.
Rồi cuộc sống khổ cực của người nhà anh lại bắt đầu.
Kiếp này, không đời nào!"Ha ha, bà nội, bác cả, hai người muốn cưới thì cái tam chuyển nhất hưởng, ba mươi hai chân kia tự hai người bỏ ra! Tiền bố mẹ con làm, đều đưa cho bà nội cả...""Mấy người mỗi ngày ăn uống không tốn tiền à? Ta nào có tiền, bà ngoại cậu của con chẳng phải làm ăn cũng không tệ sao? Tìm họ đi, mà con còn có hai người chị nữa!"
Mai lão thái không vui ra mặt, lại bảo mình không có tiền.
Nhưng Triệu Quốc Khánh biết rõ, bà nội đâu phải trong tay không có tiền?
Bà là không nỡ lấy ra thôi, toàn cất vào cho đường ca, vì kiếp trước chính năm nay, đến Tết, Triệu Đại Khánh về ăn Tết, bà lén lút cho nó ba trăm đồng.
Ba trăm đồng đó, một con số không dám nghĩ, bà thiên vị trắng trợn như vậy đấy!"Không cưới, muốn cưới thì sau này cưới con dâu sinh viên trong thành phố, mà này bà, hôm nay trên bàn sao không có thịt vậy, con không phải đã mang về một miếng rồi sao?"
Ánh mắt Triệu Quốc Khánh quét lên bàn.
Một bàn lớn người ăn cơm, trên bàn chỉ có một đĩa dưa chuột, một đĩa bí đỏ, thêm một đĩa rau hẹ, sau đó là cháo ngô và khoai lang.
Ba món ăn, đừng nói thịt heo, đến mỡ heo cũng chẳng có lấy hai giọt."Miếng thịt kia bà bán rồi, bán mười đồng, để dành cho con cưới vợ, ăn thịt làm gì, phí của giời..."
Mai lão thái trừng mắt."Nhưng, nhà ta đã một năm không có thức ăn mặn rồi, con vẫn nhớ bà đã bảo con từ năm năm trước là dành tiền cho con cưới vợ, ha ha ha, vừa rồi con hỏi bà ba trăm đồng để cưới vợ, bà lại bảo không có tiền?""Tiền đưa cho con bao năm qua, rốt cuộc đi đâu hết rồi?"
Triệu Quốc Khánh cười nhạt một tiếng, những năm này bố mẹ bớt ăn bớt mặc, tiền làm ra đều bị Mai lão thái thu hết.
Rồi nhẹ bẫng một câu, để dành tiền cho nó cưới vợ.
Lời nói này đã lừa dối mẹ anh bao nhiêu năm rồi."Cái thằng nhóc thúi này, không phải tiền mua xe đạp mới của con sao? Đấy đã mất 170 đồng rồi..."
Mai lão thái sầm mặt, bắt đầu mắng Triệu Quốc Khánh."Nhưng tiền đó, bà cầm ba mươi đồng, còn lại một trăm bốn mươi đồng, đều là mẹ con đi vay của mấy cậu, bà gom góp cho con bao nhiêu năm nay, cũng chỉ gom được ba mươi đồng để cưới vợ à?""Con vẫn nhớ rõ, năm ngoái mẹ con giao cho bà không chỉ ba mươi đồng đâu!"
Triệu Quốc Khánh vừa dứt lời, liền thấy có thứ gì đó ném thẳng vào mặt anh!
