Triệu Quốc Khánh mặt mũi đẹp trai, vóc người lại càng chuẩn.
Phần bụng toàn là cơ bắp rắn chắc, không hề có một chút mỡ thừa nào, nhìn thôi cũng khiến người ta phải trợn mắt.
Nhìn người đàn ông như vậy, thật khiến người ta ngại ngùng, nên Lưu Ngọc Thanh đỏ mặt, vội nghiêng mặt đi chỗ khác, mặt cũng có chút nóng ran."Đúng đó, Triệu Quốc Khánh, thỏ con nhà ngươi đều lớn nhanh thật đấy, sắp đầy tháng rồi, hay là để lại cho ta hai con nhé?"
Hạ Nhược Lan ở bên cạnh cũng thấy rất hứng thú với mấy con thỏ nhỏ.
Bởi vì nàng cũng biết cách nuôi thỏ, trước kia còn từng nói chuyện với Triệu Quốc Khánh về vấn đề này, giờ lại nói mua thỏ làm Triệu Quốc Khánh bật cười."Các ngươi thích thỏ thì để em ta làm xong chuồng thỏ đã, ta sẽ cho các ngươi bắt hai con là được, còn cần tiền gì chứ..."
Ta đây cũng ăn cơm nhà Nhị Thanh không ít, nếu mà là người nhỏ mọn thì không biết đau lòng đến mức nào.
Nhưng mà hai nàng ấy lúc nào cũng hào phóng.
Ta là một thằng đàn ông, trước kia nghèo thì cọ cơm nhà họ ăn, giờ có chút điều kiện cho hai con thỏ cũng không đáng là gì."Vậy thì cảm ơn ngươi nhé, để quay đầu ta cũng đưa ngươi một thứ..."
Hạ Nhược Lan còn chưa kịp nói gì, đã thấy Lưu Ngọc Thanh kéo tay mình một cái, Lưu Ngọc Thanh kia đã tranh nhau nhận lời.
Hạ Nhược Lan thấy lúc này mặt Lưu Ngọc Thanh ửng đỏ, thỉnh thoảng lại liếc trộm Triệu Quốc Khánh, trong lòng mỉm cười, rồi đi tìm Triệu Hữu Khánh và Triệu Đông Tuyết.
Muốn hỏi bọn họ chút kinh nghiệm nuôi thỏ!
Bên kia Triệu Quốc Khánh hôm nay cũng thấy hơi lạ, Lưu Ngọc Thanh này ngày thường nhìn thì rất cởi mở thoải mái, sao hôm nay giọng nói lại có vẻ hơi sai sai.
Giọng vừa nhỏ lại vừa hay đỏ mặt?
Sao lại đỏ mặt?
Chẳng lẽ nàng làm chuyện gì có lỗi với lương tâm hay sao?
Lúc này Triệu Quốc Khánh có chút khó hiểu, nghĩ mãi không ra, Lưu Ngọc Thanh rốt cuộc làm sao vậy?
Thế nhưng, hắn muốn hỏi người, thấy Hạ Nhược Lan đang nói chuyện với Triệu Hữu Khánh, hai người nói chuyện rôm rả, Hạ Nhược Lan còn đang giúp Triệu Hữu Khánh chuyển cây trúc.
Triệu Đông Tuyết cùng Triệu Đông Mai đang gom cỏ lợn hôm qua đánh để chuẩn bị cho lợn ăn hôm trời mưa."Lưu Tri Thanh, ngươi còn chuyện gì nữa sao?"
Triệu Quốc Khánh thấy hôm nay Lưu Ngọc Thanh có chút không đúng, nên mới hỏi thêm một câu."À, không có gì, mà, ngươi thích màu gì?"
Lưu Ngọc Thanh lúc này mặt nóng bừng, nhưng vẫn không nhịn được hỏi Triệu Quốc Khánh một câu, vì nàng muốn tặng hắn chút quà.
Dù sao cũng muốn lấy thỏ của người ta, mà thỏ này cũng coi như là đồ tương đối quý giá, vừa hay nhân cơ hội này đưa chút quà cho Triệu Quốc Khánh."Màu sắc hả? Màu lam đi, ta thấy màu lam nhạt tương đối đẹp, sao ngươi tự nhiên lại hỏi cái này?"
Triệu Quốc Khánh gãi đầu, có chút khó hiểu hỏi một câu, hắn nằm mơ cũng không ngờ lúc này Lưu Ngọc Thanh còn muốn tặng quà cho mình."Không có gì, không có gì, ta chỉ nhiều chuyện hỏi một chút..."
Lưu Ngọc Thanh cảm thấy đây là lần đầu tiên nàng nhìn Triệu Quốc Khánh gần như vậy, mày kiếm mắt sáng trông thật là tuấn tú.
Gương mặt đó trông cũng khiến người ta cảm thấy dễ chịu và thích mắt, nếu mà mỗi ngày đều được nhìn mặt này thì chắc chắn tâm trạng sẽ rất tốt.
Lưu Ngọc Thanh đang nghĩ thầm, mà bên kia Triệu Quốc Khánh đã quay người rời đi, hắn đi sang chỗ Triệu Hữu Khánh, nói là bảo Triệu Hữu Khánh làm cho hai cái lồng thỏ lớn một chút, nói là để cho Hạ Nhược Lan với bọn họ.
Bảo Triệu Hữu Khánh làm lồng chắc chắn một chút."Biết rồi, ca, em đang thương lượng với Nhược Lan tỷ đây, làm lồng thỏ to cỡ nào..."
Triệu Hữu Khánh toe toét cười để lộ hàm răng trắng.
Em trai tuy đen và gầy nhưng cũng nhờ vậy mà một hàm răng trắng như tuyết.
Triệu Quốc Khánh cười tủm tỉm ngồi trên ghế, nhìn em trai nói chuyện với Hạ Nhược Lan, ngoài trời thì mưa đã nhỏ dần, chắc sắp tạnh rồi.
Hai anh em Triệu Quý và Triệu Toàn hôm nay đã đi nhà Trương Quốc Khánh, đến giúp nhà hắn đóng đồ dùng trong nhà.
Nhà Triệu Quốc Khánh muốn đóng bàn mới giường mới, còn có ghế mới các loại ba mươi hai chân.
Để làm cho nhanh, hai anh em nhà họ Triệu đều đi làm cho nhà hắn, bất quá muốn làm xong hết ba mươi hai món đồ này chắc phải đến tháng sau may ra mới xong.
Kiếp trước, mình cưới Trần Phù Dung vào đầu tháng này, khi đó Trần Phù Dung sau khi kết hôn hơn tám tháng thì sinh con.
Vậy tính ra đứa bé trong bụng Trần Phù Dung lúc này cũng phải được hơn một tháng, bụng còn chưa nhô lên, vẫn có thể che giấu được.
Nhưng nếu tháng sau nàng lại gả cho Trương Quốc Khánh.
Vậy tính ra thì tháng sau vừa vào cửa bảy tháng đã phải sinh con rồi.
Tuy bảy tháng sinh con cũng nuôi được, nhưng mà đứa trẻ đủ tháng với không đủ tháng thì khác nhau một trời một vực.
Coi như Trương Quốc Khánh ngốc nghếch thì bố mẹ hắn cũng không hề dễ bị lừa, nhất là mẹ hắn.
Phụ nữ thường để ý rất kỹ, bà ấy chắc chắn sẽ phát hiện ra điểm bất thường.
Còn cái tên Trương Quốc Khánh kia cũng thật đần độn, mình đã nhắc hắn rồi mà sao hắn vẫn bị Trần Phù Dung mê hoặc, chết sống không nghe lời mình.
Nhưng mà cái cô Trần Phù Dung này thì khôn.
Rất có tâm cơ.
Loại phụ nữ như nàng có thể làm cho Trương Quốc Khánh xoay như chong chóng, nếu như trước khi cưới mà nàng đã lên giường với Trương Quốc Khánh thì coi như mẹ hắn có nghi ngờ đi nữa.
Chỉ cần Trương Quốc Khánh một mực khẳng định đứa bé là của mình thì chắc mẹ hắn cũng không nói gì, dù sao người trẻ tuổi tình cảm tốt, lén lút qua lại cũng không có gì, miễn là họ giấu giếm người ngoài là được.
Chỉ là cái cô Trần Phù Dung này không biết có dùng chiêu này không?
Kỳ thực lúc này Trần Phù Dung thật sự là đang tiến thoái lưỡng nan.
Bởi vì, nàng biết Trương Quốc Khánh đã hớn hở chạy tới nói cho nàng, trong nhà đã sai người đi làm công nghiệp phiếu rồi, gần đây sẽ đi mua đồ 'tam chuyển nhất hưởng'.
Chưa kể còn vì thể hiện sự coi trọng đối với mối hôn sự này.
Định làm thêm cả ba mươi hai chân.
Đến lúc đó những thứ này cũng làm đồ sính lễ, mang đến nhà Trần.
Tới ngày Trần Phù Dung xuất giá, nàng mang theo những của hồi môn này nở mày nở mặt gả vào cửa nhà Trương, bảo đảm đám cưới của bọn họ sẽ là nổi bật nhất trong toàn bộ đại đội Triêu Dương.
Tam chuyển nhất hưởng ba mươi hai chân.
Đừng nói đại đội Triêu Dương, ngay cả xã Hồng Tinh cũng chẳng có mấy nhà có điều kiện như vậy.
Ngay cả ở trong huyện, nhà nào có điều kiện tốt thì cưới vợ mới dám như thế.
Không ngờ cái tên Trương Quốc Khánh xấu xí bên ngoài, tướng mạo căn bản là không sánh được với Triệu Quốc Khánh, lại có của hồi môn phong phú như vậy?
Tam chuyển nhất hưởng với ba mươi hai chân mà cũng dám làm hết sao?
Thế nhưng mà mấy hôm nay không thấy Trương Quốc Khánh đâu, nàng đã gặp Lý Trường Thanh đến ba lần.
Nếu một hai lần còn gọi là trùng hợp.
Nhưng mà đến lần thứ ba thì Trần Phù Dung đã thấy rõ trong ánh mắt Lý Trường Thanh nhìn nàng có điều gì đó không tầm thường.
Thậm chí, Lý Trường Thanh còn nhân lúc không ai chú ý, còn len lén véo một cái eo nàng, sau đó còn quay sang cười đắc ý với nàng.
Lúc đó nếu không có người đi qua, thì Trần Phù Dung cũng không dám chắc Lý Trường Thanh kia có thể sẽ làm gì quá đáng nữa không.
Cái này, làm sao mà xử lý đây?...
