Khi Triệu Quốc Khánh tay bưng bát canh gừng đưa đến trước mặt Lưu Ngọc Thanh, nàng chăm chú nhìn hắn không rời mắt.
Ánh đèn leo lét không đủ sáng, vẻ mặt Lưu Ngọc Thanh cực kỳ phức tạp."Cái kia Lý Bình có phải là người ngươi thích không?""Không phải, Lý Bình không phải người ta thích. Ta chỉ muốn quan hệ tốt với ngươi, sẵn tiện quen thuộc ở Ứng Sơn Thành, nên mới muốn nhờ ngươi giúp một chút, không biết có được không?"
Triệu Quốc Khánh không nhắc chuyện kiếp trước Lý Bình chết thế nào.
Nhưng lời này của hắn lại khiến Lưu Ngọc Thanh trong lòng có chút bối rối, không phải người hắn thích thì sao lại đối tốt với Lý Bình như vậy?
Nghĩ đến đây, Lưu Ngọc Thanh đột nhiên nắm lấy tay Triệu Quốc Khánh, hành động này làm Triệu Quốc Khánh giật mình, bát canh gừng suýt nữa đổ."Ngươi không gạt ta?"
Lưu Ngọc Thanh không chắc chắn hỏi lại một lần nữa."Không có, uống nhanh canh gừng này đi, nguội thì mất tác dụng đấy..."
Lúc này, Triệu Quốc Khánh đều cảm thấy hôm nay Lưu Ngọc Thanh thật sự rất kỳ lạ, nhưng cuối cùng Lưu Ngọc Thanh vẫn nhận lấy canh gừng rồi gật đầu đồng ý.
Nói là vào ngày tết Đoan Ngọ, sẽ cho Lý Bình đi theo mình vào thành, các nàng sẽ ở trong thành hai ngày rồi mới về.
Sự sắp xếp của Lưu Ngọc Thanh khiến tảng đá lớn trong lòng Triệu Quốc Khánh cuối cùng cũng đã rơi xuống đất.
Chỉ cần Lưu Ngọc Thanh đồng ý, việc này coi như đã thành, còn về Lý Bình có thể thoát được kiếp nạn này hay không, vậy phải xem mệnh thôi."À phải rồi, cái tên Vương Vệ Đông kia, sẽ không có kết cục tốt đẹp đâu, ngươi cứ chờ xem là biết..."
Lời Triệu Quốc Khánh vừa dứt thì liền nghe thấy Hạ Nhược Lan kinh ngạc kêu lên một tiếng."Ai, không có kết cục tốt đẹp sao?"
Thì ra Hạ Nhược Lan từ công xã trở về, vẫn còn than thở ngoài trời gió lớn, nhìn bộ dạng này, nửa đêm e là có mưa to.
Triệu Quốc Khánh thấy Hạ Nhược Lan đã về, không ở lại đây lâu nữa.
Dặn nàng trông nom Lưu Ngọc Thanh một chút, mình liền vội ra khỏi viện, sau đó cảm nhận từng cơn gió thổi đến, nhìn trời, thật sự có cảm giác sắp mưa.
Trong trí nhớ, mấy ngày trước và sau tết Đoan Ngọ đều mưa to.
Cho nên mới có lũ quét, cuối cùng mới xảy ra chuyện với Lý Bình.
Đến khi Triệu Quốc Khánh về đến nhà, mẹ hắn là Lưu Trinh Phương đang thu gà con vào, sợ chúng bị ướt mưa.
Còn vội vàng kiểm tra chuồng thỏ, nếu mưa to mà chuồng thỏ dột thì cũng phiền, thỏ con dễ bị ốm mà chết.
Nhà bọn họ vừa có một ổ thỏ con, cũng không muốn chúng chết hết."Mẹ ơi, con thấy trời thế này thì mấy ngày Đoan Ngọ chắc có mưa to đấy, dặn mọi người trong nhà rảnh thì đừng chạy ra sông lớn, sợ lũ quét cuốn mất..."
Triệu Quốc Khánh dặn dò người trong nhà một chút, cũng sợ họ xảy ra chuyện.
Trong lòng hắn tính toán, cái tên Vương Vệ Đông tâm địa bất chính kia, hai ngày nữa tết Đoan Ngọ trời mưa to, chắc là mọi người trong đội đều sẽ nghỉ, đến lúc đó dùng cách nào để trừng trị hắn đây?
Còn nữa, chuyện của Lưu Lỵ, cũng phải nói cho Trương Quốc Khánh một tiếng, hai người bàn bạc xem làm thế nào để Hồ Lan ngậm bồ hòn làm ngọt, mà lại không trách được mẹ.
Dù sao, chuyện hẹn gặp Trương Quốc Khánh vào dịp tết Đoan Ngọ cũng là do Hồ Lan tự yêu cầu.
Trong lòng có việc, Triệu Quốc Khánh tranh thủ lúc mưa còn chưa lớn, sai em trai là Triệu Hữu Khánh chạy đi nói với Trương Quốc Khánh rằng mai tới nhà một chuyến, nói là có chuyện cần tìm.
Bên kia, Vương Vệ Đông bị dọa chạy về thì người không được thoải mái, trở về chỗ Tri Thanh trằn trọc mãi không ngủ được.
Trong lòng vẫn nghĩ không biết tiếng nói kia là ai?
Sao nghe có vẻ hơi quen?
Còn cả Lưu Ngọc Thanh nữa, người nàng mềm mại, da nàng lại trắng thế.
Sao trước đây mình không nghĩ đến chiêu này nhỉ?
Mình theo đuổi nàng lâu như vậy, mãi mà không được Lưu Ngọc Thanh chào đón, nhưng hắn nghe nói, năm nay có thể Tri Thanh về thành sẽ có chính sách mới.
Nên không thể chờ đợi được.
Nhất định phải nắm bắt cơ hội lần này, nếu vụng trộm cùng Lưu Ngọc Thanh nên chuyện, đến lúc đó mình ở trước mặt nàng mềm mỏng nịnh nọt, dỗ dành một chút cô nương, đến lúc đó nàng cũng chỉ có thể gả cho mình.
Nói không chừng mình lại vớ được món hời lớn.
Dù sao phụ nữ cũng chỉ có mỗi chuyện đó thôi, chỉ cần chiếm được thân thể của họ, thì họ cũng sẽ ngoan ngoãn nghe theo thôi, đằng nào mà chẳng phải gả, mình cũng đâu có tệ?
Nghĩ đến đây Vương Vệ Đông lại thấy hưng phấn lên.
Trong lòng tính toán, phải tìm cơ hội đá Hạ Nhược Lan ra, rồi đem Lưu Ngọc Thanh về tay, chỉ có như vậy, những năm này mình ở đội Triêu Dương làm Tri Thanh chịu khổ mới có giá trị.
Đêm đó gió càng lúc càng lớn, mưa cũng không ngừng rơi, càng lúc càng nặng hạt.
Mưa cứ rả rích suốt cả đêm không dứt.
Đến ngày hôm sau, mưa vẫn cứ lâm râm, mọi người ở đội Triêu Dương đều không cần ra đồng làm việc.
Vì trời mưa nên cá từ các con lạch nhỏ cứ men theo dòng nước ngược lên trên.
Triệu Quốc Khánh mang theo em trai là Triệu Hữu Khánh, trời còn chưa sáng đã đi bắt cá, định làm mấy món ăn cho tết Đoan Ngọ, dù sao lúc đó người nhà về đông, cũng không thể để mấy chị về mà không có đồ mặn mà ăn chứ.
Trời mưa có nước chảy, chỉ cần mang một cái giỏ, chuyên chặn bắt những con cá trích và cá chạch đang men theo dòng nước ngược lên trên.
Cá trích đang vào mùa béo mẫm, hai anh em nhanh tay lẹ mắt, chờ đến lúc trời sáng mà mưa nhỏ lại thì bọn họ đã đầy một giỏ cá trích.
Mấy loại cá này trời nóng thì cũng không nuôi được, đều phải nhanh chóng mang đi chế biến.
Triệu Quốc Khánh chọn ra mấy con cá trích to nhất, mỗi con cũng khoảng hai ba lạng, trực tiếp sai muội muội mang đến cho bên Lưu Ngọc Thanh.
Lại biếu non nửa giỏ về nhà ngoại.
Số còn lại thì có hơn chục con, khi Trương Quốc Khánh tới, cũng cho hắn mấy con, điều đó làm cho hắn vui mừng không thôi, liên tục cảm ơn rối rít.
Triệu Quốc Khánh liền kéo Trương Quốc Khánh qua một bên.
Nói nhỏ với hắn mấy câu, Trương Quốc Khánh không ngừng gật đầu, trông như gà mổ thóc."Triệu ca, người em như nào thì anh cũng biết mà? Em chắc chắn nghe theo anh, anh nói sao thì làm vậy? Nếu em mà làm không xong ấy, lần sau gặp lại anh cứ đá em là được rồi..."
Sau mấy chuyện trước đó, Trương Quốc Khánh đã vô cùng tin phục Triệu Quốc Khánh.
Mặc kệ Triệu Quốc Khánh nói gì, hắn đều giơ hai tay hai chân đồng ý."Ừm, đến tết Đoan Ngọ hôm đó cứ đến ăn cơm, cứ theo ý ta là được, đúng rồi, ngươi cũng chú ý một chút, đừng để đến lúc đó người khác lại bảo ngươi bắt bẻ, khiến ngươi khó mà cưới vợ..."
Triệu Quốc Khánh dặn dò Trương Quốc Khánh một câu, khiến Trương Quốc Khánh cười đến méo cả mặt."Anh cứ yên tâm đi, anh hai, giờ mấy người muốn đến xem mắt với em phải xếp hàng dài từ đội Triêu Dương đến tận đội 81 ấy chứ..."
Trương Quốc Khánh nói đến đây thì vô cùng đắc ý.
Ai cũng biết nhà hắn có điều kiện tốt, người muốn gả cho hắn cũng không ít.
Nếu không phải Triệu Quốc Khánh ra mặt thì với điều kiện như Lưu Lỵ, hắn còn chẳng thèm để ý đâu, cho nên dù có lỡ xảy ra chút chuyện thì người khác cũng chẳng nói được gì hắn?
Dù sao, nhà hắn có điều kiện tốt, Lưu Lỵ quả thực không xứng với hắn mà...
Mưa cứ rả rích mãi không dứt, dù là ngày tết Đoan Ngọ, mưa cũng không ngừng rơi.
Đến mức mà Lưu Ngọc Thanh vốn đang chờ Lý Bình thì ngạc nhiên phát hiện, Lý Bình dường như không tới?
Việc này làm Lưu Ngọc Thanh trong lòng vốn đã có chút phức tạp, thở dài một tiếng, định một mình đội mưa về thành...
