Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Trùng Sinh Nạn Đói Niên Đại, Nàng Dâu Mỗi Ngày Náo Giảm Béo

Chương 60: Trợn to mắt chó của ngươi thấy rõ ràng!




Chương 60: Trợn to mắt chó của ngươi thấy rõ ràng!

Nói đoạn, Ngụy Dũng liền mau chóng bước ra khỏi đám người, thẳng tiến đến kho than.

Tất cả mọi người bắt đầu xì xào bàn tán, êm đẹp đi kho hàng làm gì?

Vi Dương cười lạnh một tiếng, “giả vờ giả vịt, đi, ngươi không phải thích náo nhiệt sao, ta cùng ngươi náo!” Đi kho hàng đương nhiên được, tốt nhất là đi thêm một chuyến văn phòng của mấy vị lãnh đạo lớn, đem mấy vị lãnh đạo ấy lôi ra, xem hôm nay ai chịu không nổi!

Triệu khoáng trưởng nhíu mày, bỗng nhiên nhìn Tạ Đan một cái, ánh mắt tràn đầy nghi vấn.

Hắn muốn hỏi Tạ Đan rốt cuộc là chuyện gì, Ngụy Dũng đi kho hàng làm gì?

Thế nhưng Tạ Đan lại càng vẻ mặt mờ mịt, đồng thời trợn mắt nhìn Triệu khoáng trưởng một cái, chuyện của Ngụy Dũng, nhìn nàng làm gì, cứ như Ngụy Dũng có liên quan gì đến nàng vậy.

Tất cả mọi người đi theo Ngụy Dũng trùng trùng điệp điệp kéo đến kho hàng, người cũng càng ngày càng đông, người tan ca và người vừa đi làm đều tụ tập lại, xem có gì náo nhiệt.

Ngụy Dũng đi đến cửa kho hàng, trên mặt mang một tia đăm chiêu, nói rằng.“Họ Vi, mở to mắt chó của ngươi mà nhìn kỹ!” Nói đoạn, Ngụy Dũng liền kéo cánh cửa kho hàng ra.

Trong khoảnh khắc, tất cả mọi người đều mở to hai mắt.

Đập vào mắt là một đống lớn khoai tây!

Hơn nữa khoai tây có củ lớn hơn cả nắm đấm, tròn vo, vô cùng căng đầy!

Không chỉ có thế, còn có khoai lang, củ cải, mỗi thứ đều phân lượng mười phần, nhìn liền khiến người ta chảy nước miếng.

Ngoài ba loại chủ lực này ra, còn có gạo, bột ngô, gạo kê, đường trắng, đường phèn, thậm chí còn có một số hoa quả!

Số lương thực rực rỡ muôn màu này khiến đám người mở rộng tầm mắt.

Vào thời đại này, lại còn có thể có nhiều lương thực tinh phẩm như vậy, điều này quả thực quá phi phàm!

Triệu khoáng trưởng mở to hai mắt, quả thực không thể tin được tất cả những gì mình đang thấy.“Cái này… cái này có bao nhiêu cân?” “Chỉ riêng khoai tây, củ cải và khoai lang đã có sáu ngàn cân!” “Đậu xanh rau má!” Triệu khoáng trưởng bước vào kho hàng, cầm một củ khoai tây, nhìn trái nhìn phải một chút, hắn lớn như vậy rồi mà chưa từng thấy củ khoai tây nào đẹp mắt như thế.

Triệu khoáng trưởng cắn một miếng trực tiếp, củ khoai tây sống bị hắn cắn rụng mất một khối, bên trong lộ ra màu vàng óng.

Tất cả mọi người nuốt nước bọt, tuy khoai tây sống không ngon lắm, nhưng củ khoai tây vàng óng này nhìn rất đẹp, nếu ninh chín, vậy tuyệt đối thơm rớt lưỡi.

Ngụy Dũng đi vào trong kho hàng, lấy ra một quả cam, đưa cho Triệu khoáng trưởng.“Triệu ca, quả cam này ta thu sáu hào một cân, không đắt chứ?” Triệu khoáng trưởng bóc vỏ quả cam, ăn một miếng, mùi trái cây nồng đậm kia quả thực bay thẳng lên đỉnh đầu.“Không đắt, quá lời rồi!” Lúc này hoa quả thật sự quý hơn thịt, có thể thu được cam chất lượng tốt như vậy, dù cho là một đồng một cân cũng không nhiều!

Hoa quả và gạo gì gì đó, nhất định là phải dành cho các lãnh đạo đặc biệt, các công nhân chắc chắn không được ăn.

Nhưng sản phẩm đặc biệt cho lãnh đạo cũng nhất định phải chuẩn bị thật tốt, công nhân chỉ cần ăn no, lãnh đạo mới là muốn ăn ngon.

Có những tinh phẩm hoa quả này, Triệu khoáng trưởng đều có thể tưởng tượng lãnh đạo sẽ tán dương hắn thế nào!

Vi Dương lập tức tái mặt, cứ như ăn một đống cứt chó vậy.“Điều này không thể nào!” Vi Dương bước nhanh đến kho hàng, cầm lấy một củ khoai tây, bóc ra, sau đó lại cầm một củ cải, cắn một miếng.

Vị ngọt của củ cải ấy khiến hắn mặt xám như tro tàn.

Ngụy Dũng lạnh lùng nói, “họ Vi, mở to mắt chó của ngươi nhìn kỹ, những vật này của ta, tổng cộng chi hết 2300.

Bây giờ, gọi gia gia tới nghe một chút.” Trong khoảnh khắc, toàn trường yên tĩnh trở lại.

Ánh mắt mọi người đều đổ dồn lên thân Vi Dương.

Vốn dĩ muốn xem Vi Dương thu thập Ngụy Dũng, nhưng kết quả lại là Vi Dương mất mặt.

Trước mặt nhiều người như vậy, nếu Vi Dương gọi gia gia, về sau hắn còn làm sao lăn lộn ở đơn vị này?

Hắn không phải nói Ngụy Dũng hết ăn lại nằm, không làm gì cả, nhưng thật là cái kho hàng này đầy từ khi nào vậy?

Vi Dương nghiến răng nghiến lợi, nói rằng.“Không thể nào! Những vật này đều do ngươi thu lại? Ngươi thu ở đâu, ta không tin!” Ngụy Dũng cười lạnh, “ta thu ở đâu sẽ nói cho ngươi biết sao? Làm mua sắm nhiều năm như vậy mà không lớn nổi đầu óc sao?” Vi Dương lập tức cứng đờ, sắc mặt vô cùng khó coi.

Đám người cũng đều lộ ra ánh mắt châm chọc.

Mắc mớ gì Vi Dương vẫn là chủ nhiệm Thái Câu Bộ chứ, người ta Ngụy Dũng có thể thu được nhiều đồ như vậy, đó là bản lĩnh của hắn.

Làm sao có thể đem địa điểm mua sắm nói cho ngươi?

Nói cho ngươi biết, tháng sau ngươi chẳng phải đi cướp công trạng sao?

Vấn đề này hỏi thật là đủ ngu xuẩn.

Trên mặt Vi Dương cũng nóng bừng, biết mình đã bêu xấu, nhưng hắn vẫn không dám tin, Ngụy Dũng vậy mà có thể thu được nhiều đồ như vậy.“Những vật này, ngươi chuyển vào từ khi nào, làm sao chúng ta không phát hiện chút nào?” Ngụy Dũng cười lạnh, thầm nghĩ đây không phải nói nhảm sao?

Ngụy Dũng sáng nay đi vào kho hàng, trực tiếp từ hệ thống không gian lấy ra những vật này, nếu hắn có thể nhìn thấy thì chẳng phải gặp quỷ sao?

Tuy nhiên trước mặt mọi người, Ngụy Dũng lời này khẳng định không thể nói.

Ngụy Dũng nói rằng, “ta mỗi ngày trời chưa sáng đã đến mỏ than, trước tiên liền đem đồ đã thu được ngày hôm trước bỏ vào kho hàng, tích lũy ngày qua ngày, tự nhiên là nhiều như vậy.

Ngươi sở dĩ không nhìn thấy, đó là bởi vì ngươi đã lâu không đến kho hàng, Vi Dương, còn có mấy người các ngươi, đã lâu không lấy được đồ vật phải không? Các ngươi đương nhiên sẽ không đến kho hàng.” Lời nói của Ngụy Dũng khiến mấy người ở Thái Câu Bộ đều cúi đầu, sắc mặt khó coi muốn chết.

Bọn họ gần đây quả thật không có chút công trạng nào, nói Ngụy Dũng trong văn phòng chơi bời lêu lổng, trên thực tế bọn họ mới thật sự là chơi bời lêu lổng!

Ngay cả Vi Dương cũng vậy!

Người ta Ngụy Dũng hết lần này đến lần khác đi sớm về tối đến kho hàng, trong kho hàng đều sắp đầy mà hắn cũng không biết, điều này nói rõ hắn đã lâu không đến đây!

Tính là chủ nhiệm Thái Câu Bộ, hắn không hề đạt tiêu chuẩn!

Vi Dương lúc này trên mặt nóng bừng, ánh mắt mọi người tựa như từng cây kim châm, đâm trên mặt hắn.

Vi Dương nghiến răng nghiến lợi, cứ việc không thể tin được, nhưng sự thật bày ra trước mắt, hắn không tin cũng phải tin!

Hiện tại tất cả mọi người nhìn hắn, trên mặt hắn có chút nhịn không được nữa, nói rằng.“Đã nhiệm vụ đã hoàn thành, nhanh chóng cầm ít đồ đưa đến nhà ăn, đừng làm chậm trễ các công nhân ăn cơm trưa!” Vi Dương gánh một túi khoai tây, làm bộ muốn đi làm việc, kết quả Ngụy Dũng tiến lên, nắm lấy cổ áo hắn.“Đi đâu! Vừa nãy không nói phải gọi gia gia sao? Còn chưa gọi đã muốn đi?” Túi khoai tây trên vai Vi Dương lập tức rơi xuống đất, Ngụy Dũng như thế một nắm, hắn cảm giác mình tựa như con gà con vậy, bị hắn sắp xách lên rồi.“Ngụy Dũng… Ngươi đừng quá đáng! Làm người giữ lại một đường, ngày sau dễ nói chuyện!” Vi Dương thấp giọng nói một câu.

Ngụy Dũng lập tức quăng hắn xuống đất, “ngươi vừa nãy làm khó dễ ta tại sao không nói làm người giữ lại một đường đâu? Vi Dương, vừa nãy lời ngươi nói mọi người đều nghe thấy được, hôm nay ngươi thiếu gọi một chữ, lão tử liền đánh rụng ngươi một cái răng! Ngươi xem ta có thể làm được không!”


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.