Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Trùng Sinh Thành Hổ, Ta Tự Hạn Chế Điểm Thế Nào?

Chương 14: Hổ mẹ nó lâu dài ánh mắt




Hổ mẹ đi săn trở về, lại cho Thương Niên cùng Hổ em uống no sữa, sau đó giúp Hổ em đi vệ sinh xong, mới yên tâm ăn.

Mà hổ mẹ đã mấy ngày tiếp theo không ra ngoài, Thương Niên tự nhiên muốn dẫn Hổ em luyện tập.

Việc hổ mẹ ở đó, khiến Thương Niên yên tâm rèn luyện sức mạnh, nếu không ở nơi hoang dã đầy nguy hiểm, mà để thể lực của mình hao hết thì thật là cách làm ngu ngốc.

Nhưng có hổ mẹ ở đó, thì không có nhiều lo lắng như vậy.

Có thể dưới sự bảo vệ của hổ mẹ, mà vẫn bị uy hiếp, thì cho dù thể lực có dồi dào đến đâu cũng sẽ không có một chút sức phản kháng.

Còn Hổ em cũng không phải ngốc, không phải kiểu nhớ trước quên sau, đã hiểu việc Thương Niên đánh mình khi hổ mẹ ở nhà là để mình vận động, còn khi hổ mẹ không có ở đây thì đánh là không cho ngủ...

Thế là, Thương Niên liền dẫn Hổ em ra sức luyện tập, bất chấp tiêu hao.

Ngoài ra, hắn cũng bắt đầu nghiên cứu kỹ năng mới vừa được mở khóa - Lắng nghe."Theo lẽ thường thì từ khi ta sinh ra đến giờ, ngoài lúc ngủ say ra thì lúc nào cũng nghe ngóng động tĩnh bên ngoài, vậy tại sao giờ mới được mở khóa?"

Thương Niên có chút khó hiểu nghĩ."Chẳng lẽ là cần ta cố gắng lắng nghe những âm thanh ở xa thì mới có thể mở khóa? Mà muốn tăng độ thuần thục của kỹ năng này thì cũng cần phải cố gắng lắng nghe?"

Thương Niên nghĩ một chút, thấy hơi có chút manh mối.

Trước đây, việc lắng nghe của hắn đều là tiếp nhận bị động.

Mà lần này, do vụ hổ mẹ đi săn lần đầu bị cáo trộm nhà, nên trong thời gian này đều đang phòng bị động tĩnh bên ngoài.

Nhưng như vậy thì không có cơ hội để kiểm chứng, nên Thương Niên cũng lười tiếp tục tốn thời gian.

Kỹ năng lắng nghe này nếu tăng lên, dùng để cảnh giới ngoại địch quả thật là một kỹ năng tốt.

Nhưng trước mắt mà nói, việc nâng cao năng lực chạy trốn cùng khả năng chiến đấu phản kích quan trọng hơn đối với Thương Niên!

Còn bên kia hang động, hổ mẹ thì đang ăn rất nhanh.

Đây là lần đầu tiên Thương Niên thấy hổ mẹ ăn.

Thực ra nếu tính ra thì từ khi Thương Niên xuyên không đến nay, tính cả lần này, hổ mẹ cũng chỉ ăn ba lần mà thôi.

Lần thứ nhất là hổ mẹ lôi con mồi đã chuẩn bị sẵn từ trong đầm sâu trong hang lên để ăn trước khi sinh.

Nhưng lần đó, Thương Niên còn chưa mở mắt, chỉ nghe được động tĩnh nên là trong đầu tự tưởng tượng.

Lần thứ hai, là lần hổ mẹ đi săn đầu tiên.

Nhưng lần đó, hổ mẹ ăn ở ngoài xong mới về tổ, Thương Niên có thể thấy bụng nó hơi nhô lên, đoán được hổ mẹ đã đi săn thành công và ăn rồi.

Còn lần này, có lẽ do lần trước ăn ở ngoài rồi về trễ, mùi hổ trưởng thành trong hang đã nhạt đi, nên con cáo đói khát kia mới dám đến gây sự với Thương Niên và Hổ em.

Cũng vì thế mà hổ mẹ mới quyết định, về sau đi săn thì phải mau chóng về nhà.

Mà địa điểm đi săn thành công lần này của hổ mẹ, chắc hẳn là ở gần tổ, con mồi lại là con bào ngốc cỡ trung nhỏ, với hổ mẹ trưởng thành thì việc tha về không tốn chút sức nào.

Cho nên, hổ mẹ mới ăn ở trong hang.

Nhìn con bào ngốc bị hổ mẹ xé toạc bụng, ngửi mùi máu tươi nồng đậm, Thương Niên có chút rục rịch.

Đây là sự khát vọng ăn thịt tươi từ sâu trong dòng máu của loài hổ.

Nhưng bây giờ hắn không ăn được loại thịt đó, với khả năng tiêu hóa yếu ớt của hắn bây giờ thì chắc chắn không tiêu hóa được thịt tươi.

Mà lại, răng sữa của hắn mới vừa mọc, nhanh hơn hổ con bình thường hai tuần, nhưng còn một khoảng cách rất lớn nữa mới ăn thịt được.

Nhưng kỹ năng bú sữa mẹ đến giờ, sau khi chất biến thì lại tích lũy thêm mười tầng độ thuần thục, còn 90 tầng nữa là đến lần chất biến tiếp theo, dự tính cũng khoảng mười ngày.

Thương Niên đoán chừng, lần chất biến tiếp theo của kỹ năng này có lẽ sẽ chuyển từ bú sữa mẹ thành ăn thịt!

Đến lúc đó, mình còn chưa đầy một tháng, nhanh hơn hổ con bình thường tận hai tháng mới bắt đầu nếm thử ăn thịt, thật sự nhanh hơn rất nhiều!

Mà so với sữa hổ dạng lỏng thì thịt máu dạng rắn chắc chắn sẽ có giá trị dinh dưỡng cao hơn, tốc độ trưởng thành của mình sẽ càng nhanh!

Nuốt nước miếng một cái, Thương Niên tự động viên mình, rồi ra sức bò.

Kỹ năng bò hiện tại sắp tích được bảy mươi tầng, không xa nữa sẽ đến lần chất biến tiếp theo.

Đến lúc đó, tứ chi của mình sẽ càng thêm mạnh mẽ, sẽ không còn đi lạch bạch như bây giờ nữa!

Mà bên cạnh, hổ mẹ ăn rất nhanh, cho Thương Niên cảm nhận gần cái gì là ăn như hổ đói.

Một con bào ngốc gần bốn mươi kí, chỉ mất hai phút rưỡi đã ăn hết chỉ còn lại bộ xương.

Hổ mẹ cũng khá thông minh, sau khi ăn xong, trước tiên ra khỏi hang, tha một đống cỏ khô ở ngoài vào, rồi dùng chúng chà xát xương còn lại của con bào ngốc, cùng những vết máu nhỏ xuống.

Ngay lập tức, hổ mẹ lấy cỏ khô gói bộ xương lại, ném ra ngoài hang.

Một hồi lâu sau, Thương Niên mới thấy hổ mẹ quay lại.

Rõ ràng là hổ mẹ đã vứt rác đi rất xa.

Cuối cùng, hổ mẹ đi xuống chỗ đầm nước trong hang, nhúng móng vuốt vào đó, sau đó lại đến chỗ vừa ăn lúc nãy, cẩn thận dùng móng vuốt thấm nước lau qua một lần, bảo đảm không còn vết máu, rồi lại trở về bờ đầm rửa móng.

Một loạt hành động này khiến Thương Niên ngơ ngác."Đây là để khử mùi, tránh cho động vật ăn xác chết nghe mùi tìm tới à?"

Thương Niên kinh ngạc nghĩ.

Kiếp trước, hắn không quá hiểu rõ về loài hổ, nhưng hắn cảm thấy một con hổ mẹ có hành động như này, chắc cũng thuộc loại thông minh nhất trong giống loài.

Nghĩ như vậy, Thương Niên càng thêm yên tâm.

Có một người mẹ đi săn giỏi, cẩn thận tỉ mỉ như thế thì chắc chắn quá trình trưởng thành của mình sẽ suôn sẻ hơn rất nhiều.

Ngao ngao ~!

Nhưng Hổ em sau lưng Thương Niên thì đang kêu trời kêu đất vì đau khổ.

Nó vốn lười biếng, lại bị Thương Niên bắt ép phải rèn luyện, thật là khó chịu mà!

Thấy thế, Thương Niên tiến đến sau lưng Hổ em, cho nó một phát vào mông, giục nó cố lên, đừng lười biếng!

【 Đinh ~! Vung trảo một lần, độ thuần thục kỹ năng vung trảo +1! (17/100) 】Hệ thống trung thực ghi lại cú vung trảo toàn lực của Thương Niên, chuyển hóa thành độ thuần thục kỹ năng vung trảo.

Ngao ~!

Lần này, Hổ em kêu ngao ngao còn thê thảm hơn, nhưng vì bị Thương Niên thúc giục nên chỉ có thể nhúc nhích nhanh hơn.

Mà ở bên cạnh, hổ mẹ nhìn hai anh em tương tác với nhau, sau khi ăn uống no nê thì nở một nụ cười mãn nguyện.

Giờ nó đã hiểu, Thương Niên không phải đang đùa với Hổ em mà là có mục đích tôi luyện chính mình.

Đối với điều này, đương nhiên là nó rất vui mừng.

Nó hiểu rất rõ, càng mạnh mẽ thì càng có khả năng sinh tồn trong khu rừng này.

Mà đối với hổ đực, chỉ sống sót thôi là chưa đủ.

Trong số hổ hoang Đông Bắc, phần lớn hổ đực đều không có quyền giao phối với hổ cái, không được lưu lại huyết mạch của mình.

Chỉ những con hổ vương thống trị một khu vực mới có quyền giao phối với hổ cái!

Bây giờ hai đứa con càng ra sức rèn luyện, sau này càng mạnh thì khi tách ra mỗi đứa đều sẽ là Hổ Vương ở khu vực của mình, mới có thể lưu lại huyết mạch của bản thân!

Thương Niên không hề biết, hắn chỉ là tự hạn chế để sinh tồn, còn hổ mẹ đã nghĩ đến chuyện xa xôi như vậy rồi...


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.