- An Na
Dương Thắng Lợi giờ phút này có loại cảm giác thẹn quá thành giận
Sau khi hét lớn một tiếng, nhìn Dương An Na, dường như nhớ ra đây không phải hai đứa con trai ông mà là con gái của ông, ngay lập tức ông lại lấy lại giọng nói bình thản:
- An Na
Con giỏi thật
Biết cái gì gọi là gả chồng không
Việc anh Chấn bang cứu con
Cha sẽ cảm ơn anh ta
Con vẫn còn nhỏ, nhiệm vụ của con là học tập
Dương An Na căn bản không nghe
Là con gái, cháu gái duy nhất của nhà họ Dương; lá gan của Dương An Na so với mấy người Dương An Bang lớn hơn nhiều
Nhìn Dương Thắng Lợi, cô bé nói:
- Cha
Trong sách không phải đã nói rồi sao
Cảm tạ ân cứu mạng của thiếu hiệp
Tiểu nữ tử không có gì báo đáp
Chỉ có lấy thân báo đáp
Anh Chấn Bang đã cứu tính mạng con
Con cần phải gả cho anh ấy
Giờ phút này, Nhiếp Chấn Bang có chút nhức đầu
Đây tính là thế nào đây
Bánh xe lịch sử, thật đúng là mạnh mẽ
Kiếp trước, bản thân hắn không có tới cửa, vào tháng sáu năm sau, Dương Thắng Lợi mang theo Dương An Na đến nhà nói lời cảm tạ
Khi đó, Dương An Na cũng nói ra một đoạn như thế này
Chẳng qua, kiếp trước, Nhiếp Chấn Bang chỉ là một đứa con riêng tàn phế
Dương Thắng Lợi tuy rằng không nói gì, nhưng sau đó liền đưa Dương An Na ra nước ngoài rồi
Mà Nhiếp gia cũng hiểu được Dương gia đây là khinh thường Nhiếp gia
Sau đó quan hệ càng ngày càng tệ
Thật không ngờ, lần này tự mình tới cửa, lại vẫn gặp được chuyện này
Lúc này, Nhiếp Chấn Bang tất nhiên là sẽ không nói
Nói như thế nào đều là sai lầm
Nếu đồng ý, sẽ làm Dương gia cho mình thuộc loại nhân lúc cháy nhà mà đi hôi của, hơn nữa còn có tình nghi là lừa gạt trẻ con
Nếu không đồng ý, Dương gia sẽ cảm thấy, một đứa con riêng như mi mà cũng kiêu ngạo quá rồi đấy
Hòn ngọc quý của Dương gia mà mi cũng chướng mắt nữa sao
Na na, con quay về ngay
Nơi này không phải chỗ cho con nói
Trong cái tình huống này, nhưng Dương Thắng Lợi cũng nổi cáu rồi
Chiều thì chiều, nhưng đây là một vấn đề cần phải phân rõ phải trái
Dương Thắng Lợi tự nhiên muốn đứng ra cho thấy thái độ của Dương gia
Dương An Na có lẽ là chưa từng có gặp trường hợp cha mình cũng như người nhà đối với mình như vậy, cho nên cô bé cảm thấy hết sức ủy khuất
Khóe mắt đã đẫm lệ, cô bé nhìn Dương Thắng Lợi khóc nói:
- Cha
Con hận cha
Nhiếp Chấn Bang giờ phút này cũng đứng lên:
- Bác Dương, bác đừng nóng giận
An Na còn nhỏ, cũng không hiểu được cái gì là tình yêu
Về sau lớn sẽ ổn thôi
Cháu xin phép về trước
Giờ phút này, tất cả mọi người cho rằng đây chẳng qua chỉ là lời nói đùa của một đứa bé
Nhưng, chỉ có Nhiếp Chấn Bang biết
Quyết định của Dương An Na tuyệt đối là rất nghiêm túc
Đời trước, Dương An Na vẫn luôn yên lặng đợi chờ hắn, cho dù cuối cùng phải tự tử vẫn ở vậy một thân
Điều này cũng đủ nói rõ vấn đề
Nhiếp Chấn Bang lúc này cũng rất muốn đưa ra một lời hứa hẹn với Dương An Na
Nhưng rất hiển nhiên, lúc này cũng không phải là thời cơ tốt nhất
Sau khi từ nhà Dương gia đi ra, Nhiếp Chấn Bang liền đi thẳng về nhà
Vừa bước vào cửa, toàn bộ không khí trong Nhiếp gia đều có vẻ khá là nặng nề
Trong vườn, bảo mẫu, bác sỹ chăm sóc sức khỏe và nhân viên cảnh vệ vốn nên làm việc thì đều ngừng cả lại
- Mày còn biết trở về sao
Còn biết mày là người của Nhiếp gia sao
Vừa vào cửa, Nhiếp Chấn Bang liền nhìn thấy ông cụ đang ngồi ở giữa ghế sô pha, sắc mặt xanh mét, trên mặt đầy vẻ giận dữ nhìn thẳng hắn
Ở bên cạnh, bác cả Nhiếp Quốc Đống, cha Nhiếp Quốc Uy cùng với Nhiếp Gia Lương đều ngồi trên sô pha, vẻ mặt nghiêm túc
Quyền uy của ông cụ ở Nhiếp gia là không thể nghi ngờ
Cho dù là bác cả, hiện giờ sắp đi nhậm chức ở quân khu Việt Châu, đường đường trung tướng, nhưng ở trước mặt ông cụ, cũng là rất quy củ
Trong kinh thành, không có gì là bí mật, các nhà đều có không ít tai mắt
Nhiếp Chấn Bang một mình đến Dương gia
Mới vào cửa, những người quan tâm đều biết chuyện này rồi
Trong cái cục diện này, lực lượng trung kiên của phái Bảo thủ, người của Nhiếp gia lại đi Dương gia, trụ cột của phái cải cách
Tin tức rất nhanh liền truyền đến tai Nhiếp lão, trong đó cũng có không ít tiếng chất vấn của các đại lão trong nội các của phái bảo thủ
Bài văn lần trước đã khiến Nhiếp gia rất bị động rồi
Đầu tiên là bài văn của cháu đích tôn, sau là đứa cháu thứ ba đến nhà Dương gia
Trong phái Bảo thủ, Nhiếp lão đã có xu thế bị xa lánh
Cho dù đứa cháu thứ ba này là con riêng, địa vị không cao
Nhưng, đây mới là điều dở
Người ngoài sẽ nhìn nhận là một đứa con riêng lớn lên trong dân gian
Nếu như không có trưởng bối Nhiếp gia thậm chí là Nhiếp lão chỉ bảo, hướng dẫn thì chắc chắn nó sẽ không dám tự đưa ra quyết định
Lúc này, Nhiếp Chấn Bang đang suy nghĩ rất nhanh, đã sắp đến cuối năm
Đầu năm 1987, cuộc tranh đấu giữa hai phái cũng đến hồi kết
Phái bảo thủ thất bại thảm hại
Phái cải cách chiếm thế thượng phong
Đây là sự thực lịch sử
Nhiếp gia đời trước cũng chính từ lần đó mà bắt đầu sa sút
Hiện giờ, anh em Nhiếp Quốc Đống đều chuyển tới Việt Đông, có thể xem như một sự thay đổi rồi
Mặc kệ kết cục như thế nào
Nhiếp gia ít nhất sẽ không thua thảm như vậy rồi
Nhưng, như thế chưa đủ
Hắn cần chính là Nhiếp gia trở thành người thắng, mà không phải là kẻ bại
Nhiếp Chấn Bang nhìn ông cụ
Biết rõ tính khí ông cụ, lúc này nếu nhẫn nhịn một chút thì ông cụ cũng không làm gì được hắn
Nhưng Nhiếp Chấn Bang lại không định nhẫn
Băng dày ba thước, không phải chỉ vì một ngày lạnh
Kết cục của việc nhận lỗi chỉ có một —— cấm túc; nếu vậy, kế hoạch toàn bộ của mình đều không thể triển khai
Nghĩ đến đây, Nhiếp Chấn Bang nhìn ra phía sau phòng khách, có vài bóng người
Trong lòng đã quyết
Lúc này, chỉ có thể đánh cuộc một lần mà thôi
- Ông nội, Nhiếp gia gia huấn, chịu ân dù chỉ là giọt nước, phải lấy cả dòng suối để báo đáp
Dương gia giúp cháu, có ý nghĩa rất trọng đại
Cháu không nhận thấy việc đến Dương gia nói lời cảm tạ có vấn đề gì
Nhiếp Chấn Bang vừa dứt lời, đến ngay cả Nhiếp Quốc Đống cũng không khỏi sửng sốt
Tên nhóc con này, lá gan lớn thật, ngang tàng quá mức rồi
Nói như vậy mà cũng nói được sao
Cho hắn ý nghĩa trọng đại
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Đó không phải là nói Dương gia trợ giúp hắn trở về Nhiếp gia sao
Từ một người dân thường, bỗng trở thành hồng tam đại
Đây là ân tình lớn thì cũng không sai
Nhưng, không ai lại đem cái lời như thế đặt ở ngoài miệng
Trong mắt ông cụ, cái thế hệ nhà cách mạng thuộc giai cấp vô sản này, bản thân ông cũng chính là công bộc của nhân dân
Là người không có bất kỳ đặc quyền nào được cưỡi lên đầu nhân dân hết
- Cha, lần này Chấn Bang đi Dương gia, cũng là cùng con thương lượng rồi
Nhiếp Quốc Uy lúc này ở bên cạnh cũng mở miệng
- Mày câm miệng
Đúng là cái loại thành sự không đủ, bại sự có thừa
Ông cụ lúc này, sắc mặt lại càng hầm hầm
Bực bội quát vào mặt Nhiếp Quốc Uy
Nhiếp Chấn Bang lúc này cũng mở miệng nói:
- Cha, cha đừng nói nữa
Con không nghĩ là con sai rồi
Cũng không thấy cải cách có gì là không tốt
Nói tới đây, Nhiếp Chấn Bang hít sâu một hơi nói:
- Ông nội, Nhiếp Chấn Bang cháu mặc dù thân phận thấp kém
Từ nhỏ đến lớn, cháu cũng không nhận được ân huệ hay đặc quyền nào của Nhiếp gia
Trong quãng đời 16 năm nay của cháu, Nhiếp Chấn Bang cháu chính là một người dân bình thường
Cũng không biết cái gì là đặc quyền cái gì là quốc gia đại sự
Lời nói của Nhiếp Chấn Bang có vẻ rất bình thường
Ngược lại khiến Nhiếp lão gia tử tỉnh táo lại, lạnh lùng nhìn Nhiếp Chấn Bang
Biểu hiện này, khiến Nhiếp Chấn Bang trong lòng vui vẻ
Lập tức tiếp tục nói:
- Vương hầu cũng thế, dân đen cũng thế
Cháu chỉ biết là, trước khi nhận người thân, cháu là một đứa trẻ mồ côi mất mẹ, không có cha
Chỉ vậy thôi
Nhưng, cháu thi đậu đại học ở thủ đô
Tương lai của cháu, tuy rằng không nói gì tới tiền đồ như gấm
Nhưng, cũng có thể không phải bận tâm đến chuyện cơm áo
Song, bây giờ cháu phải mang tiếng là một đứa con riêng, đó không phải là điều cháu mong muốn
Nhưng đây là sự thật
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Cháu bắt buộc phải thừa nhận
Trách cha cháu ư
Không trách ông ấy
Không có ông ấy, cháu cũng không thể có mặt trên cõi đời này
Oán trời trách đất, đây không phải cá tính của cháu
- Ông nội, ông ở trên cao
Ông là một trong những lãnh đạo quốc gia
Nhưng, ông có hiểu nhu cầu của người dân không
Nói tới đây, Nhiếp Chấn Bang dừng lại một chút, phía sau phòng khách, Nhiếp Gia Dân lén giơ ngón tay cái
Nhiếp Chấn Bang tiếp tục nói:
- Chiến tranh kháng Nhật, chiến tranh giải phóng
Một thế hệ những con người vĩ đại, dựa vào lớp người chân lấm tay bùn, dựa vào sự ủng hộ của nhân dân cả nước mà thành lập nước Trung Quốc mới
Đây là điều mà người dân đều hướng tới
Người có được lòng dân tức là được thiên hạ
Đại cách mạng mười năm, cho đến nay là năm 78, thôn Tiểu Cương bắt đầu liên sản nhận thầu
Đến nay, sự tích cực sản xuất của nhân dân cả nước phát triển mạnh
Địa phương khác cháu không biết
Ở nông thôn quê cháu, tâm trí của nông dân đều đặt vào đồng ruộng
Trước khi liên sản nhận thầu, mọi nhà đều không có cơm ăn
Đến nay, mọi nhà đều dư lương thực, Tết đến có gà vịt, cá thịt ăn
Đây chính là sự thay đổi
Cải cách mở cửa, đây không phải là sự giao chiến thượng tầng
Đây là tâm nguyện của nhân dân cả nước
Đây là lòng dân
Tất cả sự nhũng nhiễu cuối cùng sẽ bị ném bỏ
Lời nói vừa dứt, trong phòng khách trở nên yên lặng, Nhiếp lão nằm trên ghế sô pha, nhìn Nhiếp Chấn Bang, nhìn một hồi lâu, sau đó bật đứng dậy, hừ lạnh một tiếng nói:
- Kiêu ngạo, ngông cuồng
Nhiếp Quốc Uy, con trai của anh, tự quản lấy.
Tôi không quản nổi nữa rồi