Trùng Sinh Thế Gia Tử

Chương 32: Đổi Trắng Thay Đen




Tam thiếu, là cách xưng hô trong thủ đô của hắn, người bên ngoài tuyệt đối không biết được
Vừa nghe cách xưng hô như vậy, Nhiếp Chấn Bang liền quay đầu lại ngay lập tức, không lẽ người trong hội ở thủ đô cũng đến Bằng Thành sao
Đưa mắt vừa nhìn, đập vào mắt là một chàng trai khoảng mười tám tuổi đi đến, cậu ta nhìn Nhiếp Chấn Bang giơ tay cười tươi
Nhiếp Chấn Bang cũng có chút nghi ngờ, hắn cũng không nhận ra người này, làm sao cậu ta có thể biết được biệt danh này của hắn ở thủ đô chứ
Lúc này, cậu trai trẻ kia đã đi đến gần hơn, cao khoảng 1m 75, dáng dấp của người phương Nam, bình thường đều khá nhỏ gầy một chút
Trên người cậu ta cũng có một ít đặc điểm mà chỉ người phương Nam mới có
Nhìn thấy Nhiếp Chấn Bang có bộ dạng nghi hoặc lập tức cười nói:
- Tam thiếu, còn nhớ tôi không
Quách Minh đó
Lúc ở cửa trường học Dục Anh, tôi cũng đứng cùng đám người Nhị ca
Nghe nói câu này, Nhiếp Chấn Bang dường như cũng nghĩ đến, khi hắn lần đầu tiên đi trường học Dục Anh, có vẻ như ở phía đằng sau Nhiếp Gia Dân, đúng là có một người như vậy
Tuy nhiên, lúc ấy Nhiếp Gia Dân cũng không giới thiệu, xem ra người này cũng không được Nhiếp Gia Dân xem trọng
Lúc này, Nhiếp Chấn Bang cũng không thể không chào hỏi, nguyên tắc làm người của Nhiếp Chấn Bang chính là anh kính tôi một thước, tôi kính anh một trượng, người không phạm hắn thì hắn cũng không phạm người
Nếu người phạm hắn thì hắn tất giẫm người
Như vậy, vừa không huênh hoang, cũng không nổi bật, nhưng, ai cũng đừng nghĩ có thể giẫm được lên hắn
- A, tôi nhớ ra rồi, Minh tử làm thế nào mà anh lại tới Việt Đông vậy
Tuy rằng Nhiếp Chấn Bang cũng không nhớ rõ, nhưng mặt ngoài cũng giả trang một vẻ như là đã nghĩ ra tới
Người ta hai mắt trông mong chạy đến chào, mà anh lại nói không nhớ rõ, điều này không phải làm người ta bẽ mặt hay sao
Huống chi đi theo Quách Minh còn có vài người nam nữ trẻ tuổi, vừa nhìn chính là giống Quách Minh, điều kiện trong nhà cũng không tệ lắm
Quả nhiên, vừa nghe Nhiếp Chấn Bang nói như vậy, nụ cười trên mặt Quách Minh càng thêm rạng rỡ
Anh ta lập tức cười nói:
- Tam thiếu, nhà tôi đúng là ở đây
Ông già nhà tôi nhậm chức ở Việt Đông này
Chẳng phải là lễ mừng năm mới sao, tôi cũng về nhà thôi
Thời đại này đều là như thế, trong kinh thành trường học Dục Anh, trường học Triều Dương Môn, hễ là mấy cái trường học tập trung đám thái tử, công chúa của thủ đô, học sinh đến từ bên ngoài cũng không ít, cơ bản đều là con cái các cán bộ lãnh đạo tỉnh phía dưới
Đôi khi, quan hệ của đứa con cũng là một loại mạng lưới quan hệ
Nói không chừng, ở một số thời điểm mấu chốt, điều này cũng đủ để tạo ra thêm một ưu thế giành thắng lợi so với đối thủ
Lúc này Nhiếp Chấn Bang có vẻ rất hòa hợp, mỉm cười nói:
- Minh tử, đừng gọi cái gì mà Tam thiếu, nếu xem trọng tôi thì gọi là Tam ca đi
Lúc này Tam ca không tiếp chuyện các cậu được, một lúc nữa tôi cần dạy dỗ mấy tên tôm tép nhãi nhép kia, các cậu ngồi ở một bên chờ một chút, sau khi Tam ca giải quyết xong mọi chuyện, chúng ta sẽ nói chuyện sau
Lúc này Quách Minh cũng mỉm cười, thân phận của Nhiếp Chấn Bang anh ta đã quá rõ
Một người rất mạnh trong đời thứ ba của Nhiếp gia, cũng là nhân vật mà ngay cả Nhiếp Gia Dân đều phải nói gì nghe nấy
Với quyền thế của Nhiếp gia, chỉ chút việc nhỏ thì tất nhiên không cần người khác giúp
Nhưng, có hỏi hay không là một vấn đề liên quan tới thái độ
Nếu hỏi, chính là biểu hiện thái độ của bản thân
- Tam ca ra tay thì tất nhiên không có vấn đề gì rồi, những người này chưa chưa cần Tam ca ra tay, nếu Tam ca không chê, chuyện kế tiếp hãy giao cho tôi, được không
Quách Minh nói rõ ý của mình
Giờ phút này, Nhiếp Chấn Bang lại khẽ lắc đầu
Từ lúc ở thủ đô đã làm Chu Thần mất mặt, sau đó đấu đến cuối cùng, Chu Thần phải xám xịt đi đến tỉnh Sở Nam
Vì chuyện đó mà thanh danh của Nhiếp Chấn Bang trong hội cũng đã truyền ra
Đám thái tử, công chúa ở trong hội thủ đô cũng không phải là tên ngốc gì cả
Tất cả cũng rõ ràng một chuyện, mặc dù Nhiếp Chấn Bang bề ngoài không được Nhiếp gia thừa nhận, nhưng ngầm thì, Nhiếp Chấn Bang đã chiếm được sự ủng hộ của Nhiếp gia
Nếu không, một đứa con riêng như hắn, tuyệt đối không dám làm càn như thế
Lúc này nếu Nhiếp Chấn Bang nhượng bộ, vậy thì sẽ không còn là Nhiếp Chấn Bang rồi
Lập tức hắn nói:
- Minh tử à, sự việc này tốt nhất để tôi xử lý, tôi muốn thấy cán bộ ở Đặc khu này rốt cuộc lợi hại thế nào
Quách Minh nghe Nhiếp Chấn Bang vừa nói như vậy, mỉm cười một chút, lập tức đứng lùi ra sau
Mấy người trẻ tuổi cũng đã chạy nhanh đến bên cạnh
- Minh thiếu, ai vậy
Nói năng mạnh miệng vậy
Anh là con của Chủ tịch tỉnh mà có cần khách khí vậy không
Có một người thanh niên tùy tiện hỏi
Quách Minh liếc tên thanh niên kia một cái, thằng nhóc này tên là Giang Vĩ, ông già là Ủy viên Thường vụ thành ủy, Thư ký Ủy ban chính trị và pháp luật Bằng Thành
Bình thường cũng có mối liên hệ khá gần với cha của Quách Minh, coi như là cùng một hệ phái với ông già của cậu ta
Nếu là người khác hỏi Quách Minh căn bản không trả lời
Lúc này cậu ta cũng lạnh nhạt nói:
- Khách khí
Cậu chưa nghe qua câu này sao
Không đi thủ đô không biết quan nhiều
Đừng nói cha tôi chỉ là một cán bộ cấp phó tỉnh sinh ra rồi lớn lên ở địa phương, cho dù là con trai của Hùng Bang Quốc tới thủ đô, thì cũng phải thấp đầu mà đi trên đường
Ở thủ đô, đứa con của cán bộ cấp tỉnh bộ chẳng là cái đếch gì
Nói xong, Quách Minh liền đi tới chỗ điện thoại
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Vừa lúc đó, bên ngoài có một đám cảnh sát xông vào, Ngụy Văn Hải đi phía sau
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Giờ phút này, Ngụy Văn Hải không còn một chút gì cái gọi là sa sút của khi nãy, mà rất đắc ý, vênh váo
Nhìn thấy Nhiếp Chấn Bang vẫn còn ở chỗ này, gã đưa ánh mắt quét qua trên người La Bình An, rồi sau đó, gã ta cười hô hố nói:
- La Bình An, không ngờ lá gan ông cũng lớn đó chứ
Lại còn không chạy đấy
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Được, nếu bọn mi đã chịu chết, vậy cũng không thể trách bố đây
Đội trưởng Lưu, chính là cái tên này, vô duyên vô cớ đánh ngã mấy người bạn của tôi
Người này, có hiềm nghi cố ý gây thương tích, tôi đề nghị các anh hãy nhanh chóng bắt cái kẻ nguy hiểm như vậy lại, đưa ra công lý
Đội trưởng Lưu, chính là đại đội trưởng đại đội trị an phân cục công an khu bến cảng
Ngụy Văn Hải là ai
Là một trong những tên nha nội (con ông cháu cha) siêu cấp của khu bến cảng
Người khác làm nha nội, đó đều là bối phận con cái, nhưng còn tên này cũng là em trai của Bí thư Quận ủy
Bởi vì là con út được yêu quý nhất trong nhà, vậy nên, Ngụy Văn Hải là người dám đứng ngay trước mặt Bí thư Quận ủy khu bến cảng, Ngụy Đặc Kỳ mà chửi mẹ
Nhìn hai người trước mắt này, đội trưởng Lưu nhưng thật ra cũng nhận thức La Bình An
Còn người bên cạnh này, nhìn cách ăn mặc, cũng không giống là một người của nhà giàu có gì
Đội trưởng Lưu thở dài, đứa nhỏ này không đắc tội với ai lại đắc tội với Ngụy Văn Hải
Ngay lập tức, đội trưởng Lưu đi đến hướng về phía Nhiếp Chấn Bang đưa giấy chứng nhận sỹ quan cảnh sát nói:
- Người anh em, hiện tại có người tố cáo cậu liên quan đến chuyện cố ý gây thương tích cho thân thể người của anh ta, mời cậu theo chúng tôi một chuyến
Bên cạnh, Ngụy Văn Hải đã kêu gào đứng lên nói:
- Lão Lưu, ông còn nói dài dòng với hắn làm gì, cứ mang đi nghiêm trị là được, phải trị
Không phải là theo nghiêm, theo nặng, theo nhanh sao
Những anh em này của tôi đều bị tên tiểu tử này tổn thương cả đấy, nhân chứng vật chứng đều có cả, có cho gan thì nó cũng không dám nói xạo đâu, ông sợ cái rắm gì chứ
Tiếng nói Ngụy Văn Hải vừa dứt, ngay bên cạnh đã có vài cảnh sát đi tới rồi
Thấy cảnh này, Nhiếp Chấn Bang nhướn mày
Người dưới địa phương có gan rất lớn, Nhiếp Chấn Bang cũng là có nghe thấy qua
Kiếp trước, nghe nói có một con cháu của thủ đô đi Tây Bắc, đã bị đám nha nội địa phương xử lý
Cuối cùng, tuy rằng cả nhà của tên nha nội kia đã bị xử lý, nhưng người thì cũng đã chết rồi, làm cái gì cũng đều không có ý nghĩa nữa
- Làm gì đây
Chẳng lẽ các người chỉ dựa vào lời nói một bên của của cái người này sao
Như vậy cũng quá giống như trò đùa à
Nhiếp Chấn Bang cười lạnh một tiếng, thản nhiên nhìn những người kia
Lúc này, ông chủ của nhà ăn xoay tròn cũng đi ra
La Bình An là người cũng khá nổi danh trong giới thương nhân ở Bằng Thành
Hiện giờ, ông ta lại ra sức bảo vệ cho người thanh niên này, vậynên ông chủ nhà hàng xoay tròn cũng đã ra mặt
- Các vị, tôi là ông chủ của nơi này, mọi chuyện vừa rồi tôi đều chứng kiến cả, tuy người động thủ là cậu thanh niên trẻ tuổi kia nhưng không phải những người kia không có trách nhiệm gì trong đó
Tôi nghĩ các anh nên hỏi han cẩn thận một chút đi
Lúc này La Bình An cũng đứng dậy nói:
- Ngụy Văn Hải, nếu cậu muốn bắt cậu ta thì trước tiên hãy bước qua xác tôi
Tôi không tin các người dám giết tôi, tôi cũng là đại biểu Hội đồng nhân dân
- Bắt, bắt cho tôi
Lão Lưu, cái chức đội trưởng này, ông có còn muốn làm không vậy
Có chuyện gì xảy ra, tôi sẽ chịu hoàn toàn trách nhiệm
Ngụy Văn Hải thấy La Bình An cũng nhảy ra, liền gầm lớn lên
Thấy Ngụy Văn Hải thúc giục, đội trưởng Lưu cuối cùng cũng hành động
Giờ phút này Nhiếp Chấn Bang cũng lại bước tới, hừ lạnh một tiếng nói:
- Các anh đã không biết phân biệt tốt xấu như vậy, xem ra cũng không phải cái gì tốt đẹp
Vậy đừng trách tôi không khách khí
Nhiếp Chấn Bang động thủ không lâu thì bên ngoài, đúng lúc này lại có âm thanh sột soạt truyền đến, ngay sau đó, một đám binh lính có trang bị vũ trang đầy đủ vọt vào
Ánh mắt họ nhìn sơ qua một vòng, trong đó người sĩ quan đứng đầu đi tới nhìn xung quanh nói:
- Ai là đồng chí La Bình An

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.