Trùng Sinh Thế Gia Tử

Chương 37: Nhiếp Gia Tỏ Thái Độ




“Những nghiên cứu bước đầu về công cuộc cải cách của Đảng và lãnh đạo nhà nước”
Nhìn tiêu đề trên trang nhất của bài văn, Diệp Thục Nhàn cũng ngớ ra
Người con trai này đúng thật là to gan
Giờ đây nó mới có thân phận gì mà đã dám bắt đầu quan tâm tới chính trị quốc gia
Lúc này là thời khắc mấu chốt của đất nước
Đồng chí Húc Nhật tại nhiệm, phái bảo thủ chiếm thế thượng phong, nhưng đời thứ hai của Nhiếp gia lại phát biển một bài văn như thế này
Đây chẳng phải là phản đối bảo thủ, ủng hộ việc cải cách sao
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Đồng chí Húc Nhật sẽ nghĩ sao về chuyện này
Những phái khác trong nước sẽ nghĩ sao về chuyện này
Nhiếp gia sẽ phải đối phó với những áp lực trong tương lai thế nào
Đây đều là những vấn đề hết sức thực tế
Diệp Thục Nhàn quay ra nhìn Nhiếp Chấn Bang, nếu cha bà còn sống, dựa vào hai nhà Nhiếp gia và Diệp gia, dựa vào uy vọng của ông cụ hai nhà, thật ra sẽ không có vấn đề gì lớn
Nhưng, Diệp lão đã qua đời
Giờ không trông cậy được gì vào Diệp gia nữa
Còn về Hoàng gia
Diệp Thục Nhàn sẽ không suy xét đến làm gì
Mặc dù đều là nhà thông gia, nhưng đến thời điểm liên quan tới vấn đề sống còn, ngay cả vợ chồng còn có thể bỏ nhau, huống hồ chỉ là thông gia của con gái
Suy nghĩ một chút về những điều cần nói, giọng điệu của Diệp Thục Nhàn cũng không lo lắng như Nhiếp Quốc Uy, bà nhẹ nhàng nói:
- Chấn Bang à, bài văn này của con có phải là hơi quá đà không
Nhiếp Chấn Bang khẽ cười, lúc này, cha hắn được điều nhiệm tới Bằng Thành, có thể nói, ông đã xây dựng được một nền tảng vững chắc
Ở trong này sống qua được lần biến động này rồi, đợi khi thế cục trở nên rõ ràng, sau đó, việc thăng cấp trở thành Bí thư Thành ủy Bằng Thành là điều chắc chắn, không có vấn đề gì
Cũng có nghĩa là, Nhiếp Quốc Uy đã bước vào hàng ngũ cấp Thứ trưởng
Dù không đảm nhận chức Bí thư Thành ủy Bằng Thành, mà điều nhiệm đi đảm nhận chức Phó chủ tịch tỉnh ở tỉnh khác cũng là điều chắc chắn
Nhưng, trong thời gian này, Nhiếp Quốc Uy cũng phải có thành tích nổi bật
Việc phát triển xây dựng kinh tế đã không phải lo lắng
Trong trí nhớ của Nhiếp Chấn Bang, sau này, đặc khu Bằng Thành sẽ phát triển với tốc độ mỗi năm là 20%
Là đặc khu kinh tế, trong mắt của Trung Ương, đây là tốc độ bình thường
Vậy thì, Nhiếp Chấn Bang chỉ có thể đi theo một con đường khác
Hiện tại Nhiếp Chấn Bang cũng không nghĩ tới những điều quá vượt mức, cũng không dám làm những điều như vậy, xét cho cùng, thế cục hiện giờ vẫn là hai phái bảo thủ và cải cách đối lập nhau
Trong nước, vẫn chưa bước vào cục diện lớn là cả nước đồng tâm phát triển như sau những năm chín mươi
Nếu làm những chuyện quá nổi bật, Nhiếp Chấn Bang cũng sợ rằng sự phản kháng của phái bảo thủ sẽ càng kịch liệt
Duy trì sự cân bằng cho quá trình phát triển của lịch sử, cố gắng khiến cho bản thân có thể nắm vững hướng đi tương lai, đây mới là điều mà Nhiếp Chấn Bang hi vọng nhìn thấy
Sau khi suy nghĩ mọi mặt, cũng chỉ có bài viết này là khá thích hợp
Bài viết này được đồng chí Nam Tầm phát biểu vào năm 80
Trong ký ức của Nhiếp Chấn Bang, ngày 1 tháng 7 năm nay, Trung Ương sẽ phát biểu lại bài diễn văn này, sau đó tờ tạp chí “Cảnh Chung” và “Nhật báo Hi Vọng” đều đăng các bài xã luận có liên quan tới vấn đề này
Trên thực tế, thời gian bắt đầu thật sự của công cuộc cải cách chế độ của cán bộ Trung Ương là từ sau lần phát biểu này
Bài văn này của Nhiếp Chấn Bang, đã dựa theo ý tưởng của đồng chí Nam Tầm
Ngoài ra hắn cũng căn cứ những ưu điểm trong chế độ của các cán bộ lãnh đạo sau này để tiến hành tổng hợp có sửa chữa, nói tóm lại, bài văn này hoàn thiện hơn bài diễn thuyết của đồng chí Nam Tầm, và cũng thích hợp với tầm thế phát triển trong nước hơn
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Vì vậy, Nhiếp Chấn Bang đã sử dụng cụm từ “những nghiên cứu bước đầu” trong tiêu đề bài viết
- Mẹ, sự lo lắng của mọi người là thừa đó
Con cảm thấy, phát biểu bài văn này trong lúc này là rất thích hợp
Trên thế giới này, việc thêu hoa trên gấm có rất nhiều người biết làm
Những việc cần kíp thật sự mới là quý báu
Điều mà Nhiếp gia chúng ta cần làm, không phải là phụ họa đằng sau lưng người khác, mà phải trở thành người mở đường dám làm dám chịu
Nhiếp Chấn Bang nói rất kiên định
Diệp Thục Nhàn yên lặng, trong lòng thì đã thầm suy tính về được mất trong chuyện này
Điều quan trọng nhất là, Diệp Thục Nhàn đang suy nghĩ về thái độ của Nhiếp gia sau khi ông cụ biết được chuyện này
Trước mắt, dù là Nhiếp Quốc Đống hay Nhiếp Quốc Uy, đều không có tư cách đại diện cho Nhiếp gia, ông cụ vẫn là người cầm lái của Nhiếp gia
Làm như vậy, liệu có khiến cho ông cụ trở nên bị động hay không
Nhiếp Chấn Bang có thể không suy nghĩ, thậm chí, Nhiếp Chấn Uy cũng có thể không suy nghĩ, nhưng, bà là con dâu, nhất định phải suy nghĩ cẩn thận
Từ điểm này có thể nhận ra rằng, Diệp Thục Nhàn thật không hổ thẹn với cái tên của mình
Một lúc lâu sau, Diệp Thục Nhàn quay lại nhìn Nhiếp Quốc Uy đang do dự, rồi nói:
- Quốc Uy, em cảm thấy Chấn Bang nói không sai, thêu hoa trên gấm thì dễ, mà đưa than trong ngày tuyết rơi mới khó; chỉ có những người dám vào hang hùm, mới giành được lợi ích lớn nhất
Nếu không, những người phụ họa mãi chỉ là người phụ họa mà thôi
Chỉ là, chuyện này rất quan trọng, hay là anh gọi điện cho cha
Nhiếp Quốc Uy ngay lập tức gật đầu, đứng dậy, lấy điện thoại trên bàn gọi cho Nhiếp lão, đầu dây bên kia vừa có người nghe, Nhiếp Quốc Uy đã nói:
- Thư ký Hoàng phải không
Tôi là Quốc Uy
Cha tôi giờ có rảnh không
Tôi có một chuyện quan trọng, muốn báo cáo với ông
Sau khi Nhiếp Quốc Uy nói xong về chuyện bài văn, thậm chí, ông cụ còn bảo Nhiếp Quốc Uy thuật lại một lần về nội dung bài văn, rồi Nhiếp lão liền trầm tư
Đồng chí Húc nhật thượng nhiệm, từng là người trong phái bảo thủ, trong lần thắng lợi này, Nhiếp gia không có được bao nhiêu lợi ích, nguyên nhân của việc này có ba điểm
Một là, bài văn của cháu trưởng Nhiếp gia
Hai là, việc làm ăn của Nhiếp Chấn Bang
Ba là, đời thứ hai của Nhiếp gia, tất cả đều tới nhậm chức ở một địa khu mẫn cảm như Việt Đông
Với phái bảo thu, đây là một tín hiệu phát ra từ Nhiếp gia, một tín hiệu cho thấy Nhiếp gia ủng hộ việc cải cách
Giờ đây cục diện của Nhiếp gia rất khó xử, phái bảo thủ không cần họ, phái trung lập không thích họ, thái độ của phái cải cách cũng rất mờ mịt, xét cho cùng, bởi lẽ Nhiếp gia đến tận giờ vẫn chưa đưa ra một thái độ rõ ràng, điều quan trọng nhất là, Nhiếp lão và đời thứ hai chưa có một thái độ rõ ràng
Đã đến lúc rồi
Nghĩ tới đây, Nhiếp lão trầm giọng nói:
- Quốc Uy à, có lúc trầm ổn là quan trọng, nhưng, cũng có lúc phải đấu tranh, năm xưa vào thời chiến tranh chống Nhật, cha đi thánh địa tham dự cuộc họp, trên đường đi qua chiến khu của địch, lúc đó, địch có một trung đội với 180 người, cộng thêm một liên đội của quân Hán gian
Tất cả có tới hơn 300 người
Còn bên của cha, chỉ có một liên đội cảnh vệ
Trong khi thực lực chênh lệch như vậy, cha đã dẫn dắt binh sĩ chiến đấu hết sức mình, nhưng cuối cùng đã chiến thắng, con nói xem là vì sao
Ông cụ không trả lời thẳng câu hỏi của Nhiếp Quốc Uy, mà đột nhiên nói lại những trải nghiệm chiến đấu của mình
Nhiếp Quốc Uy hơi ngớ người, rồi ngay lập tức hiểu ra, đây chính là gặp nhau nơi ngõ hẹp, người dũng cảm sẽ thắng
Biết rõ không đánh lại được, nhưng lại dám ra tay
Điều này rất giống với tình hình hiện tại
Giờ đây, phái bảo thủ chiếm thế thượng phong, nhưng Nhiếp Quốc Uy cũng là cần phải có dũng khí đi ngược dòng
Nghĩ tới đây, Nhiếp Quốc Uy gật đầu nói:
- Cha, con hiểu rồi
Đã như vậy, thì con sẽ gửi bài văn này tới tờ báo “Cảnh Chung”
Nhiếp Chấn Bang đợi mấy ngày ở Bằng Thành, sau khi Dương An Bang cho người đến tiếp nhận việc, Nhiếp Chấn Bang cũng đến Việt Châu, ở đó, Nhiếp Chấn Bang sẽ đi máy bay về thủ đô
Mười mấy ngày sau, trên tờ tạp chí “Cảnh Chung” số mới nhất, trang nhất đã đăng bài văn dưới tên Nhiếp Quốc Uy
Bài văn “Những nghiên cứu bước đầu về công cuộc cải cách của Đảng và lãnh đạo nhà nước” vừa được ra mắt, đã gây nên một làn sóng mạnh mẽ trên khắp toàn quốc
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Mai Hương Viên
Nơi ở của đồng chí Nam Tầm
Giờ đây, Phó Thủ tướng Hoàng và Dương lão đều ngồi trên ghế sô pha, tay cầm tờ tạp chí “Cảnh Chung” số mới nhất
Sau khi xem kỹ, ông liền đặt lại trên bàn, mặt nở nụ cười nói:
- Không ngờ, cái cậu Quốc Uy này, không lên tiếng thì thôi, đã lên tiếng là kinh động người khác thế này
Nghe nói, hiện giờ được điều tới thành phố Bằng Thành nhậm chức
Cái kiểu này thật là quá tốt rồi, làm vậy khác nào như thả cá về trong nước
Tôi thấy, ban Tuyên giáo có thể lấy bài văn này làm trọng điểm biểu dương
Nó rất giống với suy nghĩ của tôi
Sau khi đồng chí Nam Tầm đưa ra ý kiến của mình, hai người đều gật đầu, đồng thời cũng cảm thấy có chút hâm mộ Nhiếp gia
Không ngờ, giờ đây Nhiếp gia đã đi trước một bước
- Thủ trưởng, trước kia đều là thế hệ con cháu của Nhiếp gia làm vài chuyện nhỏ nhoi mà thôi
Nhưng giờ đây, Nhiếp Quốc Uy lại làm như vậy, liệu có phải Nhiếp lão…
Dương lão bắt đầu đoán
Đồng chí Nam Tầm bèn cười ha ha
Năm xưa khi còn kháng chiến chống Nhật, ông và Nhiếp lão đều xuất thân từ chính ủy, qua lại rất nhiều, ân tình sâu đậm
Mặc dù mấy năm gần đây tình cảm đã phải nhạt dần, nhưng đồng chí Nam Tầm vẫn hiểu rất rõ về người bạn cũ của mình
Đồng chí ngay lập tức cười nói:
- Đúng vậy, với tính cách thận trọng của lão Nhiếp, đây đã là một lời bày tỏ thái độ của ông ấy
Tạm thời chúng ta án binh bất động, để bên Tuyên giáo giúp đỡ phất cờ hò reo một chút, đợi đồng chí Húc Nhật và những người khác xuất chiêu xem

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.