Nhiếp gia không công khai ra bên ngoài về việc trở lại của Nhiếp Chấn Bang
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Đây chẳng phải là chuyện gì tốt đẹp
Con trai của Nhiếp gia, chỉ làm thanh niên trí thức chưa tới một năm ở nông thôn Yến Bắc, mà đã mang tới cho Nhiếp gia một đứa con trai, đứa con trai này còn tự mình tìm tới nữa, nếu chuyện này đồn ra ngoài, Nhiếp gia chẳng còn mặt mũi nào nữa
Mặc dù ông cụ khó chịu, nhưng, dù sao thì cũng đã nhận mặt với đứa trẻ này rồi, ông cụ tự hỏi bản thân, ông không thể nào làm được tới mức tâm ngoan thủ lạt, cũng không làm nổi việc giết người diệt khẩu
Dù thế nào thì xét cho cùng cũng là dòng máu của Nhiếp gia
Lúc này cũng là nên có một cái buổi nghi thức nhận tổ tông nhỏ rồi
Con trai út của Nhiếp gia, làm thanh niên trí thức xuống nông thôn chưa tới một năm, chưa nhận được bao nhiêu giáo dục, không ngờ tới là, lại tạo ra một đứa con riêng
Điều quan trọng hơn nữa là, đứa con riêng này đã tự tìm tới thủ đô
Tin này ngay lập tức đã lan truyền trong các gia tộc ở thủ đô
Hương Sơn
Đây là nơi để các lãnh đạo quốc gia nghỉ ngơi dưỡng lão
Ở một chỗ của Hương Sơn, có riêng một vùng đất vừa có nước lại có núi được khoanh riêng ra, dựa theo địa thế, các loại biệt thự lên san sát
Ở ngoại vi là trú địa của Sư cảnh vệ Trung ương của Quân khu Thủ đô
Bên ngoài một tòa biệt thự trong số đó, dưới bóng cây rậm rạp, trên một chiếc bàn khắc bằng gỗ có đặt một bộ cờ tướng
Hai cụ già đang ngồi đánh cờ ở đó
- Hà hà, đúng là Tái ông thất mã họa phúc khôn lường, lão Nhiếp lần này đột nhiên có thêm một đứa cháu, xem ra, ông ta sẽ phải đau đầu lắm đây
Một cụ trong đó, đầu tóc bạc phơ, ngôn từ cử chỉ rất ôn hòa, thản nhiên
Ông cụ mang tới cho người ta một cảm giác rất thoải mái như đắm chìm trong gió xuân vậy
Trước mặt người thế này, dù trời có sập xuống, thì cảm giác của người khác về ông đều là một sự thản nhiên cùng siêu thoát
Ông cụ ngồi đánh cờ cùng thì lại có một đầu tóc ngắn rất tháo vát, trên má còn có thể nhìn thấy một vết sẹo dài tới một tấc (= 10cm), cả khuôn mặt rất uy nghiêm
Nghe ông cụ tóc trắng nói vậy, ông cụ này cũng cười nói:
- Đổng lão, tục ngữ nói hay lắm, người tốt sẽ có hảo báo
Lão Nhiếp ấy à, cả đời làm Ủy viên chính trị, năm xưa ở căn cứ địa, còn nổi tiếng là người hiền lành
Nhưng, giờ đây xem ra, cũng chẳng thấy được điều đó nữa à
Lão Nhiếp này đã từng đi du học, gia giáo cũng rất tốt, không ngờ, lần này lại mất mặt lớn như vậy
Xem ra, Nhiếp gia sẽ không yên bình nữa rồi
Chỉ riêng cái nha đầu của Diệp gia kia thôi, với cái mức độ cưng chiều đó của lão Diệp, ông ta không tìm tới Nhiếp gia gây chuyện mới là lạ
Ông già đầu bạc, cũng là Đổng lão, lúc này cũng bật cười ha ha, chỉ vào ông già có vết sẹo trên mặt nói:
- Ông ấy à, ai cũng bảo Hùng Man Tử ông là một người thô lỗ, theo tôi ấy à, ông mới là đại trí giả ngu
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Tục ngữ có câu, con cháu đều có phúc của con cháu
Nhưng, thật sự có thể nhìn thấu những câu này, có lẽ cũng chỉ có Hùng Man Tử ông mà thôi
Thế này vậy, ông cũng cùng đi với tôi một chuyến đi
Việc này cũng không thể trách Quốc Uy được
Thanh niên trẻ tuổi mà, đều là cái tuổi dễ kích động
Năm xưa khi xảy ra chuyện này, đâu đã có chuyện gì của Diệp gia
Mà cũng không thể để cho hai cái lão đấy bóp nắn nhau đi
Điều này sẽ làm ảnh hưởng tới thực lực của cả phe đấy
Nhiếp gia sống ở trong một tứ hợp viện bên ngoài khu Trung Thành
Chỗ này, vốn là phủ đệ của một vị Vương gia đời Thành, sau này, cụ Nhiếp đã bỏ tiền mua lại để làm nơi dưỡng lão sau khi nghỉ hưu
Nhiếp Chấn Bang nhìn nơi này cảm thấy rất quen thuộc
Quả nhiên lịch sử vẫn là như vậy, ông cụ không đem yến hội đặt ở bên trong khu Tử Cấm Thành
Điều này rất rõ ràng, ông cụ làm vậy là một cách biến tướng thể hiện sự bất mãn của ông cụ
Với tác phong của cụ, không đuổi Nhiếp Chấn Bang đi, đã là rất nhẫn nại rồi
Khách tới cũng không nhiều, ngoài một vài nhà thông gia với Nhiếp gia, cũng chỉ có một vài cấp dưới trong phe nhóm chính của cụ
Mặc dù là con riêng, nhưng dù thế nào cũng coi như là người của Nhiếp gia, dù không biết về sau có nể mặt nhau không, nhưng chí ít cũng phải quen biết nhau một chút
Người của Diệp gia không có mặt ở đây
Diệp gia không như ông cụ, là một cột trụ vững chắc của phái bảo thủ, Diệp gia là nhân vật kiên định đi theo phái cải cách, cái gọi là không cùng chí hướng thì không thể cùng mưu sự nghiệp, dần dà, sau mấy lần hai ông cụ cãi nhau trong cuộc họp ủy viên thường vụ trung ương, quan hệ giữa hai nhà liền nhạt dần
Lần này đây, còn liên quan tới con gái của Diệp gia, để thể hiện sự khó chịu của mình, Diệp gia không thèm quan tâm tới chuyện này
Giờ đẹp đã tới, dưới sự chủ trì của bác Nhiếp Chấn Bang - Nhiếp Quốc Đống, một bàn thờ nhỏ, phía trên đặt bài vị của tổ tiên Nhiếp gia
Sau khi Nhiếp Chấn Bang đốt một nén hương, nghi thức này đã được coi là thành công
Mặc dù là con riêng, nhưng, cũng có nghĩa là giờ đây Nhiếp Chấn Bang đã được coi là người của Nhiếp gia
Song, thái độ khó chịu của ông cụ có thể thấy được rất rõ
Vốn dĩ, dựa theo việc đặt tên từng thế hệ của Nhiếp gia, đời của Nhiếp Chấn Bang, trong tên phải có chữ “Gia” làm tên lót
Con gái của Nhiếp gia thì không tính, có thể đặt tên không tuân theo quy định này
Nhưng, những con cháu là nam của Nhiếp gia, thì phải nhất nhất làm theo
Tuy vậy, dường như ông cụ đã quên mất chuyện này, không hề nhắc tới nó
Sau khi xong mọi việc, ông cụ liền đứng dậy nói:
- Quân ủy còn không ít việc
Tôi đi trước
Mặc dù ông cụ phải phụ trách việc trong quân ủy thật, nhưng, cũng không bận tới độ không có thời gian tham gia bữa tiệc gia đình, làm vậy, chỉ có một ý nghĩa, đó là ông cụ đang thể hiện sự khó chịu của mình
Còn bà cụ, lúc này bà đứng lên, trừng mắt với ông cụ nói:
- Ông lão này, làm gì vậy chứ
Quân ủy bận đến vậy sao
Bà cụ rất cưng chiều con út, giờ đây, cũng vẫn vậy, đối với đứa con riêng là Nhiếp Chấn Bang, ngoài việc bà cảm thấy không hài lòng với chuyện Nhiếp Quốc Uy đã làm, bà vẫn thích Nhiếp Chấn Bang
Trông hắn tuấn tú lịch sự, nhìn thế nào cũng rất giống người con út của bà
Vì vậy, lúc này thấy ông cụ muốn đi, bà ngay lập tức cũng đứng dậy thể hiện sự bực bội của bà với ông cụ
- Bà có về không
Nếu không về, thì tôi đi trước
Không phải một câu nói là có thể thay đổi thái độ của ông cụ
Nói xong, ông cụ không quay đầu lại mà đi thẳng
Có lẽ bà cụ hơi lo về sức khỏe của ông cụ, bà nhìn sang Nhiếp Chấn Bang bằng ánh mắt khó xử, xoa đầu Nhiếp Chấn Bang rồi nói:
- Cháu à, về sau nhớ đến nhà bà chơi nhé
Bà sẽ giữ cho cháu mấy đồ ăn ngon
Sau khi hai ông bà đã rời đi, giờ chỉ còn lại mấy anh chị em của Nhiếp gia
Lúc này đây, một người quân nhân trung niên ngồi trên ghế sô pha cũng đứng dậy, người này là chồng bác thứ hai của Nhiếp Chấn Bang, tên là Tiếu Chấn Xương
Hiện tại là Quân đoàn trưởng một tập đoàn quân ở quân khu Thủ đô, cấp bậc Thiếu tướng
- Anh, chị, Quốc Uy
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nhà em cũng có chút việc, em và Quốc Dung cũng đi trước luôn vậy
Nói xong, Tiếu Chấn Xương và Nhiếp Quốc Dung đứng dậy
Tiếu Chấn Xương là một người dù là làm việc hay làm người cũng đều luôn khéo léo đưa đẩy
Trong tình huống này, tốt nhất là không nên tham dự nhiều vào chuyện của Nhiếp gia
Bác Nhiếp Quốc Bình giờ cũng đứng dậy, nhìn Nhiếp Chấn Bang, ánh mắt lộ ra vẻ không muốn rời xa, là người phát hiện ra chuyện lần này, Nhiếp Quốc Bình biết rất rõ, ý kiến của Diệp Thục Nhàn đối với mình rất lớn
Nhưng, tính cách của Nhiếp Quốc Bình là vậy, dù có làm lại lần nữa, Nhiếp Quốc Bình vẫn cứ nhận người thân
Với những gì Nhiếp Chấn Bang trải qua, Nhiếp Quốc Bình biết rất rõ, đây là một đứa trẻ đáng thương, vì vậy bà cười nói:
- Chấn Bang, khi nào rảnh, cháu đến nhà bác chơi nhé
Bác ở trong khu người nhà của bệnh viện Tổng hợp Quân đội
Con gái và con rể của Nhiếp gia rời đi, trong đại viện chỉ còn lại hai anh em Nhiếp gia, nơi đây là nơi họ cùng sinh sống
Nhiếp Quốc Đống muốn đi nhưng không được
Bên cạnh, tiểu bối của Nhiếp gia, hai người con trai của Nhiếp Quốc Đống – Nhiếp Gia Lượng và Nhiếp Gia Dân đều đang nhìn Nhiếp Chấn Bang, còn con gái của Diệp Thục Nhàn – Nhiếp Tử Ngư giờ cũng đang hiếu kỳ nhìn người anh của mình
- Thục Nhàn à, cô xem đừng truy cứu chuyện này thêm nữa
Ngày xưa Quốc Uy cũng do trẻ tuổi thôi, lúc đó, nó nổi tiếng gàn bướng ở Tứ Cửu Thành này, những cô gái mắng nó trên đường, nó còn coi đó là vinh hạnh nữa
Việc này đã xảy ra rồi, theo tôi, cô cũng đừng trách Quốc Uy nữa
Ngày xưa khi anh ta về nông thôn, hai người cũng đã quen nhau đâu, việc này cũng có thể hiểu được mà
Hơn nữa, mẹ của đứa trẻ cũng chết rồi, cô coi như là có thêm một đứa con trai đi
Chị dâu Hoàng Duyệt Dung khuyên nhủ ở bên cạnh, nhưng, ngữ khí lại hơi kỳ lạ, sao nghe giống như vui sướng khi người khác gặp họa vậy
Diệp Thục Nhàn im lặng không nói gì nhưng sắc mặt rất khó coi
Mặc dù việc này xảy ra trước khi quen bà, nhưng, Diệp Thục Nhàn cảm thấy đây là sự phản bối của Nhiếp Quốc Uy đối với mình
Nghĩ lại trước kia, Nhiếp Quốc Uy thật sự là như vậy, khi quen bà, bà chửi ông ta là lưu manh, ông ta nói sao bà lại biết đại danh của mình chứ
Mắng thêm ông ta là đồ khốn nạn, hay rồi, ông ta không những không giận, mà còn cười cợt nói rằng sao bà lại biết tên húy của ông ta
Đáng lẽ bà phải biết từ sớm, người như thế này, vốn trời sinh liền được phụ nữ thích
Nhưng, ai bảo bụng bà không ra sao, chỉ sinh ra được một mình Nhiếp Tử Ngư chứ, mà cái câu nói này, cũng chính là do Hoàng Duyệt Dung nói ra
Nhiếp Quốc Đống đứng dậy, nói thấp giọng:
- Cô đang nói gì đấy
Đàn bà con gái, biết cái gì
Về nhà ngủ đi
Tôi nói chuyện với Quốc Uy
Nhiếp Chấn Bang ngồi nghe ở một bên, trong lòng ngạc nhiên
Ở kiếp trước cũng là vào lúc này, Nhiếp Quốc Đống nói chuyện một hồi lâu với Nhiếp Quốc Uy
Nội dung cụ thể thì hắn không biết
Ở kiếp trước, Nhiếp Chấn Bang tỉnh tỉnh mê mê, bởi chỉ riêng cái cảnh này thôi đã làm hắn sợ chết khiếp rồi
Nhưng, hắn chỉ biết một điều rằng, sau cuộc nói chuyện này, gia đình của bác rất miệt thị hắn, mẹ kế cũng không chào đón hắn
Vì chuyện của hắn, con đường chính trị của cha ruột cũng gặp trắc trở, bị ông cụ từ bỏ, sau đó, cha hắn đã dồn tất cả tức giận lên đầu hắn
Kiếp này, được sống lại, Nhiếp Chấn Bang không muốn sự việc lặp lại lần nữa
Thay đổi, vậy thì để nó bắt đầu từ cái chi tiết này đi
Nghĩ tới đây, Nhiếp Chấn Bang đứng dậy trong ánh mắt kinh ngạc của mọi người, nhìn người bác Nhiếp Quốc Đống nói:
- Thưa bác
Nếu là về chuyện của cháu, thì cháu có thể ở lại không