Trước Đêm Hè Nhộn Nhịp

Chương 11: Phim Ảnh





Sau khi Tạ Ngật Thầm dùng cùi chỏ khẽ huých vào mình thì Trương Dư Qua mới nhận ra người ta là con gái, lời đùa của mình có phần thô tục, nhưng đã muộn mất rồi, lúc đó mặt Hồ Kha Nhĩ đã tái mét, chẳng nói chẳng rằng liền buông bát đũa chạy đến nhà vệ sinh nôn thốc nôn tháo
Sau khi nôn xong, cô ấy trở về phòng với bước chân loạng choạng, dù mọi người khuyên can thế nào cũng đòi về khách sạn nghỉ ngơi
Sau khi trở về phòng tại nhà nghỉ, Trương Dư Qua cảm thấy vô cùng hối hận: "Biết vậy lúc nãy mình đã không nói linh tinh, còn có thể dỗ họ đi chơi quanh phố cổ
Tạ Ngật Thầm vừa tắm xong, lúc này đang nằm dài trên ghế sofa chơi game, nghe vậy liền liếc xéo anh ấy, hàm ý rất rõ ràng, đúng là cái đồ hèn hạ, chẳng biết nói gì hơn
Vừa nãy Thẩm Kình đã thanh toán tiền, lập một nhóm chat trên WeChat, trong nhóm có yêu cầu thanh toán theo chế độ AA
Trương Dư Qua cầm điện thoại ngồi xuống bên cạnh Tạ Ngật Thầm, dù là AA, nhưng thực tế anh ấy ăn nhiều hơn, suy nghĩ một chút rồi anh ấy lại gửi một phong bao lì xì trong nhóm, chi trả một nửa số tiền thanh toán của mỗi người
Trong lúc thao tác, anh ấy còn dặn dò Tạ Ngật Thầm: "Nhớ đừng nhận đấy, tiết kiệm cho tôi 28 tệ
Lời vừa dứt, âm thanh thông báo nhận phong bì lì xì liền vang lên trong trẻo, người bên cạnh chậm rãi lên tiếng: "Ồ, hình như đã muộn rồi
Trương Dư Qua: "..
Cậu cố ý phải không?
Tạ Ngật Thầm liếc anh một cái, đứng dậy đến giá hành lý để sắp xếp đồ đạc, anh ấy cũng chẳng che đậy gì, nên khi kéo khóa chiếc ba lô màu đen ra, chiếc ba lô nhỏ màu hồng tinh xảo của Ninh Tuế liền lộ ra ngoài
Trương Dư Qua liếc mắt nhìn qua, vô cùng kinh ngạc: "Sao tôi lại không biết cậu còn có sở thích đặc biệt là ăn trộm túi xách của phụ nữ?
"..
"Chiếc ba lô này của Ninh Tuế phải không
Trương Dư Qua có đôi mắt tinh tường như diều hâu, từ từ nhớ lại tiếng hét của Hồ Kha Nhĩ trên núi trước đó, nói sao nhỉ, rốt cuộc đã hiểu ra, cảm thấy mình đã nắm được tin tức chấn động, có cảm giác phấn khích như bắt tận tay kẻ phạm tội: "Chết tiệt, rốt cuộc chuyện này là thế nào đây?"- Bản edit thuộc quyền sở hữu của 𝖙y𝖙novel chỉ đăng tải duy nhất tại ứng dụng T Y T -
Tạ Ngật Thầm lục tung cả vali, mắt cũng không thèm ngẩng lên: "Lúc trên núi tôi có giúp cô ấy đeo một đoạn, vừa rồi quên để ở cốp xe
Trương Dư Qua cảm thấy trông họ chẳng giống kiểu lần đầu gặp mặt chút nào, ánh mắt anh ấy sáng rực: "Cậu, cậu… là kiểu người sẽ đeo ba lô giúp những cô gái mới quen hả?
Anh ấy đếm từng ngón tay để kể lại Tạ Ngật Thầm đã đối xử lạnh nhạt vô tình với những cô nàng chim én hoa oanh thế nào trước đây, Tạ Ngật Thầm chẳng thèm để ý, thu dọn xong đồ đạc lại ngồi xuống ghế sofa, điện thoại leng keng báo có tin nhắn, anh vào nhóm trả tiền
Thoát khỏi nhóm, đúng lúc nhìn thấy Ninh Tuế nhắn một tin cho anh: Hay là tôi trả tiền phần của cậu nhé
[mèo mèo ló đầu.jpg]
Chưa kịp trả lời, cô đã nhanh chóng thu hồi tin nhắn
Bên tai không còn âm thanh ồn ào của Trương Dư Qua nữa, thay vào đó là giọng nịnh nọt giả tạo: "Ê hê hê, con nghe thấy rồi, không bao giờ thức khuya, thật mà, yên tâm mẹ ơi, A Thầm ngày nào cũng bắt con đi ngủ sớm dậy sớm, con gà gáy ở chợ rau cũng không dậy sớm bằng con.”
Là mẹ anh ấy gọi điện kiểm tra
Mẹ Trương Dư Qua là một nhân vật lợi hại, tính cách nóng nảy thẳng thắn, chuyên gia sư tử Hà Đông, tính cách nghịch ngợm bướng bỉnh của Trương Dư Qua từ nhỏ chỉ bà mới trị được, không sợ trời không sợ đất chỉ sợ mẹ mình
Anh ấy từng nói, mẹ anh ấy quát một tiếng, phản ứng theo bản năng của anh ấy là chạy vào nhà vệ sinh đi tè, nhờ đó mà từ nhỏ anh ấy đã có thói quen tốt là không tè dầm
Trương Dư Qua vẫn đang huyên thuyên bên tai, Tạ Ngật Thầm chống ngón tay lên thái dương, dưới ánh đèn tường nhỏ, đường cong từ má đến cằm của anh sắc nét và đẹp mắt
Anh gõ nhẹ ngón tay, tỏ ý mình đã đọc:
Tuế Tuế Tuế: Ban đầu tôi định nói như vậy coi như mời cậu đi ăn cơm, nhưng lại thấy hơi thiếu thành ý
Tạ Ngật Thầm vẫn gửi một dấu hỏi chấm: Vậy thì
Phong cách trò chuyện của anh thật dễ nhận biết, Ninh Tuế cắn môi, giọng điệu hơi thăm dò: Cho nên tớ định lần này không mời cậu đi ăn nữa
"..
Có lẽ người bên kia đã cười không nói nên lời, trực tiếp lờ đi chủ đề này: Cậu để quên ba lô ở chỗ tôi rồi
Ninh Tuế như bừng tỉnh: Ồ, hình như là vậy
Tạ Ngật Thầm: Ngày mai cậu đi lúc nào
Hoặc nếu tiện thì tôi mang trả cậu ngay bây giờ
Ninh Tuế suy nghĩ một chút: Cố ý chạy một chuyến thì phiền cậu quá
Hay là thế này, tôi đổi sang mời cậu đi xem phim, lát nữa gặp nhau ở rạp cậu có thể trả ba lô cho tôi
Thực ra Ninh Tuế không chắc Tạ Ngật Thầm có đồng ý không, Hồ Kha Nhĩ này thích gây chuyện, đang ở bên cạnh nói chuyện điện thoại với Hứa Trác, cô lặng lẽ đứng dậy, cầm điện thoại ngồi xuống ghế sofa bên ngoài
Ninh Tuế đợi một lúc lâu, bên kia mới trả lời: Phim gì
Không đoán được giọng điệu của anh, Ninh Tuế nói: Khả Khả nói là 《Thứ năm điên rồ》 [mèo mèo ló đầu.jpg]
"..
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Bên kia có vẻ im lặng
Phong cách này đúng là rất Hồ Kha Nhĩ, Ninh Tuế vui vẻ nhường quyền lựa chọn: Nhưng tôi thế nào cũng được, tùy cậu
Tuế Tuế Tuế: Tôi đã xem rồi, rạp chiếu phim cách đây mười phút đi bộ
Nếu được thì chúng ta gặp nhau ở dưới lầu lúc mấy giờ
Một loạt tin nhắn dài trôi qua, anh chỉ trả lời một chữ
Giọng điệu hờ hững: Được
Họ hẹn gặp nhau ở con đường đối diện với nhà nghỉ, Ninh Tuế xuống sớm năm phút thì đã thấy Tạ Ngật Thầm đang móc ba lô của cô trên tay, dựa vào dưới cột đèn đường cúi đầu chơi điện thoại
Anh trông có vẻ nhàn nhã và thoải mái, dưới ánh đèn là một cái bóng cao và thẳng tắp
Nhiệt độ vào đêm hè vẫn hơi se lạnh, anh mặc quần dài và áo dài tay màu tối, bên ngoài khoác một chiếc áo khoác blazer, cả người ăn mặc giản dị và gọn gàng
Ninh Tuế cảm thấy phong cách ăn mặc của anh rất đơn giản, kiểu dáng cũng rất đẹp, giống như tính cách của anh, luôn luôn phóng túng và lười biếng
Rạp chiếu phim nằm trong khu phố cổ, dù sao thì tối nay họ cũng phải đi dạo quanh phố cổ
Tạ Ngật Thầm ngẩng đầu lên trước khi cô đi đến, ánh mắt của hai người giao nhau
Anh có đôi lông mày anh tuấn, một đôi mắt sâu và sắc sảo, nhìn cô một cách hờ hững
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Cô vẫn mặc bộ quần áo ban ngày, áo ngắn tay màu xanh bạc hà và quần jean, tôn lên vóc dáng thon thả mảnh mai, chỉ khác là bên ngoài khoác thêm một chiếc áo khoác mỏng màu trắng
Ninh Tuế chậm chân lại một nhịp, rồi nhanh chóng bước tới hai bước, tiến về phía cột đèn đường: "Xin lỗi, tôi đến muộn
Tạ Ngật Thầm tùy ý ừ một tiếng: "Không sao
Chiếc ba lô màu trắng trên tay anh trông như một món đồ chơi nhỏ, Ninh Tuế thuận tay nhận lấy: "Cảm ơn
Khu phố cổ sáng đèn rực rỡ khi đêm về, ​​trên đường người đi lại đông đúc, thậm chí có cả những người đánh xe ngựa
Hai người sóng đôi bước đi dưới ánh đèn, trông khá ăn ý
Tạ Ngật Thầm dẫn đường, Ninh Tuế xem suất chiếu và chỗ ngồi
Một lúc sau, cô ngẩng đầu lên dò hỏi: "Tôi thấy còn một số phim khác cũng không tệ, chỗ ngồi cũng nhiều, chúng ta đến đó rồi quyết định cũng được
Tạ Ngật Thầm bước chân chậm rãi, chỉ khẽ gật đầu: "Ừ
"..
Ninh Tuế cảm thấy anh lúc nào cũng chuyển đổi giữa hai chế độ
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Một là kiểu chơi bời không nghiêm túc, hai là kiểu chảnh chọe chẳng thèm để ý tới ai
Còn khó đoán hơn cả chuyển động ngẫu nhiên trong toán học
Anh không nói gì nữa, Ninh Tuế cũng im lặng, chậm rãi dịch sang một bên lề đường
Từ nhỏ cô đã rất thích đi trên lề đường, giống như trẻ con đi trên cầu độc mộc, lắc lư, vừa đi vừa né những chiếc lá phản chiếu xuống mặt đất, chơi đùa rất vui vẻ
Có một bước cô suýt nữa không đứng vững, Tạ Ngật Thầm mới liếc nhìn sang: "Cẩn thận ngã xuống
Vừa rồi có một trận mưa nhỏ, mặt đường vẫn còn hơi ẩm ướt, Ninh Tuế nghiêm túc lắc đầu, đôi mắt đen được đèn đường phản chiếu sáng rực: "Sẽ không đâu, hồi nhỏ tôi đã tập nhảy lò cò
Nói xong, Tạ Ngật Thầm vừa vặn bước đến rất gần cô, liền tránh sang một bên
Anh nhìn xuống đất, giọng điệu có chút hứng thú: "Sao còn luyện cả cái này
Lúc đó mạch suy nghĩ thực sự rất kỳ lạ, Ninh Tuế nói: "Cái này không tính là đặc biệt, hồi nhỏ tôi đã làm rất nhiều chuyện
Tạ Ngật Thầm nhướng mày: "Ví dụ như
Ninh Tuế suy nghĩ một chút, nói từng câu một: "Hồi con nhỏ tôi còn luyện bắn bi bằng bánh bao trẻ em trong chậu rửa mặt, dùng tăm xỉa răng để ăn bún
À đúng rồi, tôi còn huấn luyện chuột hamster nhà tôi thành Pikachu
Những chuyện khác cô không nhớ, chỉ nhớ mỗi lần con vật nhỏ đó bò về từ chỗ cách đó vài mét, đều có bước chân khá oán hận
Ninh Tuế nghe thấy Tạ Ngật Thầm cười ở bên cạnh, giọng nói rất trầm và từ tính: "Bây giờ nó còn sống không
"Hả
"Tôi hỏi con chuột lang
Ninh Tuế mím môi: "Chết lâu rồi
Bước chân của Tạ Ngật Thầm đột ngột khựng lại, cô nhận ra anh đã hiểu lầm, thành thật giải thích: "Cũng không phải do tôi vứt nó đi đâu
Chỉ là, tuổi thọ của chuột hamster rất ngắn, nhiều vật nuôi cũng vậy, tính ra thì nhiều nhất cũng chỉ sống được ba bốn năm là cùng, làm sao có thể sống lâu như con người chúng ta được
Khoảng cách giữa Tạ Ngật Thầm và cô không gần cũng không xa, anh vẫn cúi đầu nhìn bóng mình trên mặt đất, lười biếng cười khẽ: "Cũng đúng
"Còn cậu thì sao
“Hả?”
Ninh Tuế quay mặt sang nhìn anh, gió mát của đêm hè khẽ thổi qua mái tóc mềm mại của cô: "Lúc nhỏ cậu đã làm gì mà để lại ấn tượng sâu sắc không
"Nhiều lắm
Tạ Ngật Thầm thản nhiên đút tay vào túi quần, kể cho cô một ví dụ
Lúc anh còn học tiểu học, vừa đúng lúc là thời điểm diễn ra Thế vận hội Olympic Bắc Kinh năm 2008,nên anh lấy những cái bút chì hình linh vật Olympics mà bố đã mua về cho anh, đem bán lại cho bạn cùng lớp, còn nói với các bạn trong lớp rằng đây là sản phẩm có số lượng   do ban tổ chức Thế vận hội cung cấp, giá một cái là 20 tệ, còn phải điền đơn đặt hàng trước
Thành viên được giảm giá 85%
Chỉ dựa vào việc này, Tạ Ngật Thầm đã kiếm được một nghìn tệ một cách nhẹ nhàng
Sau đó, anh bị giáo viên mời phụ huynh đến trường, giáo viên chỉ trích anh làm loạn trật tự thị trường và không khí lớp học
Bởi vì có hai bạn học sinh còn đánh nhau trong phòng y tế của trường để giành bút chì
Ninh Tuế: "..
Quả nhiên là anh, từ nhỏ đã hiểu được bí quyết bán hàng kiểu thổi phồng giá cả rồi
Cô im lặng một lúc: "Vậy chú ấy nói gì
Tạ Ngật Thầm cười nhạt: "Bố tôi thấy tôi rất có tư duy kinh doanh, mặc dù giáo viên đã tịch thu hết số tiền tôi kiếm được, nhưng ông ấy vẫn mua cho tôi một chiếc Switch làm phần thưởng
"..
Chú cũng thật là cởi mở
Đi qua một góc phố là đến rạp chiếu phim, Ninh Tuế vẫn kiên nhẫn đi dọc theo lề đường, hơi ẩm sau cơn mưa còn vương lại, cô vô thức chớp chớp hàng mi: "Tôi cứ nghĩ cậu là kiểu học sinh ngoan điển hình
Tạ Ngật Thầm cụp mắt đen sâu thẳm, trong mắt ẩn chứa chút hỗn láo cười mà như không: "Sao thế
Bán vài cây bút chì thì không phải học sinh ngoan à
"..
Ninh Tuế nghẹn lời: "Không phải
Cô nhanh chóng liếc nhìn anh, rồi lại dời đi: "Tôi muốn nói là kiểu học tập nghiêm túc, gia đình cũng rất nghiêm khắc, người lớn nói gì thì nghe nấy
Phía trước là một ngã tư, đã có thể nhìn thấy biển hiệu màu sắc rực rỡ sáng đèn
Phía trước là dòng người đông đúc, náo nhiệt của đêm hè
"Nếu cậu định nghĩa thế, thì đúng là tôi không phải
Tạ Ngật Thầm đi theo sau cô, giọng nói lười biếng theo làn gió đêm, mơ hồ lướt bên tai Ninh Tuế: "Bố mẹ tôi ít quản tôi, nên tôi muốn làm gì thì làm
……
Cả hai bước vào rạp chiếu phim, bên ngoài rạp đông đúc, còn bên trong thì khá ổn, màn hình lớn phía trước chiếu luân phiên các bộ phim đang chiếu ngày hôm nay, ngoài bộ phim ăn khách nhất là"Thứ Năm Điên Cuồng", còn có "Tứ Phương Trận" và "Bách Vật Chí", nghe có vẻ khá huyền ảo
Ninh Tuế hỏi anh: "Cậu muốn xem phim gì
Tạ Ngật Thầm không kén chọn: "Cậu quyết định đi
"Vậy thì..
Ninh Tuế ngước mắt lên, chỉ vào tên bộ phim cuối cùng, phim cũ được chiếu lại, cô hỏi thăm dò: "Tôi muốn xem bộ này, được không
"A Beautiful Mind", Tạ Ngật Thầm đã nghe nói đến bộ phim này từ lâu, nhưng vẫn chưa có cơ hội xem
Bộ phim kể về câu chuyện của nhà toán học John Nash, lý thuyết trò chơi và hình học vi phân, người đã mắc chứng tâm thần phân liệt nhưng vẫn không ngừng chinh phục đỉnh cao, một cuộc đời đầy tính huyền thoại
Anh lấy điện thoại ra và trực tiếp quét mã: "Được
Ninh Tuế đi tới mới phát hiện anh đã đặt vé rồi, đặt vé ở rạp IMAX, giá cao hơn cô tưởng tượng: "Tôi đã nói là tôi trả tiền mà
Tạ Ngật Thầm liếc nhìn cô, với vẻ mặt "đã mua rồi thì kệ"
Ninh Tuế cảm thấy không thể nói lý với anh được, mặc cả hơn trăm tệ này, cô mím môi định nói gì đó, nhưng vô tình nhìn thấy khu bán thức ăn nhẹ gồm bỏng ngô và đồ uống
Mắt cô sáng lên, nghĩ ra một ý: "Cậu có muốn ăn bỏng ngô không
Lần này tôi mời cậu
Tạ Ngật Thầm nhìn cô: "Được
"Còn muốn uống gì không
Tạ Ngật Thầm vẫn kiệm lời: "Gì cũng được
"..
Ninh Tuế mắc chứng khó lựa chọn, do dự một lúc rồi gật đầu, quay người đi xếp hàng ở quầy đồ ăn nhẹ
Sau đó, cô cầm theo một xô bỏng ngô và hai cốc Pepsi để kiểm tra vé, bộ phim này không có nhiều người xem, chỗ ngồi của bọn họ ở hàng ghế giữa và sau, chính giữa là hàng ghế C, trước mặt chỉ có lác đác vài người
Trong rạp chiếu phim rất tối, không có một nguồn sáng nào, Ninh Tuế bước chân chậm lại rất nhiều
Khi đang khó khăn tìm hàng ghế khi dựa vào chiếc ghế ngoài cùng, một luồng sáng yếu từ đèn pin chiếu sáng phía sau cô, chiếu sáng con đường phía trước của cô
Ninh Tuế đột nhiên nắm chặt đầu ngón tay, quay lại nhìn
Vòng ngực cao to rộng rãi của chàng thiếu niên, rất có cảm giác an toàn đi theo sau
Đôi mắt đen láy kiêu ngạo của anh như thể cũng ánh lên tia sáng
Nhận ra vẻ mặt của cô, anh cụp mắt xuống, cong môi khẽ nói: "Cậu không sợ bóng tối sao
 

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.