Sau khi Hồ Kha Nhĩ bỏ trốn vì chột dạ, khung trò chuyện trở nên tĩnh lặng Ninh Tuế mở nhóm trò chuyện gia đình, thấy Ninh Đức Nghạn đang dùng giọng điệu khoa trương miêu tả tội trạng luyện đàn của Ninh Việt: "Debussy* đàn thành The Beatles**, Tchaikovsky*** đàn thành Gorbachev, liệu thằng bé này di truyền của ai vậy hả *Achille Claude Debussy: là một nhà soạn nhạc người Pháp nổi tiếng **The Beatles là một ban nhạc rock người Anh được thành lập tại Liverpool vào năm 1960
***Tchaikovsky: là một nhà soạn nhạc người Nga thời kỳ Lãng mạn [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] ****Gorbachev: là một chính khách người Nga, nhà lãnh đạo thứ tám của Liên Xô từ năm 1985 cho tới khi quốc gia này sụp đổ vào năm 1991 "Ngày mai công ty khai mạc hội nghị phân tích kinh doanh hàng tháng, bây giờ đầu óc tôi cứ ong ong, không biết còn lên phát biểu được không nữa Tuế Tuế Tuế: [?]
Ninh Tuế ngập ngừng: [Bố, con thấy công ty của bố tàn nhẫn quá rồi ???]
Ninh Đức Ngạn: ".. Ninh Đức Ngạn: [Hàng tháng, cuộc họp phân tích hoạt động kinh doanh.]
Ninh Đức Ngạn: [Lần sau buổi sáng và buổi trưa đừng có tập nữa, tha cho hàng xóm của chúng ta đi, đừng để họ giật mình tỉnh giấc.]
Hạ Phương Hủy: [Nhưng nếu đàn vào buổi tối, mọi người có thể mất ngủ đến sáng.]
Ninh Việt: "..... Ninh Việt bắt đầu học đàn từ năm 4 tuổi, tính đến nay đã hơn 8 năm, đang trong giai đoạn chuẩn bị cho kỳ thi piano cấp 10 Thực ra, tiến độ này đã được coi là rất nhanh, trong đó không thể không kể đến sự thúc ép nghiêm khắc của Hạ Phương Hủy Hạ Phương Hủy thời trẻ rất muốn học piano nhưng không thành, nên vẫn luôn ấp ủ giấc mơ âm nhạc Khi Ninh Tuế còn nhỏ, bà cũng từng đưa cô đến học đàn với một người thầy nổi tiếng ở Hoài An Hạ Phương Hủy cố tình chọn một giáo viên rất nghiêm khắc, Ninh Tuế vẫn nhớ tính khí của người kia rất tệ, bút mực và thước kẻ lúc nào cũng để trên mặt bàn, bút mực thì tháo nắp để dưới lòng bàn tay để giữ dáng tay, đánh sai nốt nhạc nhất định sẽ bị đánh, khiến cô có một khoảng thời gian rất sợ học đàn, đến nỗi mỗi tuần đến dưới nhà thầy đều tìm cách nài nỉ không chịu lên.- Bản edit thuộc quyền sở hữu của 𝖙y𝖙novel chỉ đăng tải duy nhất tại ứng dụng T Y T -
Học đàn trở thành một cực hình, dần bào mòn hết chút hứng thú với âm nhạc của Ninh Tuế Sau đó, cô năn nỉ ỉ ôi, việc học của cô trở nên bận rộn, năng khiếu toán học bắt đầu bộc lộ, thêm vào đó đã có Ninh Việt thế chỗ, Hạ Phương Hủy mới dần chấp nhận việc Ninh Tuế không học đàn nữa Vì vậy, đối với việc luyện đàn, Ninh Tuế vẫn có chút đồng cảm với cậu em trai này Cô nhắn tin riêng cho Ninh Việt, ý muốn hỏi cậu bé chuyện gì xảy ra, đầu bên kia lập tức gửi tin nhắn than khóc: [Oa oa oa chị ơi, mấy ngày nay em bực bội muốn chết, khi nào chị về vậy [khóc]
Ninh Tuế dịu dàng hỏi: [Còn sớm mà, sao thế?]
Ninh Việt: [......]
Ninh Việt: [Bố mẹ ép em học toán nâng cao cấp hai, cái gì mà bàn ghế/cây đào cây mận/táo cam phương trình hai ẩn, mấy ngày nay em sắp phát điên rồi!!]
Lúc này, Ninh Đức Ngạn rất đúng lúc chia sẻ một đoạn video Ninh Việt luyện đàn trong nhóm chat —— Thật sự rất cáu kỉnh, cậu bé giống như đang dùng hết sức lực để đập vào phím đàn Có thể thấy rằng cậu bé đang dùng cách này để trút giận, trong sự sụp đổ mang theo một tia tuyệt vọng, nhưng biểu cảm lại hài hước đến lạ Ninh Tuế thu lại ý định trêu chọc cậu bé, từ bi nói: [Bài nào không hiểu thì gửi cho chị xem nhé.]
Cậu bé biết ơn vô cùng, nhanh chóng gửi tới mấy bức ảnh, Ninh Tuế nhìn lướt qua, cuối cùng cũng hiểu được cậu bé đang nói về quả đào quả cam gì: [Đây chẳng phải là dạng biến thể của bài toán gà thỏ trong lồng sao Thậm chí không cần dùng phương trình bậc một hai ẩn, giải bình thường là được, em đã học rồi mà.]
Ninh Việt xem đi xem lại mấy lần: [Oa, hình như đúng thật.]
Ninh Việt: [Chị ơi Chị là thần tượng của em [khóc]]
Ninh Tuế chưa kịp nói gì thì cậu bé lại được voi đòi tiên, gửi thêm nhiều ảnh hơn: [Chị yêu dấu ơi, chị làm hộ em mấy bài này đi, khi nào chị về em sẽ chia đôi tiền tiêu vặt của em cho chị, được không?]
Tuế Tuế Tuế: "Em có bao nhiêu tiền tiêu vặt Ninh Việt thấy có hy vọng: [50 tệ một tuần.]
Bên kia rất lịch sự: [Có thể cút-- cút đi được không?]
"……"
Lúc này, Tạ Ngật Thầm đang gọi điện thoại cho cô của mình, đầu dây bên kia vẫn đang mềm mỏng thuyết phục anh, hứa hẹn đủ thứ lợi ích: "Con dùng thử đi, thân chủ của cô nói phần mềm này rất dễ dùng, biết đâu con lại quen được bạn mới thì sao "Bạn mới gì chứ Tạ Ngật Thầm nhếch môi: "Đây là phần mềm kết bạn dành cho học sinh, sinh viên mà Cô của anh là Tần Thục Phân, một luật sư, hiện đang xử lý một vụ án là tranh chấp cổ phần của hai đối tác Hai người cùng nhau khởi nghiệp, tạo ra phần mềm "Thanh Quả" này, một người quản lý tài chính, một người quản lý kỹ thuật, kết quả là người quản lý kỹ thuật bị người quản lý tài chính lừa trong hợp đồng, đến tìm Tần Thục Phân nhờ giúp đỡ kiện tụng Cô của anh có lý lẽ riêng, nói rằng xem người phải xem phẩm chất trước, sau đó mới đến tài năng, ngay cả thân chủ của mình cũng không thể tin tưởng hoàn toàn, bởi vì con người luôn đứng trên lập trường của mình mà nói Vì vậy, bà ấy muốn Tạ Ngật Thầm trải nghiệm thử xem phần mềm này như thế nào, có thực sự hữu ích hay không Cha mẹ của Tạ Ngật Thầm cũng làm trong lĩnh vực kinh doanh internet, từ khi còn nhỏ, anh đã thấy họ bận rộn với công việc, thường xuyên xa nhà Nhưng gia đình của người cô thì khác Bác cả anh là giáo sư dạy giải tích phức tại Đại học Thanh Hoa, chính bác là người đã khơi dậy niềm yêu thích toán học của Tạ Ngật Thầm, ngay cả khi ăn dưa hấu cũng phải có kỹ thuật, phải chia thành số phần lẻ, cắt thành hình sin thì mới ngon ngọt Cô của anh là luật sư nổi tiếng ở Hoài An, ăn nói lưu loát, gia phong ngay thẳng, bộc trực, vì vậy vào các dịp lễ tết, Tạ Ngật Thầm rất thích đến nhà cô để ăn cơm "Phần mềm kết bạn trong trường đại học thì sao Tần Thục Phân nhẹ nhàng dụ dỗ, "Người ta cũng là nền tảng đàng hoàng, cần phải đăng ký bằng ID Cháu không phải là chưa có bạn gái sao Tạ Ngật Thầm cầm điện thoại, liếc nhìn về phía ghế sofa: "Cô cũng biết mà, trên nền tảng đó có đủ loại người Cơ chế của Thanh Quả là duyệt hồ sơ từng người một, mỗi ngày nền tảng sẽ đề xuất 20 trang giới thiệu của người khác giới/cùng giới, trên đó có thông tin của người dùng như trường học, sở thích,.. Người dùng có thể nhấp vào "yêu thích" hoặc "không quan tâm", nếu cả hai bên đều nhấp vào "yêu thích" thì có thể bắt đầu trò chuyện Đồng thời, phần mềm sẽ quan sát sở thích của người dùng, thông qua dữ liệu lớn để không ngừng hoàn thiện danh sách những người được gợi ý Tần Thục Phân đương nhiên cũng biết rằng, loại nền tảng kết bạn này có một số là lấy danh nghĩa kết bạn để làm những chuyện khác, nhưng cũng không thể đánh đồng tất cả, chính vì nền tảng này phát triển đủ lớn, lượng người dùng cũng tăng lên nên bà ấy mới muốn nghiên cứu kỹ càng Biết đâu sau này còn có cơ hội mua cổ phần "Trò chuyện vài câu thì sao Cô đâu có bắt con hiến thân, chỉ là tán tỉnh một cô gái thôi mà Tạ Ngật Thầm chưa kịp nói gì thì Tần Thục Phân đã rất có lý lẽ nói thêm một câu: "Dù sao thì con cũng không phải là người không biết tán tỉnh "……"
Tạ Ngật Thầm từ chối thẳng thừng: "Không được Tần Thục Phân đã sớm lường trước được: "Về sẽ đổi cho con một chiếc điện thoại mới "Không được "Mua cho con một chiếc máy tính xách tay mới "Không cần, cảm ơn Tạ Ngật Thầm không hề xiêu lòng, còn rất vô lại gợi ý: "Nếu cô thực sự quan tâm đến việc này như vậy, thì để anh họ thử xem, không phải là được rồi sao "Nó thử được cái gì chứ, nó mà chịu trò chuyện trên mạng thì đã sớm có bạn gái rồi, còn rảnh rỗi mà quan sát cái gì mà cấu trúc, kỹ thuật, mô-đun gì đó sao Tần Thục Phân rất hiểu con trai mình: "Vậy nhé, con dùng thử phần mềm này cho cô, sau này cô sẽ không bao giờ ép con dạy toán cho Điềm Điềm nữa Tạ Ngật Thầm: ".. Điềm Điềm là con gái của một thân chủ khác của Tần Thục Phân, vì khi giao tiếp rất vui vẻ nên sau khi vụ án kết thúc, họ vẫn giữ liên lạc Con gái của đối phương đang học lớp 8, môn khoa học tự nhiên khá yếu, đặc biệt là môn toán rất kém, kỳ nghỉ hè này, Tạ Ngật Thầm bị bắt đi dạy kèm cho cô bé Cô nhóc đó rất phiền phức, luôn lẽo đẽo theo sau anh gọi "Anh Ngật Thầm ơi, anh Ngật Thầm ơi", một buổi học trôi qua không biết tiếp thu được bao nhiêu, nhưng đôi mắt thì chưa bao giờ rời khỏi anh, sau giờ học còn nhắn tin khủng bố, nếu không phải nể mặt Tần Thục Phân, Tạ Ngật Thầm thật sự là phiền muốn chết —— Đã 13 tuổi rồi, cũng được coi là một người lớn rồi, sao gặp người đẹp trai là không còn chút tự chủ nào thế này Tần Thục Phân vẫn đang thương lượng với anh: "Thế nào Con dùng thử một tháng, sau đó nói cho cô biết cảm nhận, cô sẽ nói với mẹ của Điềm Điềm, rằng con không cần dạy kèm nữa Nói thật, Tạ Ngật Thầm thật sự không có hứng thú với cái phần mềm nhỏ bé đó, nhưng ai bảo đó là Điềm Điềm chứ: "Một tuần "Một tuần thì cảm nhận được cái gì chứ Người ta đi vệ sinh còn phải có thời gian chuẩn bị nữa cơ mà Tần Thục Phân nói: "Ba tuần "……"
Tạ Ngật Thầm: "Hai tuần Tần Thục Phân không biểu lộ cảm xúc vui mừng hay tức giận, nhưng trong lòng lại cong môi: "Được Phía sau, Ninh Tuế không còn động tĩnh gì nữa, Tạ Ngật Thầm vừa uống nước vừa liếc nhìn cô, cô vẫn ngồi ở vị trí đó trên ghế sofa, không nhúc nhích, dường như đang chăm chú nhìn điện thoại Tạ Ngật Thầm cầm điện thoại lên, cười hờ hững: "Cô còn chuyện gì nữa không Không có thì cháu cúp máy đây "Thằng bé này, dì mới nói với con mấy câu thôi Tần Thục Phân biết anh đang đi du lịch tốt nghiệp ở bên ngoài, cũng không muốn chiếm nhiều thời gian của anh, chỉ hỏi thêm vài câu: "Con không nhận lời phỏng vấn của phóng viên, bố con có nói gì với con không Giọng điệu của Tạ Ngật Thầm dịu đi một chút: "Không có "Ồ, lần này lão Tạ làm cô hơi nể phục đấy, rất biết kiềm chế Cậu em chồng này của bà ấy, kỹ năng quan hệ công chúng rất tốt, giỏi nhất là trước mặt giới truyền thông, luôn thể hiện hình ảnh hoàn hảo Ai cũng biết ông và Khâu Nhược Uẩn là cặp đôi kiểu mẫu, mặc dù tình cảm riêng tư thực ra chỉ có thể coi là tôn trọng lẫn nhau, nhưng trước ống kính vẫn rất vui vẻ Để thể hiện sự hòa thuận của cả gia đình, khi Tạ Ngật Thầm còn nhỏ, họ thường đưa anh lên sóng cùng Vốn dĩ là chuyện vui như con trai thi đỗ đại học, nếu là trước đây, Tạ Trấn Lân chắc chắn sẽ muốn nhân cơ hội này để quảng bá cho công ty IT của mình Hai năm trở lại đây, ông ngày càng kín tiếng, cứ như biến thành một người khác vậy Tạ Ngật Thầm khịt mũi, không trả lời Tần Thục Phân nhận ra anh không muốn nói nhiều về chủ đề này nữa: "Được rồi, đợi con về, dì sẽ nấu đồ ngon cho con Dừng lại một chút: "Nhớ mua cho dì một ít đồ lưu niệm ở Vân Nam——À đúng rồi, đừng quên chuyện ta nhờ con nhé "Con biết rồi Cúp điện thoại, Tạ Ngật Thầm hơi đau đầu tìm kiếm "Thanh Quả" trong mục ứng dụng WeChat Đây không phải ứng dụng, chỉ là một chương trình nhỏ, quả thực rất tiện lợi Sau khi đăng ký, đầu tiên phải điền một số thông tin cơ bản, chẳng hạn như trường học, chuyên ngành, cung hoàng đạo, chiều cao, quê quán, loại MBTI, v.v Sau đó phải tải lên một bức ảnh của mình, sẽ hiển thị trên trang giới thiệu Tạ Ngật Thầm tùy tiện chọn một bức ảnh của Trương Dư Qua trong thư viện ảnh của mình ——Là một bức ảnh chụp nghiêng tại đại hội thể thao nào đó vào năm lớp 11, vì ngược sáng nên khuôn mặt không được rõ ràng, nhưng lại tạo cảm giác rất nghệ thuật, Tạ Ngật Thầm nhớ là tên ngốc đó khi đó nhất quyết phải cầm bóng rổ tạo dáng, vẻ mặt thâm trầm như một thanh niên thời kỳ Phục hưng Vẫn còn khá nhiều thông tin cần điền Nào là sở thích, chuyến đi ấn tượng nhất, cuốn sách/bộ phim yêu thích nhất, cuộc sống hàng ngày, nguyện vọng lớn nhất trong đời, hình mẫu lý tưởng,.. Tạ Ngật Thầm là ESTJ, chiều cao giảm đi vài cm, ghi là 1m83, cung Nhân Mã, người Hoài An Nghĩ đến trường học, anh điền là Đại học Bắc Kinh, chuyên ngành Hóa học Những phần còn lại anh định bỏ qua, nhưng hệ thống thông minh nhắc nhở anh rằng chỉ khi điền càng nhiều thông tin thì hồ sơ mới càng hấp dẫn, Tạ Ngật Thầm đã rất tùy tiện điền vào một số mục, nửa thật nửa giả Sở thích: Du lịch, CS/Toán học, Thể thao Cuộc sống hàng ngày: Đọc sách, nghe nhạc Chuyến đi ấn tượng nhất: /
Ước nguyện lớn nhất trong cuộc sống: Du lịch vòng quanh thế giới Bài hát gần đây nghe đi nghe lại: "Kepler"
Cuốn sách yêu thích: /
Bộ phim yêu thích: "Những đứa trẻ trong lớp học", "Interstellar", "A Beautiful Mind" Một từ để miêu tả bản thân: Lý trí Phiền phức quá, Tạ Ngật Thầm nộp thông tin, trang chủ lập tức bắt đầu giới thiệu 20 người Đều là học sinh của các trường đại học hàng đầu, trong đó có nhiều cô gái xinh đẹp trắng trẻo, phần giới thiệu cũng rất chi tiết và phong phú Tạ Ngật Thầm lướt qua một cách hời hợt, với ảnh đại diện là Trương Dư Qua, anh đã nhấn nút "Thích" cho cả 20 người một cách không phân biệt Hệ thống nhắc nhở, nếu có sự trùng khớp, WeChat sẽ thông báo Lúc này Ninh Tuế đang giải bài tập cho Ninh Việt, ngoài Toán nâng cao cấp 2, Hạ Phương Hủy còn muốn cậu tự học Vật lý, Hóa học, Sinh học trước Cô vô tình liếc thấy Tạ Ngật Thầm dường như đã rảnh rỗi, cô vội vẫy tay, vẻ mặt cầu xin: "Tạ Ngật Thầm, cậu có thể giúp tôi xem bài toán này không Tạ Ngật Thầm đi đến sau ghế sofa, chống tay lên lưng ghế, cúi xuống: "Cái gì thế Ninh Tuế nói: "Đề vật lý cấp 2 mà em trai tôi làm Cậu bé không biết, tôi cũng không chắc lắm, trong trường hợp này, thế năng của quả cầu sẽ bị hao hụt không Tạ Ngật Thầm nhướng mày: "Siêng năng thế, mới là kỳ nghỉ hè mà đã học chương trình phổ thông rồi à Anh cúi xuống xem, Ninh Tuế phóng to bức ảnh Ninh Việt gửi trên màn hình điện thoại, cũng nghiêng người về phía anh, vừa thở dài vừa trêu: "Không phải do mẹ tôi ép sao, thằng bé có tự giác như vậy bao giờ Cô quay đầu lại, Tạ Ngật Thầm vừa vặn dựa vào mặt sau ghế sofa, khoảng cách gần trong gang tấc, có vẻ như có thể cảm nhận được hơi thở ấm áp Ninh Tuế nhìn thấy đôi mắt đen láy, đôi lông mày thanh tú của anh, và không kiềm được mà ngửi thấy một mùi hương thanh mát sau khi tắm, chậm rãi quanh quẩn trên chóp mũi Cô đột ngột bàng hoàng, theo bản năng dịch chuyển ra ngoài một chút Dịch xong lại cảm thấy hành động này có vẻ hơi rõ ràng, nhưng Tạ Ngật Thầm chỉ nheo mắt đứng thẳng dậy, không có phản ứng gì: "Cậu gửi cho tôi Ninh Tuế khẽ ừ Tạ Ngật Thầm cầm điện thoại, thong thả đi một vòng, ngồi lại trên ghế sofa Dừng lại một chút, anh hỏi với vẻ thích thú: "Đây là bài toán của lớp 9 phải không Em trai cậu có nền tảng không, học thẳng lên lớp 9 luôn à Thật ra Ninh Tuế cũng cảm thấy có vẻ hơi quá, nhưng Hạ Phương Hủy là người không thể tưởng tượng được, làm gì cũng phải chuẩn bị trước đầy đủ, hối hả tiến về phía trước, so với ba cô thì chẳng khác gì trời và đất Ninh Đức Nghạn là kiểu người điển hình có thể ăn thêm một chiếc bánh kếp ngay cả khi trời sập xuống Ninh Tuế: "Có lẽ hơi khó đối với cậu bé Tạ Ngật Thầm: "Tôi xem trước đã Ban đầu Ninh Tuế dự định phải đợi một lúc, còn đang cân nhắc xem có nên ngẩn ngơ một chút không, thì thấy anh chưa xem đến hai giây đã đưa ra kết luận: "Có hao hụt, phải tính đến tác dụng của lực ma sát trên quỹ đạo Ninh Tuế quay sang nhìn anh Thiếu niên cụp mắt xuống, lông mi rất dài, khuôn mặt nghiêng mũi cao, môi rất mỏng, màu nhạt, dưới ánh đèn, đôi mắt rất sâu Cô vẫn chưa thoát khỏi trạng thái ngẩn ngơ, lẩm bẩm gọi tên anh: "Tạ Ngật Thầm "Ừ "Có một điều tôi rất muốn biết Anh lười biếng ngước mắt lên: "Cái gì "Tôi nghe nói Toán, Lý, Anh của cậu đều đạt điểm tuyệt đối.. Tạ Ngật Thầm còn tưởng cô muốn hỏi gì, ai ngờ cô chớp mắt, nghi hoặc hỏi một câu: "Vậy thì 29 điểm Văn của cậu trừ đi như thế nào vậy Không phải toàn bộ đều là Ngữ văn chứ Cậu thực sự học lệch quá nhỉ "……"
Tạ Ngật Thầm có thể đọc được ý tứ này trong đôi mắt sáng lấp lánh của cô, khóe môi khẽ cong lên, bật cười Cả hai nhìn nhau như vậy một hồi lâu, anh là người đầu tiên cúi mắt xuống, nói: "Đề văn năm nay không phải là kể chuyện từ tranh sao Đó là một bức truyện tranh bốn ô, điểm số của một học sinh giảm từ 100 xuống 98 thì bị tát, một học sinh khác tăng từ 55 lên 61 thì được thưởng Bài văn mẫu đạt điểm cao bàn luận về "Không nên chỉ đánh giá dựa trên điểm số", "Đừng lấy thành bại của một khoảnh khắc để đánh giá cả một người", ngữ điệu của Tạ Ngật Thầm khó diễn tả thành lời: "Tôi thấy lạc đề rồi Ninh Tuế: " "Tôi tưởng 100 thành 55, 98 thành 61, tôi còn nghĩ sao phụ huynh thứ hai lại tốt bụng thế, 98 điểm thì đánh con, 61 điểm thì không đánh Thế nên tôi lập luận rằng đừng kiêu ngạo khi thuận lợi, phải lạc quan khi gặp khó khăn Ninh Tuế ngẩn người một lúc, không ngờ anh lại mắc lỗi ở chỗ này, không nhịn được bật cười: "Cậu không thấy hai đứa trẻ đó trông khác nhau sao Đứa điểm cao kia là đầu trọc cơ mà Sao có thể nhầm lẫn như vậy được "Tôi cũng không biết tại sao Sao lại phạm phải lỗi ngớ ngẩn như thế Lúc Tạ Ngật Thầm làm bài thi ngữ văn thì trạng thái không được tốt lắm, anh chàng ngồi cạnh cứ hỉ mũi liên tục, xì xụp như đang ăn khoai lang, anh cảm thấy não mình không hoạt động được Thế là anh ngả người ra sau tựa vào ghế sofa, nhìn chằm chằm lên trần nhà mà không nói gì: "Cách sắp xếp các ô truyện tranh rất giống ma trận, tôi vô tình coi ô ngang thành một nhóm Toán học vô địch, viết véc tơ theo chiều ngang phải không Quả là tài tình Ninh Tuế cười ngã lăn trên ghế sofa, vai không ngừng run rẩy Cô không ngờ thủ khoa toàn tỉnh lại làm bài văn lạc đề, còn lạc theo một cách kỳ lạ như vậy, cô đoán nếu giáo viên dạy văn của họ biết được thì chắc tức đến phát điên mất Ninh Tuế: "Tôi phát hiện có lúc cậu cũng khá hài hước đấy Tạ Ngật Thầm: ".. Cảm ơn Quả thực là vậy, Ninh Tuế cảm thấy anh tốt hơn nhiều so với những học sinh giỏi ở trường số 4, những người đó rất sĩ diện, khi thi được điểm cao thì vênh mặt lên trời, bị người khác vượt qua thì không phục, cứ bám riết lấy từng điểm nhỏ để tìm thầy cô giải thích, vô cùng so đo tính toán Hồ Kha Nhĩ nói rằng các bạn nam trong lớp cô ấy đều khá trẻ con, lòng tự trọng rất cao, nhưng Tạ Ngật Thầm lại hoàn toàn khác họ, chưa nói đến việc anh vốn có lý do để kiêu ngạo, chỉ tính riêng tính cách cởi mở và không hề kiêu ngạo này thôi cũng đủ khiến anh trở nên chín chắn hơn Ít nhất thì trong mắt cô, anh khá thật thà Đang nói chuyện thì từ trên lầu truyền đến một tiếng "Chết tiệt" đau đớn, cả hai đều im lặng trong chốc lát Tạ Ngật Thầm không cần nghĩ cũng biết, chắc chắn là Trương Dư Qua không cướp được giày, khi tên đó chưa xuống, anh thong thả cầm điện thoại đứng dậy, hỏi Ninh Tuế: "Nhà nghỉ của các cậu ở đâu Thực ra cũng không còn sớm nữa, cô cũng định về rồi Ninh Tuế lắc đầu, thành thật nói: "Không biết, tôi phải tìm đã Tạ Ngật Thầm liếc nhìn ra ngoài cửa sổ, trời tối đen như mực, những tán cây lay động mạnh mẽ, in bóng đen lên mặt đất Anh cùng Ninh Tuế đi đến cửa, nói ngắn gọn: "Được rồi, đi thôi Ninh Tuế đang đi giày, Tạ Ngật Thầm thuận tay cầm lấy túi của cô, hai người lần lượt đi ra khỏi cửa Trước cửa là con đường rải sỏi, cách đó không xa có ánh đèn đường màu cam sáng lên, Tạ Ngật Thầm nhét tay vào túi, cúi đầu nhìn xuống đường Ánh sáng chiếu từ trên đỉnh đầu anh xuống, tôn lên góc nghiêng hoàn hảo và thanh tú, hàng mi dài và đẹp Ninh Tuế không nhịn được nhìn anh, anh dường như nhận ra, vẫn ung dung bước về phía trước Hai người vai kề vai, không ai nói gì Gần đến nơi rồi, nhận ra Ninh Tuế vẫn đang nhìn mình, Tạ Ngật Thầm vô thức nhìn sang, Ninh Tuế liền chỉ vào cánh cổng lớn bên cạnh: "Chắc là ở đây rồi, cảm ơn cậu [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Nói xong định đi vào, Tạ Ngật Thầm nhìn cô một lúc, trong lồng ngực bật ra một tiếng cười: "Đợi đã Anh tùy ý đứng tại chỗ, ánh mắt hướng xuống, tay vẫn xách túi của cô, muốn nói sao cô lại hay quên như vậy: "Cậu có quên gì không Ninh Tuế đột nhiên được nhắc nhở: "Hả Cô hồi tưởng lại một hồi, mơ hồ nhớ ra được điều gì đó Tạ Ngật Thầm quá cao, cô vẫn hơi không quen ngẩng đầu nhìn anh Người này tóc mái hơi rối, đôi mắt đen sắc bén vẫn nhìn chằm chằm cô, có chút khó hiểu Anh đây là.. muốn gì vậy Ninh Tuế thử nhìn anh vài giây, do dự hỏi: "Vậy thì cậu cho tôi số điện thoại của cậu nhé " Chủ đề nhảy cóc quá nhanh Tạ Ngật Thầm lấy điện thoại ra, gửi số cho cô, đôi mắt đen nhìn cô: "Bình thường dùng WeChat là được Có thể tìm thấy anh [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] "Nhưng WeChat không có tiền Ninh Tuế mím môi, khó xử nói: "Cậu hét giá cao quá, chỉ có thể chuyển qua Alipay thôi Cô suy nghĩ một chút, cẩn thận thương lượng với anh: "Giảm giá được không Hoặc là 66, hoặc là 666 xem mười lần, nạp trước nhé Tạ Ngật Thầm: "..