Vãn Dư trở lại tẩm điện, vừa lúc Kỳ Nhượng đã tỉnh giấc.
Kỳ Nhượng mở hé mắt nhìn thấy nàng, trên khuôn mặt lộ ra vẻ hài lòng, phảng phất như vừa mở mắt đã có thể thấy nàng là một việc hết sức quan trọng.“Ngươi đã dùng cơm chưa?” Hắn thậm chí còn ôn tồn hỏi Vãn Dư một câu.
Vãn Dư khẽ gật đầu, xem như đã trả lời.“Vậy thì lại đây thay quần áo đi!” Kỳ Nhượng nói.
Vãn Dư thuận theo cầm lấy long bào bước tới.
So với hai lần trước, động tác của nàng đã rất thành thạo, có thể nói là khinh xa thục lộ (điều quen thuộc).
Kỳ Nhượng mở rộng hai tay, cúi đầu nhìn nàng một lần nữa vòng hai tay qua phần eo mình.
Trong lòng hắn thầm nghĩ, có lẽ lâu dần nàng sẽ quen thôi.
Chỉ cần nàng đừng luôn nghĩ đến việc rời đi, hắn nguyện ý dành cho nàng đủ kiên nhẫn, để nàng từ từ làm quen, từ từ thích nghi.
An Bình hầu phủ có gì tốt đẹp?
Với thân phận như nàng, tuổi tác này, lại còn là một người câm, trở về thì có thể làm được gì?
Chẳng lẽ mẹ cả của nàng còn có thể tìm cho nàng được một người tốt hay sao?
Chẳng qua là cùng người mẹ mềm yếu vô năng kia cùng nhau chịu khổ mà thôi.
Hắn nhìn nàng nhẹ nhàng sửa lại các nếp nhăn trên long bào cho mình.
Vết thương trên lưng tay nàng vẫn chưa lành hẳn, phía trên còn đóng vảy màu nâu.
Chỉ không qua dịch đình vài ngày đã trở nên như thế, nếu thực sự xuất cung, gả cho một người không đứng đắn, e rằng còn không tốt hơn dịch đình là bao.
Hắn suy nghĩ miên man, kìm lòng không được đưa tay ra nắm lấy bàn tay kia.
Vãn Dư lúc ấy cũng đang suy tư việc riêng, nghĩ đến đêm mai gặp Thẩm Trường An thì nên nói gì với hắn.
Bỗng nhiên bàn tay này bị Kỳ Nhượng nắm chặt, khiến nàng giật mình, bản năng liền vung tay ra.
Nhưng nàng lập tức phản ứng lại, vội vàng quỳ xuống thỉnh tội.
Sắc mặt Kỳ Nhượng mắt thường có thể thấy được sự u ám, tâm trạng tốt đẹp cũng tan biến.“Trẫm là loại hồng thủy mãnh thú gì hay sao, vừa chạm vào liền dọa ngươi thành ra như vậy?
Có thể thấy hai ngày này ngươi ôn thuận đều là giả vờ.” Vãn Dư quỳ trên mặt đất, cúi đầu thật sâu, dáng vẻ hạ thấp đến mức khép nép.
Kỳ Nhượng tức giận vì nàng ngoan cố, giống như một khối đá ấm không nóng được, nhưng lại giận nàng mềm yếu, hễ xảy ra chuyện là chỉ biết quỳ xuống đất.
Thế nhưng, dù nàng có quỳ trên mặt đất, lòng của nàng cũng chưa từng thần phục hắn.
Điều này khiến hắn có cảm giác vô lực sâu sắc, phảng phất như một cú đấm vào bông.
Hắn làm hoàng đế năm năm, các tần phi trong hậu cung, quan viên tiền triều, chưa từng có ai khiến hắn không thể kiểm soát như thế này.
Hắn hận đến mức, thực sự muốn tứ chết nàng ngay tại chỗ cho xong chuyện, coi như phủi sạch cái gia đình lớn này.
Thế nhưng, nếu hắn thực sự có thể hung ác đến quyết tâm như vậy, cũng sẽ không giống như bây giờ thế này, cầm không nổi, bỏ không đành, tiến không lùi được, thật sự khó xử tứ bề.
Nữ nhân này, thật đáng giận đến cực điểm!
Hắn không muốn nhìn đến nàng nữa, giận dữ phẩy tay áo bỏ đi.
Tôn Lương Ngôn đang canh giữ bên ngoài, thấy hắn đi tới liền khom người nói: “Hoàng thượng đi đâu ạ?”“Còn có thể đi đâu nữa?” Kỳ Nhượng nghiến răng nói, “Trừ đi duyệt tấu chương, trẫm còn có thể đi đâu nữa, trẫm đâu phải là hoàng thượng gì, rõ ràng là tên nô tài hạ nhân!”“...” Tôn Lương Ngôn bị mắng ngơ ngẩn, không rõ sự giận dữ này của hắn từ đâu mà đến.
Hắn lặng lẽ liếc mắt ra hiệu cho Tiểu Phúc Tử, bảo hắn theo Hoàng thượng đi thư phòng, từ chỗ dự định đi vào nhìn xem sao.
Vừa mới nhấc chân, Kỳ Nhượng liền nghiêm giọng nói: “Không được đi xem nàng ta, nàng thích quỳ thì cứ để nàng quỳ thật lâu!”
Tôn Lương Ngôn đành phải dừng bước, nhưng ngược lại trong lòng lại nhẹ nhõm.
Xem ra, lại là Giang Vãn Dư chọc giận hắn.
Hai oan gia kiếp trước này, thực sự khiến người ta không biết phải làm sao.
Vãn Dư ở bên trong nghe lời Kỳ Nhượng, liền thành thật quỳ trên mặt đất không động đậy.
Như vậy rất tốt, không cần phải hầu hạ hắn nữa, cũng không cần nhìn sắc mặt hắn, chấp nhận tính tình chợt lạnh chợt nóng của hắn.
Ngoại trừ đầu gối có chút đau, ít nhất tinh thần và thể xác của nàng được thả lỏng, có thể an tĩnh suy nghĩ một chút về những chuyện sắp tới.
Từ Thanh nói với nàng, bảo nàng cố gắng nhẫn nhịn thêm một chút.
Chỉ cần cuối cùng có thể có một kết quả tốt, nàng nguyện ý nhịn thêm một chút nữa.
Nàng đã chịu khổ nhiều như vậy, ông trời cũng nên thương xót nàng một lần đi?
Không biết đã quỳ bao lâu, Tiểu Phúc Tử đột nhiên đi vào gọi nàng: “Vãn Dư cô cô, Hoàng thượng cho gọi ngài đến Nam thư phòng.”
Vãn Dư thở dài một tiếng, thầm nghĩ cuối cùng vẫn không tránh được.
Nàng giữ lấy đầu gối đang đau nhức đứng lên, nghỉ một lát mới cùng Tiểu Phúc Tử đi về phía Nam thư phòng.
Tiểu Phúc Tử đi bên cạnh nàng, thỉnh thoảng nghiêng đầu nhìn nàng một cái, dáng vẻ như muốn nói lại thôi.
Vãn Dư bèn dừng lại, ra hiệu bằng ánh mắt bảo hắn có lời gì thì nói thẳng.
Tiểu Phúc Tử thở dài một hơi, nói nhỏ: “Vãn Dư cô nương, e rằng ngài lại phải chịu khổ rồi.”
Vãn Dư như chim sợ cành cong, lòng nàng nhấc lên, chờ hắn nói tiếp.
Tiểu Phúc Tử nói: “Vừa rồi, Trần Viện Phán của Thái Y Viện lại tiến cử một vị thần y từ bên ngoài vào, mở một đơn thuốc để điều trị thân thể cho Hoàng thượng.
Hoàng thượng gọi ngài đi thử dược.”
Vãn Dư còn tưởng đã xảy ra chuyện đại sự gì, nghe hắn nói vậy thì trái tim đang treo lơ lửng lại buông xuống.
Lúc này Kỳ Nhượng bị phi tần của tiên hoàng ám toán, đã trúng vài lần độc.
Mặc dù bảo toàn được tính mạng khỏi cái chết, nhưng một số độc tính vẫn còn tàn dư trong cơ thể không thể hoàn toàn loại bỏ được.
Thỉnh thoảng phát tác lên sẽ đau đến mức không muốn sống.
Mấy năm nay, thái y trong cung luôn giúp hắn điều trị, thần y giang hồ cũng đã gặp qua không ít, nhưng thủy chung không thể trị tận gốc.
Các thái y sợ có dược tính quá mạnh làm hại thân thể hắn, mỗi lần thay đổi phương thuốc mới đều phải tìm người có thân thể yếu thay hắn thử dược trước.
Nếu người yếu đều có thể chịu được, hắn uống vào cũng sẽ không xảy ra vấn đề.
Vãn Dư không biết trước kia là ai thay Kỳ Nhượng thử dược, dù sao từ sau khi nàng bị Thục Phi một bát thuốc độc làm cho ách cổ họng, việc thử dược liền rơi lên đầu nàng.
Thứ nhất là thân thể nàng khi đó quả thực không khỏe, thứ hai có lẽ Kỳ Nhượng nghĩ nàng dù sao cũng đã bị câm, uống thêm ra bệnh gì cũng chẳng sao.
Huống hồ nàng vốn là chỗ trút giận của hắn, việc thay hắn thử dược lại thích hợp không gì bằng.
Vãn Dư cười với Tiểu Phúc Tử, ra hiệu hắn không cần lo lắng, bản thân nàng đã sớm quen rồi.
Tiểu Phúc Tử nhìn nàng ánh mắt đầy thương xót.
Đến Nam thư phòng, Vãn Dư nhìn thấy ngoài cửa có một nam nhân trẻ tuổi mặc quan phục màu tía đang quỳ.
Việc này rất thường thấy, nàng cũng không để ý trong lòng.
Đang định đi vào, người kia lại gọi nàng lại: “Vãn Dư cô nương, muội muội ta không phải cố ý làm khó ngươi, nàng đã biết lỗi rồi.
Xin mời ngươi giơ cao quý thủ, để Hoàng thượng miễn đi việc cấm túc cho nàng đi!”
Vãn Dư kinh hãi.
Tiểu Phúc Tử cũng giật mình, vội vàng xua tay nháy mắt bảo người kia im lặng.“Tề đại nhân, ngài sao lại vô phép như vậy, lời gì cũng dám nói, để Hoàng thượng nghe thấy chỉ sợ sẽ khiến mọi việc trở nên tệ hơn.”
Vãn Dư nghe hắn họ Tề, kết hợp lời hắn nói, liền đoán ra hắn là huynh trưởng của Thục Phi.
Thục Phi họ Tề, tên thật là Tề Nhược Huyên, huynh trưởng duy nhất của nàng ta tên là Tề Nhược Cốc.
Phụ thân của nàng ta đã vì Hoàng thượng mà đỡ tên tên mà chết.
Hoàng thượng truy phong phụ thân nàng ta làm Trung Nghĩa Bá, đón nàng ta vào cung phong phi, lại phong huynh trưởng nàng ta làm Hộ bộ Thị lang, còn phong cho mẫu thân nàng ta cáo mệnh, có thể nói là ân sủng vô hạn.
Mọi người đều nói Thục Phi nương nương có bối cảnh như vậy, chỉ cần thu liễm một chút, hiền huệ một chút, ngay cả hậu vị cũng có thể tranh được.
Đáng tiếc nàng ta lại không chịu an tĩnh, suốt ngày nhảy nhót, làm bại hoại hết nhân duyên tốt đẹp của mình.
Tiểu Phúc Tử ngăn Tề Nhược Cốc lại, Vãn Dư im lặng bước vào thư phòng.“Vãn Dư cô nương, ngươi đến rồi, ta đang định đi tìm ngươi đây.” Tôn Lương Ngôn trong tay bưng một bát canh dược đen sì, thấy nàng đi vào, liền chạy nhanh đến trước chân nàng, “Thuốc đã nấu xong, mau uống khi còn nóng đi, nguội sẽ càng đắng.”
Vãn Dư nhìn chén thuốc, lại không tiếng động nhìn về phía Kỳ Nhượng.
Kỳ Nhượng ngồi sau bàn sách, sắc mặt vẫn không tốt: “Nhìn trẫm làm gì, còn không mau uống.”
