Kỳ Nhượng bị màu tuyết trắng run rẩy kia lay động ánh mắt, đáy mắt tuôn ra dũng động ra hùng dũng tình dục tựa như biển sâu.
Vãn Dư phát ra tiếng kêu gào khàn khàn, liều mạng vặn vẹo thân thể, muốn thoát khỏi sự trói buộc của hắn, muốn tránh khỏi ánh mắt không chút kiêng dè nào của hắn.
Thế nhưng nàng căn bản tránh không khỏi, cả người nàng bé nhỏ dưới sự khống chế tuyệt đối của nam nhân, giống như một cánh chim gãy cánh, mặc cho nàng có vùng vẫy thế nào, cũng không thể bay ra khỏi lòng bàn tay hắn.
Y phục nàng thưa thớt, làn da trắng nõn như ngọc cốt tựa như quả vải đã bóc vỏ, màu sắc xinh đẹp, chất lỏng ngọt ngào, đối với nam nhân mà nói là một sự hấp dẫn chí mạng như vậy.
Hắn làm sao có khả năng bỏ qua nàng?
Hắn cúi người xuống, cường thế chiếm đoạt đôi môi anh đào của nàng.
Bên trong cơ thể hắn tựa như có một ngọn lửa.
Vào khoảnh khắc này, hắn không cần dịu dàng, chỉ muốn phá hủy, hắn không muốn vuốt ve, chỉ muốn nuốt chửng.
Hắn đã nhịn nàng rất lâu rồi.
Hắn cắn môi nàng, làm nàng đau đến mức thút thít kêu lên.
Hắn chính là muốn cho nàng đau.
Đau mới có thể thuận phục, đau mới có thể nhớ lâu.
Hắn là đế vương, trên thế gian này không có vùng đất nào hắn không chinh phục được, cũng không có nữ nhân nào hắn không chinh phục được!
Hắn đè lên nàng, Kim Long được thêu bằng kim tuyến trên long bào cọ xát vào làn da mềm mại của nàng, mài ra một mảng đỏ hồng.
Hắn há miệng cắn vào cổ thon dài không ngừng ngẩng lên của nàng, cắn lên xương quai xanh tinh xảo của nàng, rồi lại xuống phía dưới...
Đột nhiên, phía sau tai hắn truyền tới một trận đau nhói.
Vãn Dư trong tình thế cấp bách đã cắn mạnh vào gân mạch sau tai hắn.
Nàng sắp bị bức điên rồi, đã đành vậy thì bất chấp thân phận của hai người.
Hoàng đế hay không hoàng đế gì, ngay lúc này, hai người bọn họ chỉ có thể một sống một còn, không phải hắn chết, chính là nàng chết.
Nàng cắn mạnh đến mức miệng đầy mùi máu tanh, giống như sói con khát máu, cắn liền không buông.
Kỳ Nhượng đau đến hít vào một hơi, lại lạnh lùng bật cười thành tiếng."Nha đầu ngoan, cắn chặt, ngàn vạn lần đừng buông miệng..."
Hắn dán vào tai nàng thì thầm, hơi thở nóng hổi thổi vào trong tai nàng, khiến nàng run rẩy từng trận.
Bàn tay hắn báo thù bóp mạnh vào phần mềm mại của nàng, đau đến mức nàng kêu lên một tiếng, rồi tự thở hắt ra một hơi."Không phải ta bảo ngươi cắn chặt một chút sao?
Thế nào?
Không nỡ?"
Ngữ khí hắn chế nhạo làm nàng không được tự nhiên.
Nàng nghĩ, nếu cuối cùng vẫn không tránh khỏi, nàng thà cắn lưỡi tự vẫn.
Ý niệm vừa chợt hiện lên, ngoài cửa truyền tới giọng nói run rẩy của Tôn Lương Ngôn: "Hoàng thượng...""Cút!"
Kỳ Nhượng giận dữ mắng.
Bên ngoài cửa im lặng một thoáng, Tôn Lương Ngôn lại nói: "Hoàng thượng, là chuyện vui, Phùng Quý Nhân ở Chung Túy Cung được chẩn ra hỉ mạch, Thái Hậu mời ngài qua đó xem thử."
Kỳ Nhượng hơi giật mình, lông mày khẽ nhíu lại, tình dục trong đáy mắt dần dần lui tán, lý trí cũng dần dần trở về.
Hắn một tay chống đỡ cơ thể, nhìn cô gái tan tác nằm dưới thân, giống như vừa tỉnh sau một cơn mộng lớn, dần trở lại bình tĩnh.
Trong mắt hắn thoáng qua một tia áy náy, đứng dậy sửa sang long bào, rồi đi ra ngoài: "Nằm yên đừng động đậy, Trẫm gọi người vào hầu hạ ngươi."
Vãn Dư muốn động cũng không động được, cả người giống như suy nhược, không còn một chút sức lực.
Vừa mới trải qua sự tuyệt vọng kinh khủng như vậy, nàng vẫn không hề rơi lệ, giờ phút này nghe thấy tiếng bước chân của Kỳ Nhượng đã tới ngoài cửa, nước mắt cuối cùng cũng trào ra như hồng thủy.
Nhưng nàng vẫn không dám buông lỏng cảnh giác, sợ Kỳ Nhượng đi rồi lại trở về, bưng lấy miệng nhịn tiếng khóc lắng nghe động tĩnh bên ngoài."Xác định là hỉ mạch sao, sao lại lệch ra ngoài thời gian này mới chẩn được?"
Nàng nghe Kỳ Nhượng hỏi ở bên ngoài.
Ngay sau đó, Tôn Lương Ngôn giải thích: "Sau khi yến hội giải tán, Hiền Phi Nương Nương về cung, Phùng Quý Nhân đến chính điện hầu hạ Hiền Phi Nương Nương an tẩm, ngửi thấy mùi rượu trên người Hiền Phi Nương Nương liền nôn ọe.
Hiền Phi Nương Nương nghĩ đến nàng hai tháng trước đã được lật bài lệnh một lần, lúc này mới gọi thái y đến chẩn mạch, kết quả thật sự bị Hiền Phi Nương Nương đoán đúng...
Hoàng thượng ngài nói, việc này không phải là đại hỉ sự sao?"
Kỳ Nhượng "Ân" một tiếng, nhưng cũng không có nhiều vẻ vui vẻ, ngữ khí thản nhiên nói: "Trẫm đi xem một chút, giường của Trẫm bừa bộn, gọi Tuyết Doanh đến trải lại."
Nói xong, tiếng bước chân liền dọc theo hành lang dần dần đi xa.
Vãn Dư giống như là nhặt lại được một cái mạng, nước mắt theo khóe mắt chảy thẳng xuống hai bên thái dương.
Tại sao lại như vậy?
Tại sao lại như vậy?
Tuyết không phải ngừng rồi sao?
Trời không phải trong xanh rồi sao?
Trường An không phải trở về rồi sao?
Vì sao hết thảy lại không hề trở nên tốt đẹp như nàng hi vọng, ngược lại còn lâm vào hoàn cảnh càng tồi tệ hơn?
Vì sao lại như vậy?
Đời trước nàng rốt cuộc đã tạo nghiệt gì, khiến nàng rơi vào tay một bạo quân như vậy?
Nàng đã nhẫn nhục chịu đựng trước mặt hắn năm năm, lẽ nào còn chưa đủ sao?
Nếu hắn ngay từ đầu đã không định thả nàng đi, vì sao không nói rõ ràng cho nàng, rõ ràng cắt đứt ý niệm của nàng, làm nàng hết hy vọng, làm nàng nhận mệnh, làm nàng từ bỏ hết thảy ảo tưởng ngây thơ.
Hắn làm sao có thể nhẫn tâm như vậy, ác độc như vậy, vô tình phá hủy nhân sinh của người khác như vậy?
Có lẽ trong mắt hắn, người như nàng, căn bản không tính là người đi?
Là đồ chơi, là chim tù, là con kiến hôi mà hắn chỉ cần một đầu ngón tay là có thể nghiền nát.
Nàng hận hắn máu lạnh vô tình, cũng hận chính mình mềm yếu nhỏ bé.
Khoảnh khắc này, nàng tràn đầy tuyệt vọng, trừ việc thút thít, cái gì cũng không làm được.
Không biết khóc bao lâu, Tuyết Doanh ôm theo chăn nệm và y phục sạch sẽ vội vàng mà đến.
Vừa vào cửa nhìn thấy bộ dạng tan nát của Vãn Dư, Tuyết Doanh đau lòng đỏ hoe mắt: "Thật là nghiệp chướng, Hoàng thượng lại phát phong gì, sao lại giày vò ngươi thành như vậy?"
Vãn Dư nhìn nàng, không nói một lời, chỉ lặng lẽ rơi lệ.
Tuyết Doanh tan nát cõi lòng, đỡ nàng dậy, ôm vào lòng vỗ về nhẹ nhàng: "Được rồi được rồi, đều qua rồi, Hoàng thượng đêm nay muốn ngủ lại Chung Túy Cung, sẽ không quay lại nữa, ngươi cứ coi như là gặp một cơn ác mộng, tỉnh lại liền quên đi, ngàn vạn lần đừng nghĩ quẩn, đừng tự làm khổ chính mình."
Vãn Dư nghe nói Kỳ Nhượng đêm nay không trở về, cuối cùng cũng có thể yên tâm buông lỏng.
Nàng cuộn mình trong lòng Tuyết Doanh khóc một hồi, chờ đợi bản thân ổn định lại, liền rời khỏi đó, lau nước mắt, tự mình cởi bỏ y phục rách nát, thay y phục sạch Tuyết Doanh mang đến.
Tuyết Doanh nhìn thấy trên cổ nàng, trên xương quai xanh đều là những vết ấn hồng hồng tím tím, ngoài đau lòng, cũng không biết nên làm thế nào cho phải.
Người thi bạo là Hoàng đế, chúng nữ đều là nô tài hoàng gia, thân phận trời đất khác biệt như vậy, muốn lấy cái gì phản kháng?
Nàng biết Vãn Dư một lòng muốn ra cung, thế nhưng, cứ theo thái độ này của Hoàng thượng, nàng có thể ra khỏi đây sao?
Một đóa hoa kiều diễm tươi mới như vậy, đến cuối cùng, liệu có khô héo trong bức tường cung cao cao của Tử Cấm Thành?
Nàng không đành lòng, cũng không dám suy nghĩ.
Vãn Dư thay xong y phục, cầm khăn lau mặt, lại trở về dáng vẻ sủng nhục không kinh.
Nàng thậm chí giống như người không có việc gì, giúp Tuyết Doanh trải lại long sàng, rồi mới kéo tay Tuyết Doanh đưa nàng ra ngoài, bảo nàng không cần lo lắng cho mình, trở về nghỉ ngơi cho tốt.
Tiểu Phúc Tử vẫn canh giữ ngoài cửa, thấy Vãn Dư đi ra, vẻ mặt đồng tình nhìn nàng, nhưng lại cố gắng giả vờ, không muốn để nàng nhìn ra mình đang đồng tình nàng."Vãn Dư cô cô, ngài còn ổn không?"
Hắn cẩn thận từng li từng tí hỏi.
Vãn Dư đối với hắn cười cười, đánh tay ngữ nói mình không có việc gì, chỉ là có chút khát nước, nhờ hắn gọi Tố Cẩm mang chút nước trà lại đây.
Tiểu Phúc Tử ước gì làm nàng làm điểm gì, bảo nàng trở về sao gian chờ, đừng để bị lạnh, bản thân liền vội vàng đi đến phòng pha trà.
Không lâu sau, Tố Cẩm bưng một bình trà vào sao gian, nhìn Vãn Dư đang an tĩnh ngồi bên bàn, cũng là ánh mắt tràn đầy đau lòng."Trước uống ngụm trà nhuận họng đi!"
Nàng rót một chén trà nhỏ, đưa cho Vãn Dư.
Vãn Dư lại không uống, ngón tay chấm lấy nước trà viết chữ trên bàn.
Tố Cẩm từng chữ từng chữ xem hết, gật đầu, vội vàng rời đi.
Vãn Dư lau đi vết nước trên bàn, uống một chén trà nhỏ, bình tĩnh lên giường nằm xuống, chờ đợi đến hừng đông.
Nàng sẽ không nhận mệnh.
Nàng vì sao phải nhận mệnh?
Cho dù người cuối cùng cũng phải chết, cũng phải thử chống cự một phen rồi mới chết!
