Trước Khi Lưu Đày Ta Dùng Không Gian Khoắng Sạch Hoàng Cung

Chương 32: Rời Đi





Chương 32: Rời Đi
Cứ như vậy, không cần phải lo lắng về việc Ngụy Ngọc Lâm tỉnh dậy giữa chừng và phát hiện ra bí mật của nàng
Cơ thể của nàng khẽ động, Ngụy Ngọc Lâm đã bị nàng đưa vào không gian
Đưa một người sống vào trong không gian, đối với Tiêu Vũ mà nói, đây là một chuyện rất khó khăn
Sau khi tiến vào, cả người nàng không còn chút sức lực nào nữa
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nàng kéo Ngụy Ngọc Lâm, đưa hắn đến nơi nàng cho con ngựa kia ở, sau đó cả người ngồi co quắp trên thảm cỏ giữa không gian
Tiêu Vũ đi đến suối đá đang có nước chảy, múc một ít nước rồi uống một ngụm, lúc này mới cảm thấy mình đã khôi phục phần nào
Nàng đưa tay chọc chọc vào Ngụy Ngọc Lâm ở trong bao tải nhưng không có động tĩnh gì
Sau khi tinh thần lực khôi phục được phần nào, Tiêu Vũ bắt đầu cảm nhận thế giới bên ngoài
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Mặc dù nàng đang ở trong không gian, nhưng khi nàng sử dụng tinh thần lực của mình để cảm nhận, dường như nàng đã để mắt và tai của mình ở bên ngoài, có thể nhìn và nghe thấy được
Chỉ thấy Thẩm Thu Hàn kéo theo một nhóm người điều tra một cách tỉ mỉ
Ngay cả cái bình hoa lớn dùng để trang trí cũng không bỏ qua
Đương nhiên..
chắc chắn Thẩm Hàn Thu sẽ không tra được cái gì
Tiêu Vũ thấy sắc mặt của Thẩm Hàn Thu càng ngày càng đen: “Không có ai sao
Sao có thể như thế được!”
Không có bất kỳ người nào cả
Lục lọi tận ba lần nhưng chẳng tìm ra người nào
Sắc mặt của Vũ Văn Phong rất khó coi
“Nếu người không có ở đây nữa thì nhanh chóng đi lục soát ở nơi khác, đừng lãng phí nhân lực ở đây
Nếu tên trộm kia thật sự chạy thoát, đừng trách trẫm trách phạt các ngươi!” Vũ Văn Phong hừ lạnh một tiếng
Tiêu Vũ: “...”
Chậc, tên này còn dùng cách tự xưng của Hoàng đế, có vẻ đã tự xem mình là Hoàng đế rồi
Vậy cứ làm một vị Hoàng đế thật tốt đi
Vị Hoàng đế với một cái quốc khố trống rỗng, hoàng cung tan hoang, ngay cả nhà của thần tử cũng rỗng tuếch..
cũng không dễ làm lắm
Trên dưới hoàng cung, quan văn quan võ cả triều nhiều như vậy, để xem Vũ Văn Phong nuôi thế nào được
Tiêu Vũ không định ở đây lâu, sau khi thị vệ lơi lỏng, nàng sẽ dùng không gian để che chắn, liên tục ra ra vào vào không gian
Người tới thì nàng sẽ trốn vào trong không gian, không có ai thì nàng sẽ ra khỏi không gian, đi ở bên ngoài
Cuối cùng thì cũng rời khỏi hoàng cung trước hừng đông
Trước khi Tiêu Vũ rời đi, còn phải đi đến Ngụy vương phủ
Nàng đang làm một chuyện tốt hả
Cũng không phải, nàng chỉ nhớ ra rằng mình còn chưa đến thăm quý phủ của Ngụy Ngọc Lâm, định thuận đường chuyển nhà giúp cho Ngụy Ngọc Lâm mà thôi
Trước kia Ngụy Ngọc Lâm tuân lệnh con chó già Vũ Văn kia ép nàng phải rời đi, cũng chẳng có lòng tốt gì cả
Bây giờ nàng đã cứu mạng của Ngụy Ngọc Lâm, tiện tay lấy đồ bên trong nhà kho của Ngụy Ngọc Lâm thì cũng chẳng quá đáng đúng không
Coi như là Ngụy Ngọc Lâm dùng tiền mua lại mạng sống thôi
Nàng đi đến trước phủ khố của Ngụy vương phủ, sau khi đi vào, Tiêu Vũ hơi cạn lời
Nghèo quá vậy trời
Nghèo đến mức kẻ trộm tới đây cũng sẽ để lại hai đồng xu đó
Nàng định ném Ngụy Ngọc Lâm đi, nghĩ đến đây, nàng đưa Ngụy Ngọc Lâm từ trong không gian ra
Nàng tháo bao tải ra, nhìn thấy đôi mắt của Ngụy Ngọc Lâm nhắm chặt, hơi cạn lời
Chẳng lẽ hắn đã bị nàng đập chết rồi sao
Nghĩ như vậy, Tiêu Vũ thăm dò trên tay hắn, xem xem Ngụy Ngọc Lâm có còn mạch đập nữa hay không
Ngụy Ngọc Lâm bỗng nhiên mở mắt
Tiêu Vũ giật mình, bất ngờ không kịp phòng bị, Ngụy Ngọc Lâm đột nhiên đưa tay ra bóp cổ Tiêu Vũ
Tiêu Vũ hoảng sợ, tên Ngụy Ngọc Lâm này không có lương tâm sao
Nàng vừa mới cứu Ngụy Ngọc Lâm một mạng đó
Tiêu Vũ cũng là người tàn nhẫn, những chuyện khác nàng cũng không quan tâm, tay nàng cũng thuận thế bóp cổ của Ngụy Ngọc Lâm
Nào
Chúng ta cùng gô cổ nhau, cùng nhau nằm xuống, cùng nhau đốt đối phương thành tro bụi
Nếu nàng sợ thì nàng không phải là Tiêu Vũ nữa

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.