Trước Khi Lưu Đày Ta Dùng Không Gian Khoắng Sạch Hoàng Cung

Chương 33: Ngươi Là Người Nơi Nào





Chương 33: Ngươi Là Người Nơi Nào
Lúc này Ngụy Ngọc Lâm nhìn bốn phía xung quanh, phát hiện ra bản thân đang ở bên trong phòng ngủ của mình, hơi bất ngờ, lực trên tay cũng giảm xuống
“Ngươi là người nơi nào?” Ngụy Ngọc Lâm trầm giọng hỏi
Vừa hỏi vừa vươn tay ra chuẩn bị lấy mạng che mặt màu đen ra
Tay Tiêu Vũ thêm lực, bóp chặt khiến Ngụy Ngọc Lâm đau xót
“Ngụy Ngọc Lâm, tốt nhất là ngươi nên buông tay ra, hôm nay ta đưa ngươi trở về là đã buông tha cho ngươi rồi, nếu ngươi thấy vẻ bề ngoài của ta thì mọi chuyện sẽ trở nên phiền phức.” Trong mắt của Tiêu Vũ lóe lên vẻ lạnh lẽo
Lúc này trong lòng Ngụy Ngọc Lâm tràn đầy nghi hoặc, rõ ràng là hắn đang ở trong cung, lại bị nữ tử áo đen này đánh bất tỉnh, đến khi có ý thức lại, dường như hắn đã bị cho vào trong bao tải
Hắn chưa kịp giãy giụa đi ra khỏi bao tải thì bao tải được mở ra, nhìn lại thì thấy hắn đã trở về Ngụy vương phủ rồi
Trong suốt quá trình, hắn thậm chí còn không biết bên ngoài đang xảy ra chuyện gì, về phần nữ tử áo đen trước mặt này, lai lịch của nàng cũng rất kỳ lạ
Hơn nữa, nàng còn có bản lĩnh lớn đến mức có thể thoát khỏi sự truy lùng của Thẩm Hàn Thu mà rời khỏi hoàng cung
Không biết là địch hay bạn
Nếu như là bạn thì tốt, còn nếu là địch..
đã biết chuyện của hắn thì sợ rằng giữ lại sẽ rất nguy hiểm
Hơn nữa hắn cũng không cảm thấy hắn lại có bạn ở Đại Ninh triều này
Tay của Ngụy Ngọc Lâm khựng lại: “Cuối cùng thì mục đích của ngươi là gì?”
Ngụy Ngọc Lâm nhớ đến những gì đã trải qua, cảm thấy lạnh cả sống lưng, người này rốt cuộc là ai, người này biết hắn cũng không lạ, trong kinh thành, không ít người biết hắn
Nhưng người này dám đến Ngụy vương phủ, khiến cho hắn cảm thấy thật đáng sợ
Người này đã nghĩ ra thủ đoạn nào để uy hiếp hắn rồi sao
Bàn tay của Tiêu Vũ đang bóp cổ Ngụy Ngọc Lâm đột nhiên động đậy, từ bóp chuyển sang sờ
Những ngón tay lạnh buốt của nàng chạm vào cơ thể của Ngụy Ngọc Lâm, khiến toàn thân Ngụy Ngọc Lâm hơi cứng đờ
Chỉ nghe thấy Tiêu Vũ nói: “Sao ngươi không buông tay ra
Chẳng lẽ ngươi còn định cá chết lưới rách với ta sao
Ta không ngại nói thật cho ngươi biết, cho dù bây giờ ngươi bóp cổ ta trước thì cũng chưa chắc là đối thủ của ta đâu.”
Ngụy Ngọc Lâm nhìn thấy Tiêu Vũ buông tay ra trước, lúc này cũng buông ra
Tiêu Vũ nhìn khuôn mặt đẹp như ngọc của Ngụy Ngọc Lâm, trong phút chốc sững người, đưa tay lên sờ soạng
“Chậc, khuôn mặt này đúng thật là rất đẹp.” Tiêu Vũ cảm thán
“Ta cứu ngươi, thật ra cũng không có mục đích gì, ta chỉ thấy vẻ bề ngoài của ngươi không tệ, đột nhiên có suy nghĩ thương hoa tiếc ngọc thôi.” Tiêu Vũ cười hơi đắc ý, nói
Từ thương hoa tiếc ngọc này không thích hợp dùng trên người của nam nhân
Nhưng nếu nam nhân này lớn lên giống như Ngụy Ngọc Lâm thì lại vô cùng hợp lý
Khuôn mặt Ngụy Ngọc Lâm rất bình tĩnh: “Nữ tặc to gan, dám nói bậy nói bạ!”
Tiêu Vũ rất vô tội: “Ai nói ta là nữ tặc chứ
Vậy ngươi không phải là nam tặc hả
Chẳng lẽ người đi trộm đồ trong hoàng cung chỉ có ta hay sao?”
Huống hồ nàng chỉ về nhà thôi mà
Công chúa về nhà sao lại xem như trộm được chứ
Ngụy Ngọc Lâm tức giận đến mức suýt nữa nhảy dựng lên khỏi giường
Nguyên nhân không thể nhảy dựng lên là bây giờ chỉ có nửa người của hắn lộ ra bên ngoài, chân vẫn còn ở bên trong bao tải
Nhìn xem này, nói gì mà thương hoa tiếc ngọc chứ, trộm hương cắp ngọc thì có
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Trong tên của hắn còn có chữ Ngọc..
Nghĩ vậy, Ngụy Ngọc Lâm trợn mắt nhìn Tiêu Vũ
“Tùng tùng..
Bụp...” Bên ngoài truyền đến âm thanh gõ mõ cầm canh
Tiêu Vũ tính toán thời gian, biết rằng bản thân phải chạy nhanh ra ngoài, nếu không trời sẽ sáng, không dễ để hành động nữa
Nghĩ vậy, Tiêu Vũ duỗi tay ra, nhéo lên mặt của Ngụy Ngọc Lâm
Động tác của Tiêu Vũ rất nhanh, đợi đến khi Ngụy Ngọc Lâm nhảy ra khỏi bao tải, Tiêu Vũ đã lùi về phía sau

[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.