Vương Lục cười ha ha hỏi: "Linh vật của quý phái có bao ăn ở không? "
"Bao, bao ăn ở. . . ? Nhưng mà cần gì phải nhắc nhở, là một nhà thám hiểm chuyên nghiệp, Vương Lục đương nhiên biết trong tay mình còn nắm giữ một lá bài tẩy đủ để xoay chuyển càn khôn. "
"Tuyệt đối không thể nhường, bởi vì ta cũng muốn làm. ? . Đây chính là Tiêu Vân cổ tiền trong truyền thuyết. ? Không phải cười nhạo, cũng không phải giận quá hóa cười, bởi vì nữ nhân đang nói chuyện trong phòng này, khiến hắn có một loại cảm thụ khó nói thành lời. Ngươi muốn làm linh vật của Linh Kiếm phái sao? "Cái quái gì thế này! Vừa vặn ta còn giữ đây, cho ngươi năm hào! Linh Kiếm phái là môn phái tu tiên, vàng bạc thế gian không có chút ý nghĩa nào, nhất định phải dùng tiền trong núi đúng không? Ái chà, các ngươi ngăn cản ta làm gì? Các vị Trưởng lão bên trong Huyền Vân Đường cũng bắt đầu cảm thấy khó xử, Linh Kiếm phái là cổ phái chính đạo, rất coi trọng thanh danh và uy tín, đây là điều mà các môn phái khác trong tu tiên giới không thể hiểu được, nhưng chuyện linh vật quá đùa cợt, cũng không thể làm sai thì cho qua. "
Thiếu nữ lại ôm đầu kêu "Đau đau đau. . ", sau đó bị kéo về trong sảnh, biến mất tăm. Ta nói thật lòng đấy, thật sự không cần phải trả tiền! Nàng ta đang nhắc nhở hắn một chuyện vô cùng quan trọng. Ha ha, tuy không biết vì sao đám ngốc này lại loại ngươi ra khỏi danh sách, nhưng làm linh vật cũng không tệ, Linh Kiếm phái chúng ta là tông phái đỉnh cấp, chỗ tốt của linh vật là vô số kể, cho dù ngươi không thể tu hành, nhưng gắn chiêu bài của Linh Kiếm phái, ức hiếp nam nhân, bá chiếm nữ nhân, làm xằng làm bậy đều cực kỳ đơn giản! Có lương thưởng hàng năm không? ? Đường đường là ngũ đại tông phái, nếu bị người ta chửi rằng không có chút chữ tín, lật lọng, vô liêm sỉ, thậm chí còn không bằng tà giáo, vậy thì quá đáng tiếc. . "
Thiếu nữ trước sảnh tựa hồ bị hù dọa, mở to hai mắt, quay đầu nói: "Cửu sư thúc, lật lọng hình như không tốt lắm. ? . . . . Còn chưa kể tên Thái tử heo nọ tuyệt đối không dám làm gì ngươi, về sau cho dù ngươi đến chốn quán rượu lầu xanh cũng không cần phải trả tiền! Sư huynh, đây là con riêng của huynh sao! "
Vương Lục cười lạnh một tiếng, từ trong ngực lấy ra một vật,"đinh linh" một tiếng, vật đó bay lên giữa không trung, bay về phía Huyền Vân Đường được bao phủ bởi bạch quang. "
"Ngươi là ngu ngốc sao, ngươi đứng về phía nào vậy! "
Nghe đến đó, Vương Lục rốt cục nhịn không được bật cười. . "
Trong nội đường lại nhanh chóng vang lên loạt tiếng đồ vật va chạm binh binh bang bang, sau đó nữ nhân kia ho khan một tiếng: "Tóm lại, linh vật có vô số chỗ tốt, đãi ngộ còn tốt hơn cả đệ tử nội môn bình thường, nhưng ngươi một là không tu hành hai là không có dung mạo, căn bản không có cách nào báo đáp môn phái, chọn ngươi làm linh vật chỉ lãng phí tài nguyên môn phái, một chút lợi ích cũng không có. "
"Tại sao hắn ta lại có thứ đó! Vật này vừa mới xuất hiện, trong nội đường lập tức rối loạn. Đồng tiền chỉ là đồng tiền bình thường, không được tu sĩ nào tế luyện qua, cũng không chứa thiên tài địa bảo nào có giá trị liên thành, nhưng nó còn khiến người ta rung động hơn bất kỳ thiên tài địa bảo nào. . "
Chín tên Trưởng lão lúc này đều há hốc mồm, nhìn chằm chằm vào đồng tiền vừa bay vào trong nội đường. "A, ta hiểu rồi, muốn làm linh vật, trước tiên phải giao phí gia nhập đúng không? Nói như thế nào nhỉ, giống như là đang nghe chính mình nói chuyện vậy, tuy rằng lời nói đó nghe qua chỉ là đùa giỡn, nhưng Vương Lục lại rất dễ dàng nghe ra chân ý sau lưng nữ nhân. "
"Có biên chế không? "
"Lại là Tiêu Vân cổ tiền! . . . "
Vương Lục cười nói: "Ta muốn làm Chưởng môn, các ngươi cũng định nhường à. . Tiêu Vân cổ tiền! Có thăng chức không? "Có ý tứ gì? Yên tĩnh kéo dài. Qua hồi lâu, trong nội đường truyền ra một thanh âm khác, cũng là giọng nữ, nhưng so với vị Cửu sư thúc lúc trước có vẻ thành thục hơn vài phần, trong giọng nói mang theo vẻ bất cần đời. . Vương Lục lại nói: "Quý phái đã mở miệng muốn ta làm linh vật, chắc không nói một đằng làm một nẻo chứ? "
Nữ nhân trong sảnh ngây người ra, không nói nên lời. . Tổ sư gia Linh Kiếm phái - Tiêu Vân chân nhân từng lưu lại vài phần nhân duyên ở nhân gian, ông ấy tặng mấy đồng tiền cho người mình có ơn, người có đồng tiền có thể tùy ý đưa ra một yêu cầu. Loại chuyện xưa này ở tu tiên giới cũng không hiếm thấy, rất nhiều môn phái đều có đạo cụ tương tự truyền lưu ra ngoài, nay đã mấy ngàn năm trôi qua, Tiêu Vân cổ tiền đã sớm biến mất trong dòng sông lịch sử, không có khả năng lưu truyền đến nay, Tiêu Vân cổ tiền hiện tại là vật phẩm được người đời sau làm ra để tưởng nhớ tổ sư gia. Nhưng công dụng của nó thì lại giống nhau, người nào có nó trong tay có thể tùy ý đưa ra một yêu cầu với Linh Kiếm phái, lấy uy tín của Chưởng môn Phong Ngâm Chân Nhân làm đảm bảo. Cho đến nay tuy chưa có ai thật sự sử dụng qua, nhưng dựa vào danh tiếng của Phong Ngâm Chân Nhân, không ai hoài nghi công dụng của nó.
