Trường Ninh Đế Quân

Chương 773: Không thể




[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Đến dưới tường thành, chiến binh của Đại Ninh từ trong chiến hào lao ra, 7 – 8 người khiêng thang mây đến chỗ cao, mà người Lâm Việt ở trên tường thành thì đẩy móc câu ra, cố sức muốn đẩy đổ thang
Ở vị trí giữa thang buộc dây thừng, sau khi nhấc lên, 5 – 6 chiến binh cầm dây thừng ra sức kéo xuống, người Lâm Việt ở trên tường thành thì dùng móc câu cố sức đẩy thang ra ngoài
Đây không phải chuyện sức lực của ai mạnh, đây là chuyện ai càng không muốn từ bỏ hơn
Thang dựa vào tường thành, người Lâm Việt thò nửa người ra ngoài dùng cung tiễn nhắm bắn điên cuồng vào chiến binh Đại Ninh trên thang, từng mũi tên rơi xuống, âm thanh xé không khí là tiếng cười gằn của tử thần phát ra
Chiến binh leo trên thang bị trúng mấy mũi tên trên người sau đó rơi xuống, mà đồng bào ở phía sau hắn ta thì thế thân vị trí của hắn ta tiếp tục leo lên
Mặc kệ chiến tranh xuất phát sinh từ nguyên nhân gì đều sẽ không đối đãi dịu dàng với mạng người, đã rất quen với tử vong trên chiến trường rồi, khi chiến hữu thân mật nhất ngã xuống cũng không kịp bi thương, đó là chuyện nên làm sau chiến tranh, nếu như mình vẫn còn sống
Vương Khoát Hải đội một tấm cự thuẫn leo từng bước một lên thang, âm thanh mũi tên bắn vào tấm chắn của gã phát ra liên tục không dứt
Cuối cùng khi gã tới gần đỉnh tường thành, từng cây trường thương từ bên trên hung hăng đâm xuống muốn đẩy gã xuống, một bàn tay bám vào thang một bàn tay giơ thuẫn lên, gã không dao động không hoảng hốt, bởi vì gã là Vương Khoát Hải
Bịch một tiếng, cự thuẫn đập vàp rìa tường thành, nửa lỗ châu mai bị đập rơi, 2 – 3 tên binh lính người Lâm Việt canh giữ ở đó bị đập ngã
Nhìn thấy tướng quân Đại Ninh dáng người cường tráng như núi kia đi lên, người Lâm Việt từ hai bên chen nhau tới, nhưng một cây thiết bổng lớn đã đập bọn họ ngã trái ngã phải.Vương Khoát Hải tưởng mình là người đầu tiên lên tường thành huyện Đình Lan, hưng phấn gàolên một tiếng, sau đó liền nhìn thấy cách đó khoảng vài chục trượng, bên cạnh Thẩm Lãnh đã có một vòng thi thể
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
"Giết mở đường cho huynh đệ ở phía sau
Vương Khoát Hải hô một tiếng, giơ tấm chắn của mình đập về phía trước, mũi tên bắn lên thiết thuẫn của gã, mũi tên bật ra ngoài, trường thương đâm lên thiết thuẫn của gã, trường thương gãy
Gã cũng không có chiêu thức gì màu mè, chỉ đụng vào đối phương giống như cự thú loại lớn, từng tên binh lính người Lâm Việt bị gã đụng xuống dưới tường thành, người rơi xuống dưới tường thành đừng nói là không đứng dậy nổi, cho dù là có thể đứng dậy thì thứ bọn họ đối mặt cũng là hoành đao của chiến binh Đại Ninh
Người Lâm Việt đắp từng bức, từng bức tường thấp ở phía trên để tường thành không dễ dàng bị công phá, khoảng chừng mười trượng là có một bức tường, như vậy thì cho dù người Ninh đi lên vị trí ở vị trí, hai bên bọn họ đều có tường thấp, đều sẽ gặp phải cục diện bị vây công
Có thể thấy nhóm binh lính quân Ninh đầu tiên giết lên tường thành sẽ chịu áp lực lớn cỡ nào, nhưng bọn họ không thể lui, mặc kệ có bao nhiêu kẻ thù thì bọn họ cũng chỉ có thể xông lên phía trước, dùng mạng để giữ chỗ cho đồng bào của mình ở phía sau xông lên, sau đó mở rộng ra
Các binh sĩ đi lên từng người từng người một, đồng bào ở phía trước từng người từng người một ngã xuống, người trước ngã xuống, người sau tiến lên
Bên trong huyện thành Đình Lan, bởi vì lúc trước nạn dân tràn vào quá nhiều cho nên trong mỗi một gia đình đều đầy ắp người, nhưng vẫn không từ bỏ được, trên đường cái cũng toàn là người
Bọn họ cuộn mình chen chúc với nhau, không dám nghe tiếng hét hò trên tường thành, cũng không dám nhìn, bọn họ thà bịt tai mình lại, thà nhắm mắt lại còn hơn, giống như phong bế cảm quan của mình có thể né tránh tử vong vậy
Thế nhưng tiếng hô giết kia lại không ngừng lọt vào tai bọn họ, tốc độ lan truyền của sợ hãi còn nhanh hơn ôn dịch nhiều
"Quân Ninh xông lên tường thành rồi
Có người nhỏ giọng nói một câu, nhưng đối với người bên cạnh hắn ta mà nói lại giống như tiếng sấm
Một người khác nhìn gậy gỗ trong tay mình, đột nhiên sực nghĩ đến điều gì, ném gậy gỗ đi rất xa
Người ở cách hắn ta không xa nhìn bì giáp cũ nát trên người mình, nó được cởi xuống từ trên người một người khác cách đây không lâu, trầm mặc một lát, y nhanh chóng cởi bộ bì giáp mà y phải giết người mới cướp được, ném ra khỏi đám người
Thứ này lúc bình thường sẽ bị tranh cướp, nhưng lúc này lại không có người nào động đến, bởi vì quân Ninh ở ngoài thành đã lớn tiếng đọc lệnh tước bỏ vũ khí suốt ba ngày
Người mặc giáp, giết
Người cầm vũ khí, giết
Người xúi nổi loạn, giết
Người không theo, giết
Khi bọn họ cho rằng quân Ninh không thể công phá tòa thành kiên cố này, đối với bọn họ mà nói lệnh tước bỏ vũ khí không có áp lực quá lớn, tường thành cao như vậy, nhiều binh sĩ như vậy chẳng lẽ lại không ngăn được một tờ lệnh tước bỏ vũ khí
Nhưng thật sự không ngăn được, cho nên sợ hãi bắt đầu lan tràn
"Người Ninh giết vào, liệu chúng ta có chết không
Có người hỏi nhưng không ai có thể cho hắn ta câu trả lời, mọi người quay sang nhìn nhau, sau đó cúi đầu xuống thấp hơn
"Hôm qua người Ninh nói chỉ cần không phải là người đi theo phản quân thì sẽ không truy cứu
"Hình như còn nói chỉ cần không cấu kết với phản quân, không trợ giúp phản quân, sau khi phá thành Đại Ninh không những sẽ không truy cứu mà có thể còn phân phát đất đai
"Thật ra trước kia chúng ta sống cũng không tệ, mười hai năm từ khi diệt quốc đến bây giờ, hàng năm triều đình miễn giảm thuế má, so với cuộc sống trước kia đã tốt hơn rất nhiều, nhưng đánh trận chiến này lại khiến chúng ta cửa nát nhà tan
"Nếu không có trận này, chắc hẳn lúc này chúng ta đang ở nhà thoải mái sống cuộc sống của mình
"Chỉ cần không đi lại lung tung, chỉ cần đừng đi lên thành tường hỗ trợ, chắc có lẽ chúng ta sẽ không sao
Đúng lúc này, một đội binh lính người Lâm Việt từ đàng xa đi đến, giáo úy dẫn đầu vừa gõ chiêng đồng vừa hô to: "Nam nhân thân thể khoẻ mạnh đều đi theo ta, trên tường thành cần vận chuyển vật tư lên, các ngươi theo ta đi võ khố vận chuyển
Hắn ta hô một lần, những người cuộn tròn trên đường cái không có một ai đứng lên
"Các ngươi làm gì hả?
Giáo úy nhìn những người đó với vẻ khó tin: "Người Ninh đã sắp công vào rồi, các ngươi còn ở đây giả chết?
Vẫn không có người nào để ý tới hắn ta, đám người theo bản năng cùng chen lại với nhau, như là một đàn gà con chụm lại vì đói khát và rét lạnh
Đối với bọn họ mà nói giáo úy quát tháo chửi bới cũng sẽ không có bất cứ tác dụng gì, bọn họ không dám, cũng không muốn
"Đứng lên cho lão tử
Giáo úy tức điên lên sải bước đi qua, giơ tay túm lấy áo của một nam nhân trẻ tuổi kéo lên: "Các huynh đệ của ta còn đang liều mạng ở trên tường thành, nhưng các ngươi lại ở đây giả chết, các ngươi có xứng với bọn họ không?
"Nhà mất là vì các ngươi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Hán tử trẻ tuổi kia bất chợt bộc phát một luồng sức mạnh, một tay đẩy giáo úy ra: "Nếu không phải các ngươi, người Ninh sẽ giết người sao
Giáo úy được thủ hạ đỡ lấy, hắn ta nhìn người trẻ tuổi kia như nhìn quái vật
Hắn ta không thể hiểu được đều là người Lâm Việt mà tại sao đối phương lại có ý nghĩ như vậy
Hắn ta phẫn nộ nhìn người trẻ tuổi kia quát: "Ngươi biết thân phận của mình là gì không
Ngươi là người Lâm Việt
Trong xương tủy của ngươi chảy máu của người Lâm Việt
"Ta chỉ muốn sống cuộc sống an ổn của mình
Người trẻ tuổi lại ngồi xổm xuống: "Ta không muốn đánh trận, ta cũng không muốn giết người khác, càng không muốn bị người khác giết
Hôm qua quân Ninh vẫn còn nói, chỉ cần chúng ta không đi theo các ngươi chống cự họ thì chúng ta sẽ không sao..
Ta không đi, ta không đi đâu cả
Lửa giận của giáo úy quân Lâm Việt lập tức bị thổi bùng lên, đi lên một cước đá vào đầu người trẻ tuổi kia: "Mới mười hai năm
Mới mười hai năm
Thế mà các ngươi đã chấp nhận số mệnh rồi hả?
Hắn ta đi lên quyền đấm cước đá, người trẻ tuổi kia bị đánh ngã nằm trên mặt đất, trên mặt nhanh chóng chảy máu, thủ hạ của giáo úy vội vàng đi qua giữ hắn ta lại khuyên giải
Giáo úy đột nhiên quay đầu lại nhìn lính dưới trướng mình: "Các ngươi thì sao
Có phải các người cũng nghĩ không nên đánh trận này không
Có phải các người cũng đã nghĩ mình là người Ninh không?
"Giáo úy
Một lão binh nhìn hắn ta, nói với giọng điệu bi thương: "Ngươi nhìn những tiểu tử này xem, còn có mấy gương mặt quen
Giáo úy, từ khi quốc diệt đến bây giờ binh lính thủ hạ của ngươi chỉ còn một mình ta, bọn họ đều là sau này mới chiêu mộ
Mười hai năm rồi, trong số bọn họ có ai từng tham dự chiến tranh chống quân Ninh lúc trước
Giáo úy, đừng giận bọn họ..
Mười hai năm sẽ khiến rất nhiều chuyện và rất nhiều người thay đổi
Giáo úy quay đầu nhìn về phía ông ta: "Ngay cả ngươi cũng sợ rồi?
Lão binh chậm rãi lắc đầu: "Ta không sợ, từ ngày giáo úy kéo ta đi uống rượu, khóc nói rằng chúng ta có hy vọng phục quốc là ta biết ngay, cái mạng này sắp chấm dứt rồi, nhưng ta vẫn đi theo giáo úy ngươi đến đây, ta sợ cái gì
Ta không có gì để sợ, ta chỉ bất lực
Ông ta rút đao ra, quay nhìn về phía tường thành: "Đừng ép bọn họ nữa, đây là việc mà người mặc chiến trang phục nên làm
Giáo úy ngẩn người, rất lâu sau mới xoay người đi về phía tường thành
Khi hắn ta dẫn thủ hạ đến dưới tường thành, một cỗ thi thể từ trên cao rơi xuống bịch một tiếng ở chỗ cách bọn họ không xa, máu nhanh chảy thành một vũng ở ngay dưới thi thể
Bọn họ nhìn cỗ thi thể kia, cũng không biết tại sao lại đột nhiên trầm mặc, một lát sau, một lá cờ lớn bị chém đứt cũng rơi xuống, chữ Lâm Việt bên trên dính đầy máu
Quân Ninh đã phá thành
Trên đường từ trên tường thành đi xuống dưới toàn là thi thể, chiến binh của Đại Ninh vẫn đang không ngừng nghiền ép về phía trước, quân Lâm Việt vừa đánh vừa lui, mỗi một bước đều sẽ có không chỉ một người ngã xuống
Một tấm cự thuẫn bay tới, đập ngã 4 – 5 tên binh lính quân Lâm Việt, người ở phía sau còn chưa kịp đỡ đồng bào dậy, tráng hán mặc thiết giáp kia đã đi nhanh đến, thiết bổng to bằng cẳng chân vung lên, đầu người bị nện trúng lập tức bị nổ tung
Một gậy rồi lại một gậy, chút dũng khí cuối cùng của quân Lâm Việt bị đập tan thành mảnh nhỏ
Từ trên tường thành giết xuống dễ dàng hơn nhiều so với trèo lên tường thành
Đội năm người phối hợp lại chính là cái cối xay thịt, cuộc chém giết nhìn giống như là lộn xộn nhưng mỗi một chỗ đều là năm người phối hợp, mà mỗi một đội năm người lại cùng với đội năm người bên cạnh luân phiên phối hợp ăn ý
Đây là đấu pháp đã ăn sâu vào xương tủy của mỗi một chiến binh Đại Ninh
Chém giết từ tường thành đến dưới thành, sau đó đến mỗi một con đường
Từ giữa trưa đến lúc mặt trời lặn, lại đến lúc mặt trời dâng lên
Sáng sớm hôm sau, ánh sáng lại buông xuống mặt đất, gió suốt một đêm cũng không thể thổi tan mùi máu tanh, khắp nơi đều là thi thể
Quân Ninh đã đang dọn dẹp chiến trường, trên mỗi một con đường đều có quân nhân của Đại Ninh kết đội lục soát
Cuộc chống cự giằng co nửa ngày một đêm của quân Lâm Việt đã tuyên cáo thất bại, trong tình huống binh lực nhiều gấp bốn lần chiến binh Đại Ninh mà bị vẫn giết đến mức không có sức hoàn thủ
Giờ khắc này, huyện nha
Đây là nơi kiên thủ cuối cùng của quân Lâm Việt
Mấy trăm binh sĩ quân Lâm Việt bị mất liên lạc với những người khác bảo vệ Loan Thiên Xích tử thủ ở đây
Đã một đêm trôi qua, từ hơn hai ngàn người ban đầu đến bây giờ bọn họ chỉ còn 300 – 400 người, cố gắng cầm cự đến lúc mặt trời lên nhưng không thể có thắng lợi
Thẩm Lãnh ngồi ở đó nhìn máu chảy thành sông trên đường cái, hắn không nói gì, cũng không có cảm tưởng gì, đây chỉ là một trận chém giết bình thường
Đối với quân nhân mà nói đây là chuyện quá sức bình thường, cho dù là đến khi chiến tranh kết thúc, quân nhân cũng không có nhiều thời gian để cảm khái gì, bọn họ không có tâm trạng đó
Những người nói chiến tranh thảm liệt thường thường là văn nhân không có trải qua chiến tranh thảm liệt
"Thẩm Lãnh
Bên trong cửa huyện nha truyền đến một tiếng gào thét, Loan Thiên Xích cả người đẫm máu, cầm đao từ bên trong bước ra ngoài, đứng ở cửa huyện nha, nhìn Thẩm Lãnh ở phía đối diện lớn tiếng hô một câu: "Nếu ta chấp nhận tự kết liễu mình, ngươi có thể tha cho huynh đệ thủ hạ của ta không?
Thẩm Lãnh nhìn y, lắc đầu: "Không thể
Loan Thiên Xích bỗng nhiên cười lớn ha ha, cười đến mức mắt đỏ ngầu, y dùng đao chỉ sang: "Tha cho bọn họ một con đường sống chỉ là một câu nói của ngươi mà thôi, sẽ không ai truy cứu, ngươi là tướng quân, ngươi có khả năng này
Chỉ cần ngươi đồng ý với ta, bây giờ ta sẽ tự kết liễu đời mình
Thẩm Lãnh đứng lên, đi đến chỗ cách Loan Thiên Xích không xa
"Lúc ngươi dẫn bọn họ đi nổi loạn nhất định là không nói nếu có một ngày chúng ta đánh bại, ta tự đi ra ngoài, hỏi quân nhân của Đại Ninh xem bọn họ có thể giết một mình ta mà tha cho các ngươi hay không
Thẩm Lãnh nhìn vào mắt Loan Thiên Xích nói: "Đối với Đại Ninh mà nói ngươi là phản tặc, đối với bộ hạ của ngươi mà nói ngươi là anh hùng, hãy chết giống như một anh hùng đi, để cho bọn họ nhìn
Loan Thiên Xích ngửa mặt lên trời gào thét một tiếng, vung đao chém về phía Thẩm Lãnh
Keng một tiếng, đao của y rơi xuống mặt đất, thi thể đổ gục
Thẩm Lãnh xoay người, máu trên đao hắc tuyến rỏ giọt

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.