Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Trường Sinh Thế Gia, Từ Gia Tộc Dưỡng Thành Bắt Đầu

Chương 32: Sát lục




Chương 32: Sát Lục Ngày kế tiếp… Hơn trăm người ô ương ương đột nhiên xông vào Long Tê Sơn, theo sơn đạo thẳng tiến đến phủ đệ Cơ gia.“Nơi đó có lương thực!” Cách đó không xa trên sườn núi, lương thực trong ruộng đang khỏe mạnh trưởng thành.

Cảnh tượng này lập tức kích thích đám người, cho dù chưa thành thục, nhưng ăn tạm cũng đủ để no bụng.“Làm càn!” Một tiếng quát lớn chấn động, ba người Cơ Thiên Xương lập tức cảm nhận được.

Đám lưu dân xao động bị khí thế bất thình lình uy hiếp.“Các ngươi sao dám xông vào đất phong của Cơ gia ta, không sợ chết sao?” Đất phong Cơ gia!

Đông đảo lưu dân thoáng dừng lại.

Đất phong? Cơ gia?

Chẳng lẽ bọn hắn đã xông vào đất của thế gia, quấy rầy nơi tiên nhân ở?

Trong thoáng chốc, chúng lưu dân thất kinh.

Đây chính là thế gia, nếu là thật chẳng phải gây đại họa.“Mọi người đừng tin, nếu thật là thế gia làm sao lại nghèo túng như vậy.” Trong lúc nhất thời, đám người do dự bởi vì nơi đây nhìn khác xa so với thế gia tráng lệ, kiến trúc liên miên bất tuyệt giống như tiên cung mà bọn hắn tưởng tượng.“Bọn họ đều là lừa đảo, bất quá là sơn dân chiếm núi!” Lý Hào lớn tiếng đánh trống reo hò, chúng lưu dân dao động.

Bởi vì bọn hắn thà tin lời Lý Hào cũng không muốn tin đây là địa bàn của thế gia.

Nếu không, dù nhân số đông đảo cũng không thể chấp nhận.“Đúng, thế gia nào sẽ nghèo túng như vậy!” “Chính xác, chính là một đám sơn dân không biết từ đâu tới, chiếm giữ nơi đây!” “Bọn hắn rõ ràng là không muốn chia sẻ lương thực!” Cơ Thiên Xương thần sắc băng lãnh.

Những kẻ vô phương cứu chữa như vậy, coi là ngu không ai bằng.

Thật sự ngu muội hay là không muốn tin, hoặc là bị người mê hoặc.

Bây giờ tất cả đều không quan trọng.

Thế gia phẫn nộ không thể chấp nhận.

Thanh danh Cơ gia không hiển hách, lại khiến người ta xem thường.

Mắt thấy lưu dân triệt để bạo động, quần tình xúc động.

Cơ Thiên Long vung thanh kiếm gỗ trong tay tựa như chớp giật.“Phốc phốc!” Lý Hào, kẻ kích động lưu dân, trong khoảnh khắc đầu rơi xuống đất, máu tươi phun ra.“Kẻ tự tiện xông vào Cơ gia, kẻ yêu ngôn hoặc chúng, trảm!” Tiếng quát lớn chấn động, sát ý mười phần.

Địa bàn Long Tê Sơn của Cơ gia, hôm nay bị kẻ khác khi dễ lên núi như vậy, nếu không có thủ đoạn lãnh khốc tất yếu sẽ bị ngoại giới coi thường.

Huống chi.

Đất phong Cơ gia tự xử lý sự vụ của mình, được luật pháp tiên triều bảo hộ.“Giết, giết người!” Lưu dân muôn phần hoảng sợ, bây giờ còn quản được gì?“Chạy!” “Chạy đi!” Một đám người ô ương ương chạy tứ phía, triệt để sụp đổ.“Một đám người ô hợp!” Ba người thần sắc đều lãnh khốc, không chút dao động.

Bọn hắn thân là dòng dõi Cơ gia, bảo hộ gia tộc không bị xâm phạm là sứ mệnh.

Mặc dù không tiếp tục đại khai sát giới, nhưng vẫn theo sau lưng đuổi toàn bộ lưu dân ra ngoài núi.

Trong trạch viện.

Cơ Lâm Xuyên cùng Khương Vân Hi đều lộ ra một nụ cười thoáng qua.“Long nhi, quả là sát phạt quả đoán!” “Chính xác, chỉ có dứt khoát lanh lẹ tru sát kẻ đầu đảng, mới có thể kiềm chế thế cục tiếp tục làm ô uế, chuyện này làm không tệ.” “Xương nhi cũng làm không tệ, tiến thoái có cỗ, Hổ nhi thì hơi có vẻ non nớt chút.” Vợ chồng giữa hai người ngắn ngủi giao lưu, bọn hắn vốn xuất thân từ trên chiến trường.

Sát phạt chi khí rất nặng.“Phu nhân, nàng mang theo Thiên Nhã, Thiên Minh lưu thủ trạch viện, ta theo sau lưng tiếp ứng bọn hắn.” “Phu quân, yên tâm chính là.” Cơ Lâm Xuyên gật đầu một cái, nhún người nhảy lên rơi vào sau lưng các con.

Hắn một mặt cũng muốn xem biểu hiện của bọn nhỏ.

Chim ưng con cuối cùng cũng phải lớn lên, không trải qua ma luyện lại có thể nào gặp cầu vồng.

Mặt khác, hắn nghi ngờ phía sau có kẻ giở trò quỷ, bằng không tuyệt sẽ không trùng hợp như vậy.

Chỉ tiếc, Cơ Lâm Xuyên cũng không phát hiện điều gì.

Để đề phòng vạn nhất, hắn cũng cần đi theo sau mới là hộ giá hộ tống cho bọn nhỏ.

Nếu có thiệt hại đối với Cơ gia thì đả kích quá lớn, đó là điều không thể chấp nhận.

Còn về gia đình ở đây, có phu nhân Khương Vân Hi trấn thủ.

Ngay khi Cơ Lâm Xuyên vừa rời đi không lâu sau, một đạo thân ảnh già nua tựa như quỷ mị bước vào đình viện Cơ gia.“Quả nhiên, người nhà họ Cơ này số cực ít, tu sĩ không nhiều.” Lão nhân chính là Thường Thịnh, hắn khống chế Lý Hào kích động đám lưu dân không biết gì, tùy thời tiềm ẩn trong đó.

Hắn dùng chiêu dẫn xà xuất động.

Hiệu quả cực kỳ tốt.

Mấu chốt là, nội tình Cơ gia quá yếu, tu sĩ không đủ, bằng không hắn cũng sẽ không mạo hiểm như vậy.

Cơ Lâm Xuyên kia thực lực phi phàm, hắn có chỗ nghe thấy.

Mục đích chuyến đi này của hắn chính là kiếm thuật truyền thừa của Cơ gia, đây cũng là tin tức hắn vô tình biết được.

Kiếm thuật truyền thừa, hắn coi là tâm động không ngừng.

Thường Thịnh vừa mới chuẩn bị đi về phía trong phòng thì một thanh âm chậm rãi vang lên.“Đạo hữu, không mời mà tới, coi là ta Cơ gia không người không thành.” Tiếng nói vừa dứt, bịch một tiếng, cửa phòng đại sảnh cấm đoán chợt mở ra.

Một nữ tử ngồi ngay ngắn ở thủ vị phía bên phải, mắt lộ sát khí.

Thường Thịnh hơi kinh hãi.

Hắn chưa từng đoán trước ở đây còn có một vị nữ tử Luyện Khí sĩ, sắc mặt hơi khó coi.

Không ai biết, phu nhân vậy mà cũng là một vị Luyện Khí sĩ.

Bất quá, hắn cũng không để nàng vào mắt, loại người vô danh tiểu tốt, thực lực sẽ không rất mạnh.

Cũng không quá đáng là tu sĩ Luyện Khí tầng năm mà thôi.

Nhưng, sắc mặt của hắn lại cực kỳ khiêm tốn.“Vị Cơ gia đạo hữu này, chớ hiểu lầm, tại hạ chỉ là lạc đường mà thôi, tuyệt không có ý định xông quý tộc bảo địa!” “Thật sao?” Khương Vân Hi mắt lộ sát cơ.“Lời vớ vẩn không có chút nào tiêu chuẩn này, thật đúng là phù hợp với hạng người tán tu bè lũ xu nịnh như ngươi!” Thường Thịnh thần sắc ấm giận, trong lòng đã có quyết đoán.

Tốc chiến tốc thắng.

Một khi Cơ Lâm Xuyên trở về, hắn vô cùng có khả năng không cách nào toàn thân trở ra.“Chết!” Quát lớn một tiếng, bàn tay nhô ra, tựa như Ưng Câu, đầu ngón tay hiện lên từng trận linh quang.“Tán hồn Phi Ưng trảo!” Từng đạo lưu quang tựa như huyết sắc trăng khuyết kích bắn mà ra, thẳng đến vị trí của Khương Vân Hi.“Mơ tưởng!” Khương Vân Hi khởi hành dựng lên, tốc độ cực nhanh, ống tay áo trong lúc huy động mênh mông linh lực khuấy động.

Tiêm tiêm tay ngọc đánh ra, một đầu Hỏa xà hóa hình dựng lên, xông mạnh về phía trước.“Long! Long! Long!” Giữa đình viện bắn ra tiếng nổ kịch liệt, nhấc lên từng trận bụi trần, mặt đất bị nứt những vết rạn nhỏ bé.

Động tác của nàng cực nhanh, nước chảy mây trôi, dưới chân vân lý dâng lên từng trận hỏa diễm.

Vốn là tu hành Hỏa Đạo Chi pháp lại có Cơ Lâm Xuyên truyền thụ cho phương pháp gia truyền gia trì nên so với đã từng thì càng khủng khiếp.

Lại thêm, nàng đã từng chém giết trên chiến trường, chiến lực Khương Vân Hi so với cảnh giới cũng là cường hãn.

Thường Thịnh khoảnh khắc biến sắc.

Hắn không hề nghĩ tới, nữ tử này công kích nhanh nhẹn, thực lực mạnh, vượt xa bản thân.

Tung người nhảy lên, tránh né công kích của Khương Vân Hi, tay áo hất lên, bắn nhanh ra một tấm bùa.“Không tốt, Vân Bạo Phù!” Khương Vân Hi tại chiến trường đương nhiên gặp qua vật này, chính là một loại phù lục công kích dùng một lần.

Uy lực cực lớn.

Không lo được đuổi theo Thường Thịnh đang chạy trốn, bàn tay trắng nõn nâng lên, Hỏa long dữ tợn bay trên không đánh tới.“Oanh!” Chấn động mãnh liệt, giữa không trung chiếu rọi bốc lên quả cầu lửa nóng bỏng, thổi lên một hồi kình phong.

Từng trận sương mù rải rác.

Khương Vân Hi vung ống tay áo, một hồi gió lớn chợt vang lên, thổi tan tất cả.

Nơi nào còn có thân ảnh của tán tu kia.“Tên tặc đáng giận!” Nàng tức giận không thôi, nhưng nàng lại không thể đuổi theo quá xa, sợ đã trúng kế điệu hổ ly sơn...


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.