Chương 30: Tụ Linh Đan
Một đêm này, Lý Thần rất lâu không thể bình tĩnh, đến cả tu luyện cũng bỏ lỡ.
Mặc Vân Vũ đã mang thai, hắn Lý Thần sắp làm cha.
Lý Thần mong chờ hài tử ra đời, nếu như hài tử có linh căn, hắn sẽ có thể hoàn thành nhiệm vụ chi nhánh đầu tiên của hệ thống, thu được phần thưởng từ hệ thống.
Đồng thời Lý Thần cũng lo lắng hài tử không có linh căn, tương lai chỉ có thể là một phàm nhân.
Trời sắp sáng, Lý Thần dần dần tỉnh táo lại.
Lý Thần đã suy nghĩ thông suốt.
Sau khi hài tử ra đời, nếu có linh căn tất nhiên là tốt. Nhưng nếu không có linh căn, hắn sẽ đảm bảo đứa bé sống trong thế tục vinh hoa phú quý, an ổn cả đời.
Hắn không cần phải lo lắng tương lai, mà nên đi thật tốt từng bước ở hiện tại, cố gắng nâng cao tu vi và thực lực của mình.“Tiểu Vũ, nàng ở nhà an tâm tu luyện tĩnh dưỡng, không cần làm việc.” Trước khi đi ra ngoài, Lý Thần cực kỳ nghiêm túc căn dặn Mặc Vân Vũ, bảo nàng ở nhà an tâm dưỡng thai, không nên động thai.
Mặc Vân Vũ ngoan ngoãn gật đầu, thay Lý Thần chỉnh trang vạt áo, đưa tiễn Lý Thần ra khỏi Bằng Hộ Âu.
Trên đường, Lý Thần và Mặc Vân Vũ lại một lần nữa gặp Thư Thiền.
Thư Thiền chuyển về Bằng Hộ Âu, một lần nữa thuê một căn phòng đơn sơ, nàng đổi một thân quần áo giản dị, không còn vẻ sặc sỡ lòe loẹt như ngày xưa.
Nhìn thấy Lý Thần và Mặc Vân Vũ, Thư Thiền vẻ mặt lạnh lùng, không chút biểu cảm.
Lý Thần không cố ý trào phúng Thư Thiền, thậm chí không thèm nhìn thêm Thư Thiền một lần.“Tiểu Vũ, đưa đến đây là được rồi, nàng về trước đi.” Lý Thần vỗ vỗ mu bàn tay Mặc Vân Vũ, quay người đi về phía Thần Đan Các ở khu vực trung tâm Âm Sơn Phường.
Đưa mắt nhìn bóng lưng Lý Thần biến mất, Mặc Vân Vũ nhìn Thư Thiền, hướng Thư Thiền gật đầu lộ ra một nụ cười thiện ý, ngay sau đó xoay người rời đi.
Nhìn qua thân ảnh gầy gò của Mặc Vân Vũ, vẻ mặt lạnh lùng của Thư Thiền rốt cục không kìm được, khuôn mặt biến sắc, “Lý Thần, ta rốt cuộc chỗ nào không bằng tiện tỳ này? Ngươi thà chọn nàng, cũng không muốn chọn ta.” “Nếu lúc trước ngươi chịu bỏ ra một trăm hai mươi khối linh thạch, ngươi và ta sớm đã kết làm đạo lữ, ta đâu đến nông nỗi này?” Thư Thiền đổ tất cả sai lầm cho Lý Thần, còn về phần phù sư đã đoạt đi tu vi của nàng, nàng vô thức bỏ qua.
Lý Thần đến Thần Đan Các.
Phúc chưởng quỹ đã mở cho hắn một căn phòng Luyện Đan đơn độc, trong phòng Luyện Đan còn có một chiếc đỉnh cấp pháp khí đan lô.
Đan lô cao bằng người, toàn thân đỏ rực, thân lò có một Hỏa Thiềm.
Lý Thần cảm thấy có chút được sủng ái mà lo sợ, chiếc Hỏa Thiềm lô này đã không thua Thanh Phượng lô của Trần Đan Sư, Linh Lung tiên tử ra tay thật hào phóng.
Suy nghĩ một chút thân phận của Linh Lung tiên tử, Lý Thần lại trở lại bình thường.
Tu sĩ số một Âm Sơn Phường, Các chủ Thần Đan Các, Các chủ Thiên Phù Các, thậm chí có sản nghiệp ở cả Vân Châu và Bình Châu.
Đỉnh cấp pháp khí đan lô, đối với Lý Thần mà nói rất quý giá, nhưng đối với Linh Lung tiên tử mà nói lại chẳng đáng gì.
Linh Lung tiên tử là phú bà của tu tiên giới, chỉ tiếc tu tiên giới không tồn tại chuyện tình yêu của tiểu tử nghèo leo lên phú bà.
Trong tu tiên giới, chỉ có nữ tu cao giai thải bổ nam tu cấp thấp, hoặc nam tu cao giai thải bổ nữ tu cấp thấp.
Muốn thông qua sắc đẹp để leo lên phú bà, làm kẻ ăn bám người giàu có, điều đó không tồn tại, dù sao trong tu tiên giới ai nấy đều là tuấn nam mỹ nữ.
Lý Thần trước luyện một lò Dưỡng Khí Đan, sau đó đi về phía dược viên.
Đêm qua, một chén Hầu Nhi Tửu của Trần Đan Sư đã khiến bình cảnh dày đặc tựa cánh cửa trời của Lý Thần mở ra một khe hở.
Chỉ cần uống thêm vài chén Hầu Nhi Tửu, Lý Thần cảm thấy mình rất nhanh sẽ có thể vượt qua bình cảnh, đột phá Luyện Khí Tứ Tầng, trở thành tu sĩ Luyện Khí trung kỳ.
Sau Luyện Khí Tứ Tầng, thần hồn sẽ có chút biến hóa, từ đó sản sinh linh thức, có thể luyện hóa pháp khí, mượn dùng sức mạnh của pháp khí.
Luyện Khí ba tầng và Luyện Khí Tứ Tầng, sự chênh lệch của một tiểu cảnh giới, lại là một ranh giới một trời một vực.
Trong tu tiên giới, biết bao nhiêu tu sĩ linh căn cửu phẩm phí hoài cả đời, dừng lại ở Luyện Khí ba tầng, không cách nào vượt qua Luyện Khí Tứ Tầng, chỉ có thể bất đắc dĩ trở về thế tục dưỡng lão.
Lý Thần là người may mắn, hắn có truyền thừa đan đạo được hệ thống ban tặng, có Linh Lung tiên tử chăm sóc, còn có Trần Đan Sư và Phúc chưởng quỹ trông coi, đến bây giờ cơ bản không thiếu tài nguyên, từ Luyện Khí tầng một bắt đầu, mạnh mẽ dùng Dưỡng Khí Đan chất chồng tu vi lên đến Luyện Khí ba tầng đỉnh phong.
Một chén Hầu Nhi Tửu của Trần Đan Sư thậm chí đã khiến bình cảnh của Lý Thần bắt đầu nới lỏng.
Các tu sĩ khác nhưng không có hệ thống, cũng không có vận khí tốt như Lý Thần để được Linh Lung tiên tử và Trần Đan Sư bực này nhân vật chiếu cố.
Lý Thần muốn đi mua một bình Hầu Nhi Tửu, nhưng trong túi trữ vật trống rỗng, không đủ tiền mua.
Tiếp tục dùng Dưỡng Khí Đan, chắc là không còn hiệu quả, hắn đã nuốt quá nhiều Dưỡng Khí Đan, thân thể đã sinh ra kháng tính với Dưỡng Khí Đan.
Hiện tại, chỉ có thể mở lò luyện chế Tụ Linh Đan!
Bên trong dược viên, không ngoài dự đoán, Lý Thần gặp được đôi ông cháu Vân Phong và Vân Chi này.
Vân Phong nằm trên ghế mây, đặt quạt hương bồ lên mặt phơi nắng, đối với sự xuất hiện của Lý Thần, hắn thậm chí lười mở mắt.
Vân Chi ngồi xổm bên cạnh dược điền, nàng dường như vẫn luôn lạnh nhạt và điềm tĩnh như vậy, đang chăm sóc vài cọng Ngọc Lan.“Lý đạo hữu, ngươi muốn lấy linh dược gì?” Nhìn thấy Lý Thần, Vân Chi đứng dậy, nụ cười không màng danh lợi, giọng nói yên tĩnh.
Lý Thần hướng Vân Chi ôm quyền, “Phiền Vân đạo hữu lấy giúp tại hạ mười cây linh sâm, mười đóa tụ linh hoa.” Đôi mắt bình tĩnh của Vân Chi dấy lên một tia gợn sóng, trầm mặc một lát rồi lên tiếng nói với Lý Thần, “Lý đạo hữu, linh thảo linh dược có chu kỳ sinh trưởng, ngươi không thể lấy một lần nhiều như vậy.” Lý Thần nghĩ nghĩ, đổi lời nói, “Vậy thì năm cây linh sâm, năm đóa tụ linh hoa.” Lần này Vân Chi không nói thêm gì, nhẹ nhàng bước đi, đến bên trong dược điền đào năm cây linh sâm, hái được năm đóa tụ linh hoa giao cho Lý Thần.
Lý Thần cũng biết, linh dược có chu kỳ sinh trưởng.
Tỉ như luyện chế Tịch Cốc Đan cần kim xương thảo, kim xương thảo có điều kiện sinh trưởng đơn giản, trong dược điền mọc từng mảng lớn, có thể cung cấp cho đám học trò sử dụng.
Linh dược cần để luyện chế Dưỡng Khí Đan, trong dược viên cũng trồng rất nhiều.
Còn linh dược cao cấp, trong dược viên lại rất ít.
Linh dược càng cao cấp, điều kiện sinh trưởng càng phức tạp, chu kỳ sinh trưởng cũng càng dài.
Trong dược viên của Thần Đan Các, linh thảo linh dược cũng không phải có thể tùy ý lấy dùng không hạn chế.
Lý Thần từ trong tay Vân Chi nhận lấy hộp ngọc, nói lời cảm ơn rồi quay người.
Ban đầu Lý Thần muốn nói thêm vài câu với Vân Chi, nhưng lão già Vân Phong kia nhìn chằm chằm hắn như phòng trộm.
Sau khi Lý Thần rời đi, Vân Phong lấy quạt hương bồ trên mặt ra, tấm tắc lấy làm lạ, “Hắn muốn mở lò luyện Tụ Linh Đan.” “Mới có bao lâu chứ?” “Chậc chậc chậc, thiên phú Luyện Đan của tiểu tử này ghê gớm thật, thảo nào Các chủ cho hắn đặc quyền tùy ý lấy dùng linh dược.” “E rằng tiểu tử này có linh thể thuộc loại đan đạo? Chỉ tiếc, tu vi vẫn còn thấp một chút, không xứng với con gái nhà ta, nếu không thì ngược lại có thể xem xét một chút.” Vân Chi đối với điều này không cảm thấy kinh ngạc, phối hợp quản lý linh dược, không để ý đến ông nội đang lẩm bẩm.
Lý Thần lấy linh sâm và tụ linh hoa, dựa vào một ít tá dược, trực tiếp mở lò.
Một gốc linh sâm pha trộn một đóa tụ linh hoa, lại dựa vào số tá dược còn lại, có thể luyện một lò Tụ Linh Đan.
Tiếp thu ký ức của mấy vị Luyện Đan đại sư nhị giai, Lý Thần ghi nhớ rất nhiều chi tiết về việc luyện chế Tụ Linh Đan trong lòng, không có gì bất ngờ, hắn đã luyện chế thành công Tụ Linh Đan, tỷ lệ thành đan đạt mười thành.
Dựa theo thỏa thuận với Linh Lung tiên tử, mười viên Tụ Linh Đan này, Lý Thần có thể giữ lại năm viên, năm viên còn lại thuộc về Thần Đan Các.
Nhìn xem linh đan tròn xoe lớn bằng trái nhãn, toàn thân xanh biếc, nội tâm Lý Thần phấn chấn, trong mắt ánh lên tinh quang.
Năm viên Tụ Linh Đan này, chắc chắn có thể giúp hắn đột phá Luyện Khí Tứ Tầng!
