Hoàng Hậu nghe Khương Tự hỏi như vậy, cười ôn nhu: "Phúc Thanh à …… nó thích nhất là xem hoa đăng."
Phúc Thanh công chúa từ nhỏ mắt bị tật, sau đó hơn mười năm không nhìn thấy thế gian rực rỡ sắc thái, sau lại được Khương Tự chữa khỏi đôi mắt, nhìn cái gì cũng thấy không đủ, cho dù nhìn chằm chằm con kiến chuyển nhà trên mặt đất cũng có thể cười ra tiếng, huống chi là hoa đăng lộng lẫy rực rỡ trên tết Nguyên Tiêu.
Hoàng gia không thể so với gia đình bình thường, vào ngày tết Nguyên Tiêu các công chúa không thể chạy ra đường cái ngắm đèn du ngoạn, nhưng có thể bước lên Tuyên Đức lâu ngắm đèn. không lớn mất Hoàng dám đau tới đả nhắc Hậu, đó ai Phúc từ kích nữ ái Thanh chịu công còn chúa nữa.
Tiêu phải vào Khương vợ xảy chuyện quên Vốn công không được tết năm chúa huấn Vĩnh, nay dĩ Xương ra Thanh thảm giáo chết Bá Tự Nguyên chồng Phúc nhưng không. kéo kéo miệng Khương khóe lặng thì lẽ Tự. nằm mơ phi lại Yến Vương?
Vương phi nội ngoài Hoàng đường thị dò tiễn, Khương cẩn Đưa đến: "Vương tự dẫn Hậu cho, ra phi dặn thận Tự cửa mình. thể Nhất không định rồi!" thể Vương Yến Giấc sao không của trọng phi mơ coi có?""bị Mơ mặt còn Ngươi Hoàng đứng thấy khi nên ——" lời đã chúa ngắm té thương, Khương một gì nói Tự cái, đèn công dậy xanh dứt Hậu khuôn: "mét chưa trở bật?" sao mới gọi nhi thế chữ lại công lại lại thêu trở nữ tẩm "ra" nửa bị đã Thọ Thanh, việc quay gì chúa Mẫu: "được không gọi vừa đang hiểu hậu cung Phúc trở có?" thành khăn chừng còn: "ba đủ nói Đổi Tự Khương ướt con chưa cái khóc nói cười không.… cho Cho là nói nhắc bị nhắc lung nhở rằng nhở, hai câu phải Hoàng tung dù nên Hậu ăn vẫn.
Con vỗ ngữ hãi sao ngươi đi với cười mặt qua, tình mẫu là Hoàng nói mình phận quan ban khôi xấu thân hồ trên Tự rằng trách, liên chớ hậu Thanh lại cười cười dâu đầu không đến ——" nên liền rõ Hậu tốt được nhịn mẫu nhớ hậu, bình ngôn trách phục tĩnh làm Phúc vốn không Khương sự loạn, của ra Ta chỉ miễn cưỡng tay người: "chê được mong con nói kinh. không vẻ đôi Hậu đủ chuyện Khương đến nói ngang Hoàng lý thuận công cắt mắt còn khí đang, không Phúc khỏi chúa này Thanh vui thú sau bầu thể hoà Tự khi không lại. nhân có Thanh hơn mượn báo rằng tiên Tát, chính là Thà là thì không cho là sao không ngươi Phúc tin cảnh Bồ nói chừng còn … trở ngạc có đối mạnh chỉ theo Úc Đông, liền mang khi này lắc Hoàng tử khỏe Bá trở, với là kinh Cẩn về trước Hậu việc Úc Nếu Hoàng đầu nhưng chưa Cẩn, về khi thế Hậu Bình." muốn Khương ứng với Đối cũng Tự, Hoàng Hậu ngoài ý phản không của. nương Miêu chúa nói Đích chỉ duy người mới trước Bình Đông nàng ngay đó sau, cô Tứ xuống đều sợ quan tới lại thể gia miễn Bá từ thấp đài sống với hiện phát, hoàng chết té năm ngã có công, liên cửa miễn Khương yến thì lại bị nghe này thành kinh sang cao phủ, trở cả điệu khi hội nên là phải đóng Kiếp Tự có nhất Ô nọ." trên Hậu thật sinh dưới dẫn Khôn phi đường Cung cũng kính thấy, khái Yến trọng không cung Ninh thị Mắt nội lòng coi: Hoàng kính Khương cho cảm Vương khỏi cung Tự. ra miệng hai trong mơ đã Vương tâm cùng cầu nhân ở phúc ngậm trước phải Vương chưa về Yến biết cả trong Vương phi thể câu nói là Thập cần được, kết xác phi có mới chỉ chúa hay quả đến mấy nhận một Thanh Phúc công phủ rằng cũng vị phi phải không, được điểm Vương với Yến chúa hai để công nguyên ngày phủ, Phải để thành ngay chính nói Yến vị hiện Tứ Yến.… chuyện xem hơn nhất nhận bản ra thừa Hậu của còn trọng, cả thân duy khi chúa là thể Phúc nhi, công bản Hoàng xảy là một Thanh Hoàng nữ Hậu không căn. nhiên Hoàng đi tới lấp ở lòng dời phòng công Hậu lại Thanh, sông này Mà dừng là lui tới, đã Phúc phân đây, trong chúa: "biển lúc Mời trong đột đi phó."hơn mơ ta thật Chỉ quên tỉnh đã phân, kỳ linh nửa lại một tinh linh giấc là… tính thấy không nữ náy Thanh Nghĩ tình thầm nghĩ Tự khó lẽ mù, muốn thì nhìn nếu ý chúa Phúc, tuy vậy ngoài như sẽ tránh thể có lại sinh phát ôn kia Khương như khỏi nhưng nhu áy thiếu đến công rằng có." nàng Hai hồi đầu là qua trong chúa năm Tiêu nhân Phúc xúc thường, chính mắt phục Nguyên năm nhiều Thanh công ngoái cảm khống ngoái là ngắm lực tiên, tình lần vào chi mất chế đèn tết năm của thị." không phát tỉ phải công công chúa cũng cũng kiếp, là càng nay phòng nhắc Phúc nói hoạ, nhở vạn chết tết ngừa khó chúa mà trước kỹ năm nói mỉ Thanh vào để Phúc chỉ sao Nguyên, gặp nhất dù ngã Nàng sinh Thanh không nàng dám."
Tự chút mím chờ, môi có chần Khương." thế là cắn mơ Khương mà là: "Phúc đèn Chỉ giấc một xử môi cắn khó, mơ lại mơ Tự hồ hình một Thanh ngã, như hồ ở nào không trong thân biển biết té…… không hay định thể hồi công còn phục không Hiện Khương sẽ, quan sinh Thanh xác Tự chủ giờ thảm Phúc thị lại đôi họa mắt, dám không phát lực chúa.…… lầu quái bây giờ người lên kỳ đèn Kiếp công tại mắt nghĩ việc trước mù một lại, Thanh sao là chúa lại một ngắm là lại Phúc. một là dù nhở Hoàng hồ đủ toát, cho nhắc hôi thân cũng Nhưng đã Hậu lạnh làm mơ mồ chỉ. là người Vương nằm làm Hóa mà mơ đó phép, khác mơ phi mơ ra Yến là nằm chỉ nằm … kiếp hại Tạ Bá một bạn vẫn rất song khi vì thân nàng tốt Yểu, chết số bởi thay song Xương song chồng thảm việc Vĩnh tốt mà Kiếp Thanh, này trước trước nàng có đổi không làm sống vợ chết. nằm Tự Hậu Lại nghe không vội Khương hỏi trong Hoàng túc, được thấy từ nữa mơ mơ nghiêm, thể miệng: "không gì Nằm lần? chữa nên đôi sinh xảy biết Nguyên sớm công ra vào hai, Tiêu mắt vốn Nàng cho không Phúc năm tết đâu Thanh tay chúa sau được tai sẽ ai họa phát ra khỏi? thấy sức ngươi tay thất dùng để Hậu Vương cầm, Yến phi cái Khương ý thố đến: "tột cùng Hoàng, Tự hoàn không toàn mơ thèm gì cổ? khái đại Tát tiên nhau giấc Hoàng không, đạo cũng đi sự nàng chừng mơ một nhân Bồ, giấc Hậu mộng của thật nếu không, quá ruột đi phải chứ sẽ ấy sốt nói đánh vào cùng trong. sự lấy cho ngờ chỉ tình Nếu quá, trong cảm chuyện sự cũng lòng của tiện sợ phát nhưng Hoàng gì, chắn Hậu ra nếu vậy sẽ nghi thể, xảy nói không nên triển tội như Hậu đổi đúng, Hoàng sẽ trách không kích chắc không cũng. náo không ý gian pháo hay là Là nói lỗ đơn tai công muốn Phúc nhiệt tiếng, cũng nhân nghe hoa chúa thuần Thanh muốn ngoài dùng là đó?"dâu đã, còn gian hậu sớm quấy con, thời không không nữa ngài rầy Mẫu.
Tự đổi phải như một Việc Khương hồi tốt này thay: tất quả cho kết, đều đến sinh Trọng không chuông báo mà có cảnh cả mang thể đến."qua có một đã cảm mơ Hậu ——" Tự hôm biểu giấc mơ, chút vừa thường dừng Khương, Con lại khác Hoàng mở miệng. người sao tức ứng hiệu Hoàng, ra lấy hỏi chờ cung Hậu hạ đến lại tay lại vội liền, phòng phất lui hầu cùng tỳ chỉ cho, Phúc lập tột ra: "phản trong hai Thanh làm vã còn? biệt rỡ lâu tả đặc son thắp không, bên lung cửa các, sơn sơn tết cửa lâu là đẹp lên ngự* khúc ngày, nhất phố thải Đức, Tiêu Tuyên thải đồ Hai, linh Nguyên đăng sao lấy trước đến sát lầu lan sộ xiết rực lâu san." nói cáo Tự Khương đoạn trong lời, cung từ ở đưa nên tiện, lâu ra không nói đều đã. ngắm năm tết còn, ngoái Phúc lâu Thanh khăn Bổn: "cung cái cung bị Đức kéo Hoàng khóc hai về nhớ ướt Nguyên hết Nhắc leo lên Tiêu, chuyện đèn cuối nói Hậu, cùng tới ái không Tuyên nữ… ngự thuộc dặm Tuyên hướng con phố vua cửa thành, Đức môn về chính cửa phố chính của mười Nam (chính là hoàng lâu là)."
Hoàng Hậu từ trên xuống dưới đánh giá nữ nhi, duỗi tay vuốt ve mái tóc Phúc Thanh công chúa, đem lời muốn nói nuốt xuống: "Không có việc gì, chính là xem con có lười biếng hay không."
Cứ việc bà rất để ý giấc mơ của Yến Vương phi, nhưng bây giờ cứ thế mà nói không cho Phúc Thanh ngắm đèn e là quá đột ngột.
Thôi, vẫn là chờ đến tết Nguyên Tiêu hôm đó lấy lý do thân thể không khoẻ lưu lại Phúc Thanh làm bạn đi.
Hoàng Hậu có quyết định, tạm thời khôi phục bình tĩnh.
Rất nhanh thì đến đêm trước tết Nguyên Tiêu, Hoàng Hậu còn chưa kịp cáo ốm, Phúc Thanh công chúa mới từ Từ Ninh Cung qua đây, trước mặt Đế Hậu vui mừng nói: "Phụ hoàng, mẫu hậu, Hoàng tổ mẫu nói năm nay ngài ấy cũng muốn lên Tuyên Đức môn ngắm đèn, vừa lúc con với Thập Tứ muội có thể cùng đi ——"
