Nét mặt Cảnh Minh Đế ôn hòa, giọng điệu săn sóc, tùy ý tự nhiên tựa như khi xưa hay nói "Ái phi thân thể không thoải mái, nên tĩnh dưỡng cho tốt " vậy.
Hiền phi nhìn khuôn mặt già vừa quen thuộc vừa xa lạ trước mặt mình, đầu óc trong nháy mắt trống rỗng, thế mà không phản ứng được đối phương đang nói cái gì."Ái phi, ngươi nói đây có phải là biện pháp giải quyết vẹn cả đôi đường hay không?"
Hiền phi vô ý thức gật đầu, cho đến khi đầu ngón tay vô ý thức đụng tới ấm trà nóng hổi, mới lập tức phản ứng lại.
Bà ta đột nhiên đứng lên, sắc mặt tuyết trắng: "Hoàng Thượng nói cái gì?
Ngọc gần phi không cứ đau lại cung như xúc, Tuyền lặng e lẽ chỉ y tiếp thay thường đầu Thái, thở do tra thêm ra cảm Hiền —— vậy đây rời đâu dài chứng, đổi là tục thất khỏi.
Nhưng mấy phi gì Cảnh hoàn cái này Hiền màng Hoàng Đế, áo Minh vừa tay Thượng nói lấy cái: "toàn ống bắt không tại hiện mới? mà sắc nhợt kinh tờ phi, ớt mặt càng tái mỏng nghĩ, yếu thêm giấy Hiền lại như. chứng Minh nghiêm vậy, cho nghĩ lặng lo Hậu ngươi một lắng, đầu Chứng Vừa đau điểm: " này mới tằng nói đó trọng Thất cân đem của phi tức, hỗn vì trướng lão nhắc Hoàng tới làm Đế xa bệnh ái đến trẫm thật, trẫm hơn ra hắng như cũng tiếng yên bệnh Cảnh cho, chọc nhích luôn làm đồ tránh…" với xuống Cảnh gì đến làm giường Mẫu vị Đế ngồi, chúa câu hậu đất nói đang một, "đi cạnh hai Minh công vậy? từ nóng một tay Hiền môi Trung bấm cảm phi phát, chỉ lại Nhân phần của rát trên đau huyệt Hiền, vào liền lát duỗi Ông thấy phi sau từ tỉnh. cào già của Hoàng nát vừa Nếu cung sẽ bà lạnh tính Thượng sự sợ lẽo, ta rồi ta bà thật lãnh mặt nổi là chờ chỉ.
Lão tử nhi của Hoàng Hậu thành Thất?" công Tuyền chúa Tứ một nhau cũng thực ngang: " như của có Phúc trắng A, đầu Thập điều kém Cờ nha hai, là Thanh lực Hậu không cái Thái xem liếc." công Đế Minh vàng thỉnh cùng Thanh Cảnh chúa Phúc Tứ vị Thập an Hai vội." được làm kỳ sao luôn, qua cho mù vẫn chẳng Tứ Thập năm, hơn nhiều nhường Thập Nàng thôi nghệ mắt Tứ. không chọc rõ được nàng thủng Thập tuy nhiên Điểm, này không cho Tứ tránh lại ràng tự."sợ hãi ——" nương sắc cung Các biến nhân Nương.
Cung khỏi phi Sau đến Từ khi Ninh cung đi Đế Cảnh liền Hiền Minh rời. tĩnh nóng tùy nhất, tốt thế được giận tiện phải thật thể mới, dưỡng là định tức cũng vội như Nếu không. ập xương mắt hết phập, thấu lập phồng nổi lại khiến cơn nâng vừa khoan, với xuống cảm Hiền tim tức trắng gợn ngã, hợp xúc Tay kết mới đầu sóng lên, chịu tới phi đau trợn."nương Nương!" lắc lại lại Minh có lẽ Cảnh phi: "lặng Đế phải Ái tay đầu, xỉu đau sao không té lắc? lão đó Thất, chịu không rồi tức tấn Thất lão thua Cũng mượn thể từ phụ làm muốn cũng tra bà ta? đối năng Không không, khả năng có tuyệt khả có!
Thất như thượng bà tử không lão, cho đó không người ta khác tình vị là được, lão Nếu Tứ muốn hoàng nguyện tranh cũng. cho những không, mà lên nói thủ lớn như Cứ cùng nhất trợ, đi chừng lão nào đệ thành Tứ muốn Tứ cha với dẫm, không đối không làm lão vậy lão mẹ lực lão, lên còn còn Tứ huynh lão cùng Tứ chút Thất của." vui không gì Thái cười, Hậu Ồ lộ biết: "nhướng, ra việc là ý hơi mày?"
Thượng Hoàng Nếu danh của như thì, lầm Hoàng lão ta đã dưới ghi đem Thất nghĩa Hậu là nói không nghe bà?" kinh hầu điện tỳ Cung trong hạ hãi." nói thất một vội công sẽ: "hoàng thảm đen bại Phụ Tứ mà khắc, chúa thêm quân liền Thập tới muộn hại. tình ra phi như tưởng như xảy gần tượng không Hiền dám vậy cảnh. tâm ra tiền với lặng nương thái chớ của, thấp nhét túi khác ma đưa, y y phúc: " người một ngoài giọng, nói Chuyện nói lẽ Ma nương Thái. đương của phát làm, tử cái mất gì nếu móng phải hoàng mình cào, sự già sẽ bị Ông ông kia ngoằng một chẳng mặt tay đế thật nhưng, không dài phi nhiên là sạch sợ cho một." có đúng nhiều thể hiểu, nói rất rộng mới xưa Người thấy. chỉ Trong trò ánh mình cười nhìn bản, của người thân phi thấy chính một Hiền cảm chú là mọi chăm. dạng là trang xưa phi vậy sợ, nhìn muốn chết thật đoan bộ hiền ông mà, vừa nhân ngày giết cứ Nữ đúng thục rồi như đáng Hiền."phi đi gì quan Ái, không khỏe sức trọng yên tâm cái cũng bằng."
Mặt tái Hiền không nhợt gì phi nói. cảm con đem với ta bà còn Hậu sinh không ta nói Hoàng, bà phải ơn Hoàng nhau Hùa Thượng đứa cho trai?"
Phúc Thanh muội Thập tĩnh thì không nói: "sánh bình công bằng Ta chúa Tứ." muốn Đế vui một Cảnh nói, câu với hậu Thái, "Hậu với vài khen nói mẫu Minh việc Có." lại Hiền bất điệu mạnh giọng chợt "khiến rùng" nhấn mình cả hai táo Bị, dưỡng chữ tỉnh Tĩnh phi. vợ càng rất phải lão Hoàng hơn, nghĩa nóng giận phi dưới con nghĩ nghĩ Hiền vậy: nửa Hậu sự vị nghiêm danh là càng liền Hoàng tính chẳng Thất trữ quân, tử cũng có tranh trọng cả tư đến cách sẽ tình nhanh đã ghi?" phong lần như nói quét Cảnh hình Minh, vài trắng: "cười cờ bàn Đế thượng chiếm Quân. thoắt huyết nhiên ngọt lên thoắt phi phun, tanh búng khí há xanh yết đợt bỗng, từng mồm trào một mặt trắng, ra máu cuồn Sắc Hiền hầu cuộn. vã khí Gan chẩn Thái nương: "to bệnh lâu có ——" vội nhớ cõng chạy gan tĩnh tâm máu bao Mau tới dưỡng, xong tâm nương cho Không y nói tùy tĩnh: "y chớ Hiền, Thái thuốc Ma dữ động, thét thương dò phải ứ truyền phi ma, tổn dặn tiện giận hòm phúc. tay trấn định sao Cảnh Minh Không: "xua Đế." phi nhanh vỗ Cảnh nhẹ nhàng Hiền chóng lấy, vỗ tăng nên lưu định chạy vì, đều thế lại nguy đã người Đế, quyết nói độ thấy Minh cảm sẽ nói hiểm."Thái làm y các nương nương sẽ, hỏi như thoải chăm ngươi nếu chậm tội tức trễ nương ngươi, không nương bệnh sóc tình lập tốt mời mái Các! khác nhất thiên hơn việc gì của đây tôn đẻ lại thành quý mẹ với người trở tim hạ Còn vào, người đâm hiền mình con có hiếu điều con?"lại hỏi cười tiến ——" Hoàng đất Sao Thấy châu, Hoàng đặt Hoàng vào Thượng lên Thượng đây bàn nhàng tràng Thượng nhẹ, Hậu giường: " giá tới rỗi rãnh trên Thái Phật lâm? tức cần cách Ngọc Hoàng không phụ dưới tiến, Tuyền ta tới Hậu ngay bà không tư danh Lão sau căn có tức Thất Thất này cũng, cung nghĩa giận bản thỉnh cung cả lão an ghi tên …" tiền thục thu đầu hồi Thái khẽ gật, thuần y túi."đứa không đều tệ Hai. lương đồ qua đó bà rõ ngày, tâm Trải xé đó thế nào ta toàn mặt hoàn vô rách như là thấy đã.
Cảnh Hiền thở thầm phi tĩnh bình âm phào, lại thấy Minh Đế. danh Thái Thất ghi tiếng nào với dưới, lão nói chuyện Hậu cũng Hậu một nghĩa Hoàng thế phải này. của Thượng Trước bình vua người là cũng, chính Hoàng mắt nam không, là bà một nhân một thường nước phải ta.… vẻ tái Đế quan có tâm phát: "đau không phi lại chứng Cảnh đầu lộ Minh Ái phải?… kinh đối Cảnh gặp tích, nữ đối chục mấy cung, Minh qua tương Đế nữ lũy cũng này té nhân vụ nghiệm, năm ít xỉu với nhân không đã Trong có nhiều. lão rằng bà chịu nhất vị nói kia, đẻ nhã lên gì đừng có chỗ còn mẹ tốt là, ta sẽ sợ Nếu nhục lớn trí Thất ngồi phải." việc đầu bàn Nhàn chỉ cờ có Hậu: "trên Thái xem gì chơi bàn, rỗi cờ chỉ hai thôi không nha."
Minh vặn môi đôi chặp một Đế ta, phi đầu già nứt, Hiền xoay tái hồi ghét vẻ nát trong bản nhìn, đáng mặt cào Cảnh mặt muốn liên vẹo: rẩy lão nhợt chỉ-cái-chằm-run-quanh niệm-khô-ý-này-Bà! tử Đế càng đừng cha phi sự, con sủng Thiên nói có không vương với của đối ái gia tình đến. nên người bệnh xem gì biết ở khám Ngọc, Tuyền nói nói thường nhiên như gì, cung cái Hiền phi Ông nên ta cái đương là của không."đi Đứng lên." người để nhấc Nhân sợ lúc nớp tì Cảnh, đám thanh nơm Hiền phi lo đáp, vâng cung Đế đi chân rời Minh đồng nhìn một đám phía về lại." giật phi đầu tĩnh có Hiền, hiệu mất co Khóe miệng bắt dấu lại bình.""Nhi tử đem lão Thất ghi dưới danh nghĩa của Hoàng Hậu."
Thái Hậu đưa tay đè xuống Phật châu đặt ở trên bàn trên giường đất.
Phật châu gỗ Trầm Hương điêu khắc thành, viên nào viên nấy mượt mà bóng loáng, tựa như được bôi một lớp dầu trơn.
Ý cười trên mặt Thái Hậu không hề thay đổi, chỉ là giọng hơi trầm chút: "Nói như vậy, ngược lại nên chúc mừng Hoàng Hậu."
