Tu Chân Liêu Thiên Quần

Chương 1: Hoàng Sơn Chân Quân và Nhóm Cửu Châu Số 1




Chương 1: Hoàng Sơn Chân Quân và Nhóm Cửu Châu Số 1
Thứ hai, ngày 20 tháng 5, năm 2019
Xuân hết hè về
Thời tiết tầm này, nhiệt độ chênh lệch giữa ngày và đêm ở Giang Nam luôn khá lớn
Ban ngày mặc quần đùi còn nóng chảy mỡ, nửa đêm quấn trong chăn còn lạnh teo bim
Khu đại học Giang Nam
2 giờ 13 phút chiều, đây là thời gian học sinh lên lớp
Tống Thư Hàng lại trốn trong ký túc xá một mình, kéo bàn máy tính đến cạnh giường, tiện cho hắn lăn lê bò lết kiểu gì cũng xem phim được
Cũng không phải Tống Thư Hàng thích trốn học — chẳng là tối hôm qua trời oi bức quá, lúc hắn đang nằm ngủ mơ màng thì đã vô thức tung một chiêu ‘song long xuất hải’ đạp bay cái chăn
Đến nửa đêm về sáng nhiệt độ hạ vèo vèo
Trên người Tống Thư Hàng số nhọ còn sót lại mỗi một cái quần đùi, đang lúc lơ mơ hắn vẫn cố quơ quơ quào quào, tìm tìm kiếm kiếm, nhưng chẳng mò thấy cái chăn đâu
Cuối cùng chỉ có thể nằm co ro như con tôm, run lẩy bẩy trước dâm uy của gió lạnh lúc nửa đêm
Tới khi mặt trời ló dạng thì Tống Thư Hàng đã trở thành một thành viên trong đội quân cảm mạo vì thời tiết
Bạn cùng phòng đã xin nghỉ buổi học hôm nay giúp hắn
Sau đó, hắn uống thuốc cảm vào, ngủ một giấc thẳng cẳng đến tận bây giờ
Bớt sốt rồi, nhưng trong người vẫn cảm thấy khó chịu, tình trạng thế này căn bản không thể nào lên lớp được
Cho nên hắn chỉ có thể nằm một mình trong ký túc xá, buồn quá nên mở phim xem tạm
Trên màn hình, bộ phim vẫn cứ phát đều đều
Nhưng Tống Thư Hàng xem mãi cũng không ngấm được nội dung
“Thuốc còn chưa hết tác dụng à, buồn ngủ quá.”
Hắn ngáp một cái, cảm giác mí mắt nặng trĩu
‘Tít tít tít’ đúng lúc này, phần mềm chat ở góc phải màn hình lại nhảy lên
Đây là có người thêm bạn với hắn, hoặc là nhắc nhở gia nhập group nào đó
“Ai thêm mình thế nhỉ?”
Tống Thư Hàng lẩm bẩm, hắn kéo chuột bấm một cái, tin thông báo kia lập tức nhảy lên
[Hoàng Sơn Chân Quân xin thêm bạn làm bạn bè.] Lời nhắn: Không có
Hoàng Sơn Chân Quân
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Ai mà đặt tên kỳ cục thế
“Là bạn cùng lớp à?”
Tống Thư Hàng thầm nghĩ, không khỏi nhớ đến mấy tên đã to đầu mà vẫn còn mơ mộng trong lớp mình
Dám mà là bọn nó thì đặt tên kiểu này cũng không có gì lạ
Nghĩ đến đây, hắn bấm ‘Đồng ý’
Ngay sau đó lại thêm một thông báo nhảy ra
[Hoàng Sơn Chân Quân mời bạn tham gia nhóm ‘Nhóm Cửu Châu Số 1’, có đồng ý hay không?]
Tống Thư Hàng lại tiếp tục nhấn nút đồng ý
‘Thư Sơn Áp Lực Đại’ đồng ý gia nhập ‘Nhóm Cửu Châu Số 1’
[Bạn đã đồng ý tham gia nhóm, xin hãy chào hỏi với các thành viên trong nhóm!] lại còn kèm theo một cái icon mặt cười nữa
Mấy phần mềm chat bây giờ càng lúc càng nhân tính hóa rồi
Tin thông báo vang lên liên tục, Tống Thư Hàng vốn còn định tắt thông báo để còn nói mấy câu với nhóm — Bây giờ hắn đang buồn ngủ chết đi được, làm gì còn hơi sức đâu mà xem xem mình vừa bị thêm vào nhóm nào chứ
Dù sao thì hắn đã cài thiết lập là ‘Không hiện tin tức chỉ hiện số tin nhắn’, khung chat trong nhóm sẽ không hiện lên quấy rầy hắn mà chỉ hiện số lượng tin nhắn ở bên cạnh tên nhóm mà thôi
Chờ sau khi hắn đỡ bệnh rồi thì có thể kéo lên xem nhật ký chat, đến lúc đó thì biết ngay là mình gia nhập nhóm gì, dù sao thì nhật ký chat của thành viên trong nhóm cũng không biến mất được
Mí mắt ngày càng nặng…
Tiến độ phim thì vẫn cứ đều đều như cũ, nhưng ý thức của Tống Thư Hàng thì càng lúc càng mơ hồ

Trong Nhóm Cửu Châu Số 1, sau khi nhìn thấy có người mới gia nhập thì đám thành viên ngụp lặn hồi lâu lại trồi lên
Bắc Hà Tán Nhân:
“Hoàng Sơn Chân Quân thêm vị đạo hữu mới nào vào đấy à
Hơn một năm rồi không có người mới gia nhập đúng không?”
Lại có thêm một ID tên gọi ‘Tô Thị A Thất’ nhanh chóng trả lời:
“Có đạo hữu mới à
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Đạo hữu ở khu nào của Hoa Hạ
Tu hành ở động phủ nào đấy
Đạo hiệu là gì
Tu vi được mấy phẩm rồi?”
Mấy câu hỏi liền tù tì này hình như có chỗ nào đó sai sai thì phải
Gần như cùng một lúc, tin nhắn của ID Cuồng Đao Tam Lãng cũng nhảy lên:
“Đạo hữu mới tên là gì
Có phải tiên tử không
Nếu phải thì xin cho biết số đo ba vòng, quăng cái ảnh lên nào!”
Nhìn thấy tin nhắn của Tô Thị A Thất và Cuồng Đao Tam Lãng, khóe miệng của vài người trong nhóm cũng phải giần giật
“Tam Lãng huynh, ngươi bị não cá vàng à?”
Bắc Hà Tán Nhân thở dài:
“Ngươi đừng có vội vàng tự tìm đường chết như thế, lỡ như Hoàng Sơn Chân Quân lại thêm một vị đại tiền bối nào đó vào thì sao?”
Cái tên Tam Lãng này cái gì cũng tốt, có tình có nghĩa, thích giúp đỡ người khác, cho nên nhân duyên cũng không tệ — Chỉ là bình thường thích bốc phét, chỉ toàn tự chuốc vạ vào thân
Nhưng tên này xúi quẩy đến mức khiến cho người ta phải cảm thán, mỗi lúc hắn vô tình tự tìm đường chết chỉ toàn đắc tội với các đại tiền bối
Mấy vị đại tiền bối ăn no ở không đến ngứa háng này đang lo không có trò gì giải trí, nên cũng rất thích chí chà đạp trò vui tự đưa lên đến cửa là cái tên Cuồng Đao Tam Lãng này
“Qùy cầu đừng nhắc đến mấy chữ đại tiền bối nữa, trong lòng bản tọa bị ám ảnh.”
Cuồng Đao Tam Lãng gửi một loại icon khóc lóc lên
Bốn năm trước, cái mồm thối của hắn đắc tội với một vị đại tiền bối xinh đẹp, bị hành hạ thảm thương… Vị đại tiền bối kia liên tục giày vò hắn suốt một năm lẻ bốn tháng
Bạn không nghe sai đâu, đúng là suốt một năm lẻ bốn tháng đó!!
Nhớ đến những năm tháng khổ ải thê thảm đó thì hắn đã muốn rơi dòng lệ sầu bi
Tam Lãng vừa mới nói xong thì trong nhóm đồng loạt gửi lên một loạt icon cười xấu xa — Tỏ vẻ hả hê trên nỗi đau của kẻ khác một cách trắng trợn
Nhóm hiện có tám người online, trong đó có sáu người đồng loạt gửi lên icon hình mặt cười
“Cái đám người cười trên nỗi đau của người khác này, bản tọa nhớ kỹ các ngươi rồi, đừng có để bản tọa gặp các ngươi, bằng không ta nhất định sẽ cho các ngươi biết sự lợi hại của Thất Thập Nhị Lộ Khoái Đao của bản tọa!!!”
Cuồng Đao Tam Lãng tức giận gào rú
Hắn cực kỳ có lòng tin đối với khoái đao của mình, sáu tên ban nãy còn cười hắn, nếu như đơn đả độc đấu thì không có kẻ nào là đối thủ của hắn hết
Cuồng Đao Tam Lãng vừa mới nói xong, trên nhóm lại có thêm một icon cười gian, là Tô Thị A Thất gửi lên
Tiếp theo Tô Thị A Thất lại nói với vẻ hưng phấn:
“Khi nào thì đấu?”
Rõ ràng Tô Thị A Thất cũng không có ý cười cợt gì hắn — Tên này thật sự muốn tìm người đánh một trận đây mà
“….”
Cuồng Đao Tam Lãng lập tức câm nín
Bởi vì hắn đánh không lại A Thất
Tu vi của hắn đã rất cao thâm, cũng đạt đến cảnh giới Linh Hoàng ngũ phẩm hậu kỳ, cách Linh Quân lục phẩm chỉ còn một khoảng nhỏ, nhưng hắn vẫn không đánh lại A Thất
Một bộ Thất Thập Nhị Lộ Khoái Đao của hắn vừa nhanh lại vừa hiểm, lại thêm thân pháp nhanh như chớp, nhưng vẫn không đủ để đánh bại A Thất
Hắn tên gọi Cuồng Đao, lúc hắn cuồng lên thì ngay cả bản thân hắn cũng thấy sợ, nhưng vẫn không sao đánh lại A Thất
Sau khi mọi người nhìn thấy Cuồng Đao Tam Lãng câm nín rồi thì lại không chút kiêng nể, liên tục gửi icon cười to lên nhóm
“…”
Lần này, Cuồng Đao Tam Lãng chỉ có thể u buồn nhắn lại một hàng dấu chấm
Người trong nhóm ồn ào cả buổi trời, nhưng lại không thấy người mới ừ hử gì, nên đều cảm thấy nghi hoặc
“Sao đạo hữu mới không nói gì thế này?”
Bắc Hà Tán Nhân lên tiếng hỏi
Đáng tiếc, bởi vì tác dụng của thuốc cảm, Tống Thư Hàng lúc này đang mơ mơ màng màng thiếp đi mất rồi
Lúc này, Tô Thị A Thất lại vui vẻ nhắn thêm một tin:
“Ta xem qua rồi, đạo hữu mới tên là ‘Thư Sơn Áp Lực Đại’
Đã nghe qua vị cao thủ nào có ngoại hiệu thế này chưa
Tên này nghe giống như hành giả nho môn nhỉ
Thật là khiến cho người ta cảm thấy mong chờ
Mấy năm nay, hành giả nho môn đều ẩn cư rất sâu, tìm khắp nơi đều không thấy đâu
Cũng gần trăm năm rồi ta chưa được đánh nhau với bọn họ
Nhớ lại thì hành giả nho môn còn ngon hơn cả phật môn, không chỉ giỏi mồm mép, ngay cả nắm đấm cũng mạnh
Hơn nữa mỗi khi đánh đến cao trào thi thoảng còn có thể ngâm thơ trợ hứng, càng sướng hơn nữa
Ta thích đánh với bọn họ nhất đấy.”
“A Thất này, ta bảo, ngươi suốt ngày chỉ nghĩ xem đạo hữu mới có đánh nhau được hay không, đánh có sướng hay không thôi à?”
Cuồng Đao Tam Lãng gửi một icon lệ rơi đầy mặt lên
Đây thật sự là hành vi của bọn ác bá đấy, ngươi có hiểu hay không hả
“Ách.”
Tô Thị A Thất thoáng ngại ngùng
Bắc Hà Tán Nhân cười gian, nói:
“Liệu có phải là một vị đại tiền bối nào đấy không biết dùng phần mềm chat không?”
Hắn vừa mới nói xong thì mọi người cảm thấy cũng có lý lắm
Đúng vậy, chừng bốn năm trước cũng có một vị tiền bối xuất quan sau khi bế quan suốt bốn trăm năm năm dài đằng đẵng, cũng vất vả lắm mới lên được trên phần mềm chat, bị Hoàng Sơn Chân Quân kéo vào trong nhóm
Nhưng vì không biết gõ chữ nên không nói được gì
Sau đó, một tên gọi là Cuồng Đao Tam Lãng hớn hở bốc phét trước mặt vị tiền bối kia, vừa đòi xem số đo ba vòng của vị tiền bối này, vừa đòi xem ảnh chụp, lại còn muốn chat voice
Sau đó… Không đến mấy ngày, Cuồng Đao Tam Lãng liền tận mắt gặp được vị tiền bối này
Đó là một vị tiền bối vô cùng xinh đẹp, lung linh sáng ngời như ánh trăng sáng trên bầu trời đêm
Tiếp theo, vị tiền bối xinh đẹp này hành hạ Cuồng Đao Tam Lãng suốt một năm lẻ bốn tháng mới vừa lòng rời đi
Cuồng Đao Tam Lãng lập tức sụp đổ
“Hoàng Sơn?”
Lúc này, một ID tên ‘Dược Sư’ lên tiếng
Nhắn một tin không đầu không đuôi, chả hiểu gì sất
Cũng may là người trong nhóm đã sớm quen với kiểu nói chuyện ngắn gọn của Dược Sư — hắn đang hỏi chủ nhóm Hoàng Sơn Chân Quân đang ở đâu
Nói chuyện ngắn gọn cũng không phải do tính tình Dược Sư cao quý lãnh ngạo gì, mà vì hắn ta gõ chữ chỉ dùng nhất dương chỉ, tốc độ đặc biệt chậm
Gõ chữ nhiều quá còn dễ sai, cứ phải xóa xóa gõ gõ mệt mỏi quá
Cho nên Dược Sư quen kiểu gõ chữ ngắn được bao nhiêu hay bấy nhiêu
Dần dà thì trở thành loại trao đổi kiệm chữ như vàng thế này
“Hắn thêm người vào xong là offline ngay rồi, nghe nói là con đại yêu khuyển vàng ngọc nhà hắn lại tức giận bỏ nhà ra đi, Hoàng Sơn Chân Quân đang đuổi theo
Ứng phó với con đại yêu khuyển cưng nhà hắn cũng không dễ gì, bây giờ chắc là hắn rất bận, có thể login thêm người đã là tranh thủ lắm rồi.”
Bắc Hà Tán Nhân trả lời
“…”
Dược Sư
“Vậy thì chỉ có thể đợi đến lúc đạo hữu mới học được cách dùng phần mềm chat xong lại hàn huyên sau vậy.”
Tô Thị A Thất cảm thán
Bọn họ đến trước nên là chủ, cho rằng người mới gia nhập cũng là đồng đạo
Nhìn thấy đạo hữu mới không có phản ứng gì, mấy vị đang online thấy không có gì vui cho nên đều lặn xuống tiếp
Khoảng chừng một giờ sau, Tống Thư Hàng chòang tỉnh
“Hình như lúc nãy có người thêm mình vào nhóm, tên là nhóm Cửu Châu Số 1 thì phải?”
Hắn nhỏ giọng thì thào, tiện tay mở icon chat ở góc phải màn hình lên, kéo khung chat của nhóm Cửu Châu Số 1 ra xem
Rốt cuộc là nhóm gì thế này
Rất nhanh, nội dung chat một giờ trước đã hiện ra trước mắt hắn
Tống Thư Hàng xem lướt qua một lượt
Đạo hữu
Động phủ
Tu vi mấy phẩm
Lại còn tiền bối
Chân quân
Bản tọa
Đuổi theo đại yêu khuyển
Đủ loại từ ngữ chuyên dụng trong tiểu thuyết tiên hiệp
Kiểu nói chuyện của thành viên trong nhóm cũng khá thú vị — Nửa cổ nửa không, nửa rõ ràng nửa mập mờ
Khiến cho người ta cảm giác giống như người hiện đại đang cố gắng dùng cổ ngữ để trao đổi, nhưng vì khả năng có hạn cho nên khiến phương thức trao đổi khá kỳ cục
“Xì.”
Tống Thư Hàng phì cười
Xem ra đây là một nhóm yêu thích tiên hiệp nhỉ
À không, đây tuyệt đối không phải nhóm yêu thích tiên hiệp bình thường
Thành viên trong nhóm đều tự đặt một đạo hiệu riêng cho mình, chỗ ở thì xưng là động phủ, chó cưng đi lạc của chủ nhóm còn tả thành đại yêu khuyển bỏ nhà ra đi
Còn có người tự xưng là hơn trăm năm rồi chưa từng đánh nhau với hành giả nho môn, chính là nói người nọ tự nhận là đã sống mấy trăm năm rồi
Chỉ là nhìn thấy nội dung chat xong thì lại có cảm giác sượng mặt
“Si mê cỡ này thì đã đạt đến trình độ hoang tưởng mất rồi, lại còn là bệnh hoang tưởng tiên hiệp đặc biệt của riêng Hoa Hạ nữa.”
Tống Thư Hàng thầm lắc đầu
Xem ra, đây là một nhóm tập trung mấy kẻ mắc bệnh hoang tưởng mê tiên hiệp
Đây cũng là ấn tượng đầu tiên của hắn đối với thành viên trong Nhóm Cửu Châu Số 1
Nhưng sao lại kéo hắn vào nhóm cơ chứ
Hắn nhìn qua thông tin của chủ nhóm, cũng không phải bạn học của mình, mình cũng chẳng quen biết gì hắn
Hay là thêm nhầm nhỉ

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.