Lúc gần hoàng hôn, họ đã đến Tu Đề tự dưới chân Nam Sơn
Lúc này chim mệt mỏi về tổ, tiếng chuông trong chùa vang ra, quanh quẩn giữa rừng cây
Dưới ánh chiều tà, khói trắng trong chùa lượn lờ, không biết là hương khói từ tiền viện hay là khói lửa từ hậu viện
Mai Trục Vũ xuống ngựa, lại bế tiểu cô nương xuống
Trong tay tiểu cô nương vẫn còn nắm một quả dương mai to, tò mò nhìn chằm chằm vào một góc chùa lộ ra giữa rừng cây và cánh cổng chùa mờ ảo
"Cha ta ở trong này sao
"Đúng vậy
Mai Trục Vũ cúi người nói chuyện với nàng, "Đợi một lát nữa khi ngươi gặp phụ thân thì đừng kích động nhé, hiểu chưa
Hắn chỉ dẫn Vũ Trinh đến thăm Dự quốc công, nhưng lại không định để Dự quốc công nhìn thấy bộ dạng này của Vũ Trinh, bằng không sự việc sẽ rất khó giải thích, sau khi Vũ Trinh khôi phục lại thì sẽ phải xử lý nhiều chuyện hơn nữa
Đáng tiếc là hắn nghĩ vậy, nhưng sự tình lại không thể nào phát triển theo như dự liệu của hắn được
Hắn dắt tiểu cô nương vào trong chùa, cầu kiến nhạc phụ Dự Quốc Công đang tu hành ở đây, trên đường đi tiểu cô nương quả thật ngoan ngoãn bị hắn dắt đi, các hòa thượng lớn nhỏ đi ngang qua cũng không nhìn thấy tiểu cô nương
Nhưng vừa thấy Dự Quốc Công, tiểu cô nương liền trợn tròn đôi mắt, bắt đầu giãy dụa muốn nhào về phía Dự Quốc Công
Dự Quốc Công Vũ Thuần Đạo rất lấy làm kỳ quái về vị con rể ít lời Mai Lang này của mình, không hiểu vì sao lại chọn vào thời điểm này một mình đột nhiên đến bái phỏng
Điều khiến Dự Quốc Công cảm thấy kỳ quái hơn nữa, chính là con rể dường như đang dùng một tay nắm chặt lấy thứ gì đó, tay áo hơi lay động
Hắn không khỏi nhìn vào bàn tay trống rỗng của con rể thêm hai lần, trong lòng thầm lẩm bẩm
Không biết vì sao, hắn rất để ý đến nơi đó, luôn cảm thấy nơi ấy có điều gì bất thường
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Thu hồi ánh mắt dò xét, Võ Quốc Công hết sức hiền hòa hỏi thăm con rể đến có việc gì, hỏi Vũ Trinh gần đây ra sao, trên đường đến đây có dùng chút cơm chay hay không
Mai Trục Vũ cung kính đáp, ngồi xuống trước mặt Vũ Quốc Công, thuận tiện dùng tay khéo léo, kéo tiểu cô nương đang giương nanh múa vuốt về phía Vũ Quốc Công trở về
Chỉ là không nhìn thấy không nghe thấy âm thanh mà thôi, nhưng nếu lúc này Vũ Trinh nhào qua, Vũ Quốc Công vô luận như thế nào cũng sẽ cảm giác được
Vì tránh cho lão nhạc phụ bị tình huống đột ngột này dọa sợ, Mai Trục Vũ rất cố gắng khống chế tiểu cô nương
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nhưng mà, chiến lực của tiểu cô nương siêu quần, ý chí kinh người, đột nhiên quay đầu hướng về mu bàn tay của Mai Trục Vũ cắn một cái
Mai Trục Vũ giật mình, mu bàn tay bị hàm răng trắng nhỏ mềm mại cắn một cái, không đau, nhưng loại xúc cảm ướt át ngứa ngáy này làm cho tay hắn run lên, theo bản năng buông lỏng tay
Sau một khắc, tiểu cô nương ở trên không trung hiển lộ ra thân hình
Võ Quốc Công đang hỏi nữ nhi Vũ Trinh của mình gần đây có phải còn đang lưu luyến nhạc quán hay không, liền cảm giác trước mắt hoa lên, một tiểu cô nương bỗng dưng xuất hiện hướng về phía ngài vồ tới, ôm lấy cái đầu trọc của ngài, hi hi ha ha sờ đầu ngài cười hô: "Đầu trọc
Võ Quốc Công:..
Ta hình như nhìn thấy dáng vẻ của tiểu nữ nhi khi còn bé, nàng còn gọi ta là đầu trọc
Mai Trục Vũ nhanh chóng vươn tay kéo tiểu cô nương trở về, một lần nữa nắm chặt, lại ngồi trở lại chỗ cũ với vẻ mặt bình thường, thậm chí tay kia nâng chung trà lên điềm nhiên như không có việc gì uống một ngụm trà
Võ Quốc Công:..
Hắn nhìn con rể chính trực mặt không chút cảm xúc, lại nhìn thoáng qua xung quanh trống rỗng, sau một lúc lâu mới nói: "Vừa rồi, hình như ta thấy được một tiểu nữ oa
Mai Trục Vũ: "Không có
Võ quốc công: "Ta hoa mắt rồi ư
Mai Trục Vũ trầm mặc giây lát, miễn cưỡng nói dối lương tâm: "Có lẽ vậy
Vũ Quốc Công cúi đầu nhìn xuống, từ trong lòng ngực mình nhặt lên một quả dương mai to, yên lặng đặt lên án kỷ trước mặt hai người
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Đó chính là quả dương mai mà tiểu cô nương vẫn luôn cầm trên tay, vừa rồi khi hướng về phía hắn bổ nhào tới, vì muốn sờ đầu hắn nên đã ném đi
Vũ Quốc Công đột nhiên thở dài một tiếng, nói: "Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, không cần giấu ta nữa, có phải là yêu thị ở Trường An đã gặp chuyện không
Mai Trục Vũ nghe hắn nhắc tới yêu thị, lúc này mới hiểu được Vũ Quốc Công đã biết thân phận của phu nhân, cuối cùng cũng buông lỏng tay
Vì vậy Vũ Quốc Công lại lần nữa nhìn thấy tiểu cô nương đang cười hì hì kia
Tiểu cô nương quả thật có bộ dáng giống hệt con gái hắn khi còn nhỏ, cái bộ dáng nhỏ không tim không phổi kia, giống như một con khỉ con giẫm lên chân hắn đang cuộn lại, đã bắt đầu lấy tay chân sờ soạng lên đầu hắn