"Sư phụ, bình tĩnh chút, hãy tự khắc chế mình
Những lão đạo trưởng bên cạnh ưu sầu khuyên nhủ
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Đáng tiếc chẳng khuyên nghe được
Tình thế phát triển quá nhanh, hơn nữa chạy như điên về một phương hướng kỳ diệu, Vũ Trinh không thể nào thuyết phục được sư phụ lão nhân gia, ngược lại còn bị ngài hoài nghi thân phận, chỉ thấy ngài vung tay lên, không thể phản bác nói: "Các con, trước tiên trói người này lại giam vào, chúng ta trước tiên tìm hiểu rõ ràng tình huống rồi nói sau
Không thể bị hắn dễ dàng lừa gạt
Vũ Trinh bị hai tiểu đạo trưởng lo lắng trói tay đưa đến phòng nghỉ ngơi, ngồi trên giường cứng ngắc, nàng thật tâm thực lòng mắng một câu thô tục
Vừa mắng nàng vừa cố gắng cởi bỏ dây thừng trên tay
Đúng lúc này, Vũ Trinh bỗng nhiên cảm thấy choáng váng đầu óc, cảm giác choáng váng trước mắt tối sầm lại, trước đó không lâu nàng và lang quân trao đổi thân thể cũng trải qua một lần
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Chẳng lẽ đây là muốn đổi trở về
Ngay trong chốc lát này, Vũ Trinh nhớ tới lời biểu huynh nói lúc trước, nghĩ ngoài ý muốn, lần này biểu huynh vậy mà đáng tin cậy, thật sự không sai biệt lắm một ngày liền đổi lại
Ý niệm thứ hai chính là, đợi lang quân phát hiện thân thể của mình bị trói lại, không biết là biểu lộ gì đây
Tiếp đó, triệt để mất đi ý thức
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Lần trao đổi này trình độ choáng váng càng thêm nghiêm trọng, Vũ Trinh ước chừng trước mắt tối sầm một lúc lâu mới tỉnh táo lại, đồng thời kèm theo một trận đầu óc choáng váng buồn nôn
Nàng nhịn không được ngồi dậy nôn khan một chút, bên tai chỉ nghe được mấy tiếng nhỏ giọng, ồn ào nói rằng: "Phu nhân, ngài làm sao vậy
"Phu nhân ngài vẫn ổn chứ
"Ai da, phu nhân sao lại đột nhiên nôn mửa vậy
Vũ Trinh đồng thời cảm thấy có mấy bàn tay đang đỡ lấy mình, nàng trải qua cơn choáng váng ấy, cảm thấy đã đỡ hơn nhiều, ngẩng đầu nhìn lại
Chỉ thấy ba bốn người phụ nữ trung niên đầu đội hoa hồng đang vây quanh bên cạnh mình, thân hình mập mạp, cái đầu tròn vo, đôi mắt nhỏ tai tròn
Đều là yêu quái, yêu quái chuột đồng
Vũ Trinh dùng ngón tay cái lau môi, đảo mắt nhìn quanh một vòng, đột nhiên nhoẻn miệng cười với mấy người
Từ khi lang quân bị bắt đi, Vũ Trinh đã tưởng tượng rất nhiều lần về tình cảnh mà hắn có thể sẽ gặp phải, ví như bị ác yêu thối rữa kia giam trong sơn động tối như mực nào đó, không có gì để ăn, dưới mông ngay cả một cọng rơm rạ cũng chẳng có để lót; hoặc là bị tên kia trói vào cột, chỉ đợi nàng mang đồ đến trao đổi, mấy ngày nay chỉ có thể chịu cảnh gió dầm mưa dãi
Tóm lại, Vũ Trinh đã tưởng tượng đủ mọi cảnh ngộ đáng thương mà lang quân có thể gặp phải, càng nghĩ càng thấy đau lòng, cảm thấy lang quân hẳn đã chịu tội lớn
Nhưng nàng vạn vạn không ngờ rằng, cuộc sống của lang quân dường như cũng chẳng tệ lắm
Ánh mắt Vũ Trinh từ tấm màn the xanh mỏng manh mềm mại, chuyển đến tấm thảm gấm lớn trải dưới chân, lại từ chiếc bàn gỗ trầm hương nhỏ tỏa ra mùi hương u ám ở bên cạnh, đến các vật trang trí tinh xảo lộng lẫy khác trong phòng, đặc biệt nhìn kỹ mấy lần mâm cơm đầy đủ sắc hương vị, còn bốc hơi nóng hổi đặt trên bàn cách đó không xa, cuối cùng lại quay sang nhìn mấy người phụ nữ đang vây quanh mình
Ở nơi này tốt đẹp như vậy, ăn uống dường như cũng không thua kém, lại còn có mấy nữ bộc yêu quái hóa hình chăm sóc, nhìn thế nào cũng thấy thoải mái hơn những ngày qua của nàng
Vũ Trinh vuốt cằm không nói một lời, chỉ cười vô cùng quái dị, mấy con yêu quái Điền Thử hóa thành nữ tì ngươi nhìn ta ta nhìn ngươi, đều ân cần khuyên giải: "Phu nhân,, dẫu không nghĩ cho bản thân, cũng nên nghĩ đến đứa nhỏ chứ
"Đúng thế đúng thế, phu nhân đã bị chủ nhân đem đến nơi này, chi bằng an phận ở lại cho khỏe, chủ nhân khống chế tất cả mọi thứ ở đây, ngài trốn không thoát đâu, đừng mong chạy trốn nữa
Còn có một phu nhân ánh mắt đầy thương cảm nắm lấy tay nàng, dịu dàng khuyên nhủ: "Phu nhân cũng đừng sợ, chủ nhân đưa ngài về, sai chúng ta hầu hạ chu đáo, xem ra trong lòng cũng rất để tâm đến ngài, bọn ta chỉ là nô tì, tuy không rõ giữa ngài và chủ nhân rốt cuộc có ân oán gì, nhưng đã đến rồi thì nên an phận, ngài tuyệt đối đừng chống đối người, biết đâu về sau cuộc sống sẽ tốt đẹp hơn chút
Nếu không phải thân thể vẫn là thân thể của mình, Vũ Trinh đều cho rằng mình đã nhập vào thân thể loạn thất bát tao nào đó, nghe những lời này của bọn yêu quái, sao mà quái lạ vậy
Vũ Trinh nghĩ thầm, mấy ngày nay mình bôn ba vất vả muốn cứu lang quân, không ngờ lang quân lại sống như một người vợ trinh liệt bị kẻ ác cướp đoạt kim ốc tàng kiều
Nàng liếm môi, ánh mắt ý vị khó hiểu chậm rãi đảo qua trên mặt mấy người phu nhân trước mặt, khiến các nàng sợ hãi im lặng, không dám nói lời nào nữa