Từ Hài Nhi Bắt Đầu Nhập Đạo

Chương 50: Thả câu




"Nói bậy, lẽ nào nhi lang của Lý gia chúng ta phải chết trên chiến trường sao
Vinh dự gì chứ, ta thấy đầu óc các ngươi đều hỏng hết rồi
"Có thể sống sót trở về từ chiến trường, mới gọi là bản lĩnh
"À..
Lý Phúc ngớ người, bất ngờ vì bị quát mắng, đã sớm nghe nói tính tình của nhị thúc này cổ quái, hồi trẻ còn làm không ít chuyện trái với luân thường đạo lý, quả nhiên không giống người thường
"Đây là ý của Lý Thiên Cương, hay là ý của ngươi
Lão đầu có vẻ hơi tức giận, hỏi
Lý Phúc cẩn thận nói:
"Là ý của Hầu gia và chúng ta..
"Hừ, tên tiểu tử Thiên Cương kia, đúng là càng sống càng không có tiền đồ
Lão đầu khịt mũi:
"Ép một hài tử thì có bản lĩnh gì, có bản lĩnh thì để nó tự phá vỡ Tam Bất Hủ, bước vào Tứ Lập cảnh, đến lúc đó có thể nghịch thiên cải mệnh rồi
"Bất kể là phế vật, tàn tật, nhược trí hay đần độn, đều có thể cải tạo thành thiên tài tuyệt thế
Thay vì để hài tử nỗ lực, sao không tự mình nỗ lực hơn chút
Hay là biết rằng mình vô năng
"Chuyện này..
Lý Phúc nghe mà há hốc mồm, không dám nói gì
Tứ Lập cảnh
Nói thì dễ, nhưng muốn bước vào cảnh giới này nào có dễ như vậy
Toàn bộ Đại Vũ triều, người có thể đạt đến bước này, chỉ đếm trên đầu ngón tay
Bên cạnh, Lý Hạo nghe mà không nhịn được bật cười, thầm nghĩ lão đầu này cũng khá đáng yêu
Cứ tưởng là một trưởng bối nghiêm túc trong tộc, sẽ giống như Lý Phúc, miệt mài dạy bảo mình, nói những lời sáo rỗng như phải cố gắng, chịu khổ mới có tiền đồ, vân vân mây mây, không ngờ những lời hắn nói ra lại khác xa đến vậy
"Phủ Thần Tướng chúng ta to lớn thế, lẽ nào lại nuôi không nổi một hài tử
Lão đầu thấy Lý Phúc không nói được gì, liền hừ lạnh:
"Chúng ta vào sinh ra tử, mấy hài tử kia chiến tử trên sa trường, chẳng lẽ hoàn không thể để cho một tiểu bối hưởng thụ chút vinh hoa phú quý khó có được này sao
Lý Phúc run rẩy, chỉ có thể ậm ừ gật đầu, không dám nói tiếp
Lão đầu liếc nhìn Lý Phúc, biết nói với loại gỗ mục này cũng vô dụng, từ khi còn trẻ đến giờ hắn đã thấy quá nhiều, cũng biết phong cách lý niệm mà Lý gia truyền thừa hàng ngàn năm nay
Nhưng, mắt đảo qua, lại thấy tên tiểu tử bên cạnh đang cười trộm, không khỏi nhướng mày
"Tiểu tử, ta nói cha ngươi vô dụng, ngươi còn cười
"Lão đầu, ta thấy ngươi nói đúng
"Hạo Nhi
Lý Phúc giật mình, vội vàng quát lớn:
"Ngươi đừng có vô lễ, nói chuyện với trưởng bối như vậy sao
Nhưng lão đầu không tức giận, ngược lại còn sửng sốt:
"Ngươi gọi ta là gì
"Lão đầu
Lý Hạo cười nói:
"Chứ không lẽ gọi ngươi là tiểu tử
Sắc mặt lão đầu hơi trầm xuống:
"Không ai dạy ngươi cách xưng hô với trưởng bối sao
"Ngươi gọi ta là tiểu tử, ta gọi ngươi là lão đầu, như vậy coi như hòa nhau rồi chứ
Lý Hạo nói:
"Chắc cũng có người dạy ngươi cách xưng hô với tiểu bối chứ
Lý Phúc sợ đến toát cả mồ hôi, vội vàng che miệng Lý Hạo, nói với lão đầu:
"Nhị thúc, ngươi đừng chấp nhặt với tiểu hài tử này, lúc hắn sinh ra thì Hầu gia và phu nhân đã đi chiến trường Yến Bắc, không ai quản giáo, nên tính tình hắn mới trở nên ngang ngược, không có quy củ gì..
Lão đầu hơi nhướng mày, khẽ hừ một tiếng, đáp:
"Tiểu hài tử này nói cũng có lý, coi như hòa nhau đi
Lý Phúc sửng sốt, lập tức thở phào nhẹ nhõm:
"Cảm ơn nhị thúc đã rộng lượng
Lý Hạo gỡ bàn tay đầy mồ hôi của Lý Phúc ra khỏi miệng mình, dùng tay áo lau gương mặt vừa bị chạm vào, sau đó liếc nhìn giỏ cá của lão đầu, hỏi:
"Chỉ câu được một con thôi sao, nhỏ như vậy, đủ cho ai ăn
Lão đầu nhàn nhạt nói:
"Lão đầu ta câu cá không phải để ăn, câu cá là một thú vui, ngươi còn nhỏ, không hiểu được
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
"Đã là thú vui, thì kỹ thuật câu cá của ngươi cũng quá kém rồi
Lý Hạo nói:
"Chỉ câu được một con, thì có khác gì không câu
Nhắc đến đây, lão đầu như bị giẫm phải chân, phản ứng còn dữ dội hơn trước, trừng mắt nhìn Lý Hạo:
"Ngươi là tiểu hài tử thì biết cái gì, hôm nay ta không câu nghiêm túc, lại đến hồ mới, không quen địa hình, chờ đến ngày mai ngươi xem ta câu cho ngươi bao nhiêu con
Hắn như muốn tăng thêm sức thuyết phục, lại nhấc giỏ cá đến trước mặt Lý Hạo:
"Ngươi tưởng đây là một con cá nhỏ bình thường sao, đây là yêu
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nếu ta thả ra, chưa chắc tên này đã đánh lại được đâu
Rõ ràng, "tên này" trong miệng hắn chính là Lý Phúc đang đứng bên cạnh
Lý Phúc nghe vậy thì đầy vẻ xấu hổ, chuyện này liên quan gì đến mình chứ
"Nhị thúc, yêu nguy hiểm như vậy, ngươi vẫn nên mang nó tránh xa Hạo Nhi một chút thì hơn..
hắn cẩn thận nói
Lão đầu hừ lạnh một tiếng:
"Đã vào giỏ của ta, ta còn có thể để nó lật trời sao
"Yêu
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Lý Hạo nghe vậy, cảm thấy tò mò, quan sát con cá nhỏ trong giỏ.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.