.
Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Từ Hành Tinh Tổng Đốc Bắt Đầu

Chương 22: Nguyên Sơ Kiêu Thú Giáo Phái




Chương 22: Giáo phái Kiêu Thú Nguyên Sơ
Vô số lính lục chiến đội dùng súng điện từ bắn phá dữ dội.
Người đàn ông trung niên kia dưới làn đạn bắn phá hung mãnh, không thể phản công như trước nữa, chỉ có thể cố gắng duy trì một lớp khiên chắn gió bão, để không bị bắn chết.
Nhưng hắn sắp không chống đỡ được nữa rồi.
Sức mạnh siêu phàm dù mạnh mẽ, cũng không thể chịu được nhiều súng điện từ cùng lúc bắn phá. Hắn có thể trụ được mấy giây, thật sự đã khiến người kinh ngạc rồi.
Thấy khiên chắn gió bão sắp tan vỡ, cơ thể phàm trần phía sau chắn chắn sẽ không chịu nổi một mũi đinh kim loại nào, sẽ bị bắn chết ngay.
Nhưng đúng lúc này, lính lục chiến ngừng bắn.
Lúc này, người có thể khiến bọn họ ngừng công kích, đương nhiên chỉ có một người: Cố Hàng.
"Bắt sống." Nhan Phương Hủ giơ nắm đấm lên, ra hiệu ngừng bắn.
Mà lúc này, khiên chắn gió bão trên người người đàn ông kia đã rất yếu. Cơn lốc xoáy trắng nhợt, màu sắc trở nên rất nhạt, gần như biến mất.
Bản thân người đàn ông kia cũng tái mặt, một nửa là vì tuyệt vọng trước mắt, nửa còn lại là do linh tính tiêu hao quá lớn mà khó chịu.
Cố Hàng tiến lên, chỉ vung tay lên, lưỡi đao linh hồn vô hình tìm đúng nhược điểm của khiên chắn gió bão đã lộ ra, trực tiếp chém vỡ nó.
Linh năng phản phệ lập tức khiến người đàn ông trung niên kia nôn ra một ngụm máu.
Cố Hàng nhìn vào mắt hắn, sau đó nói: "Ốc Hán đúng không, chúng ta đã gặp nhau một lần, khi ta vừa mới đến hành tinh này."
Nghe Cố Hàng nói, đôi mắt có chút đờ đẫn của Ốc Hán hơi linh động, như kịp phản ứng.
Không kịp lau vết máu ở khóe miệng, hắn mở miệng nói: "Tổng đốc... Tổng đốc đại nhân... Ta có thể giải thích... Ta..."
Nói đến đây, hắn hơi dừng lại.
"Ừm? Sao không nói tiếp? Đến cả cãi chày cãi cối cũng không biết làm?"
Ốc Hán thực sự không biết nói thế nào.
Nói dối trắng trợn đương nhiên không có ích gì, vừa cướp hàng, đồ còn chưa kịp cho vào kho, quân của Tổng đốc đã đến, đập tan đám lính đánh thuê mà hắn hợp tác bấy lâu nay như bỡn.
Bị bắt quả tang tại trận, tang chứng vật chứng đầy đủ, còn biện bạch thế nào nữa?
"Ta thua, Tổng đốc đại nhân, ta chấp nhận hết mọi cáo buộc, ta hoàn toàn đầu hàng ngài, xin ngài tha cho ta một mạng, ta nguyện trả bất cứ giá nào..."
Vừa nói, hắn vừa giãy giụa nhích người hai cái, quỳ trên mặt đất, dập đầu thật sâu trước Cố Hàng.
Hắn đã cố gắng hạ mình nhất có thể.
Cố Hàng cười rất vui vẻ: "Đến bước đường cùng mới biết hối cải, khó tránh khỏi hơi muộn. Ốc Hán, ta thật tiếc, ngươi từng là nghị viên liên minh, vốn nên là một phần của chính thể hành tinh dưới sự lãnh đạo của Tổng đốc, có thể trở thành quan viên chính thức được Đế quốc thừa nhận. Nhưng ngươi đã phạm trọng tội, cướp hàng hóa, tấn công Tổng đốc, hai mặt ba lòng, còn có... cấu kết tà giáo."
"Ta hoàn toàn thừa nhận... Cái gì? Cấu kết tà giáo? Không, không, không..." Nghe bốn chữ sau, Ốc Hán mở to mắt.
Hắn không phải dân đen không biết gì, hắn hiểu rõ một đạo lý.
Nếu chỉ có ba tội trước, có lẽ hắn còn có chút hy vọng sống. Dù sao, lỗi lớn nhất của hắn, chỉ đơn giản là đối nghịch với Tổng đốc. Hiện tại, hắn thua, nhưng chưa thua hết.
Hắn vẫn còn sản nghiệp ở Phục Hưng thành, vẫn có ảnh hưởng, hắn khống chế một phần rất quan trọng của hoạt động thương mại lương thực. Những điều này đối với Tổng đốc có giá trị, nếu hắn hoàn toàn đầu hàng, sẵn sàng giao ra tất cả, về sau làm một con chó trung thành đáng tin cậy cho Tổng đốc, có lẽ vẫn còn đường sống. Hoặc, vượt qua được cơn nguy này, đợi hai năm vị Tổng đốc này xong đời, hắn không chừng vẫn là nhân vật lớn ở Phục Hưng thành.
Nhưng, nếu dính vào tà giáo, vậy là xong rồi.
Theo tiêu chuẩn của toàn bộ đế quốc, cái gọi là dị đoan, tà giáo đều là phản đồ nội bộ quan trọng nhất, là tội ác tày trời, là kẻ không thể tha thứ. Đế quốc chỉ có duy nhất một tín ngưỡng - Thần Hoàng vĩ đại.
Mà trên Nộ Kiêu tinh, hoàn cảnh của tà giáo tương đối tốt hơn một chút - nhưng cũng chỉ là một chút. Vì trên Nộ Kiêu tinh có quá nhiều yếu tố đe dọa sự sống của con người, không rảnh mà thanh trừ tà giáo dị đoan quy mô lớn.
Nhưng điều này không có nghĩa là sẽ nhẹ tay với những kẻ bị xác nhận là dị đoan.
Dị đoan trên Nộ Kiêu tinh, cơ bản có thể tương đương với 'giáo phái Kiêu Thú Nguyên Sơ'.
Tên Nộ Kiêu tinh, được đặt từ trước cuộc chiến tranh diệt thế, trên hành tinh này tồn tại một loại sinh vật lục hành ăn thịt hình thể to lớn, cơ thể giống như con gấu khổng lồ phủ lông vũ, đầu giống cú mèo, mọc sừng hươu. Từ những tài liệu hiện có, loài sinh vật này trông hơi ngốc nghếch, tính cách hiền lành dịu dàng, nhưng khi nổi giận thì cực kỳ hung mãnh.
Mà giáo phái này cho rằng, trên Nộ Kiêu tinh đã từng tốt đẹp, kiêu thú đại diện cho những điều tốt đẹp. Con kiêu thú đầu tiên sinh ra cùng với hành tinh, trở thành thần linh, phù hộ toàn bộ hành tinh. Mà cuộc chiến tranh hủy diệt thế giới kia, đã chọc giận kiêu thú nguyên sơ, cơn giận dữ của nó biến thành những cơn bão năng lượng vĩnh viễn không dứt trên mặt đất hành tinh, cho đến khi người đời chuộc hết tội lỗi, bão sẽ không ngừng lại.
Mà 'giáo phái Kiêu Thú Nguyên Sơ' cố gắng chuộc tội. Ngoài việc tự mình có một bộ nghi thức tôn giáo riêng, nghi thức chuộc tội quan trọng nhất của họ là đem những kẻ không tôn thờ ý chí của mình, hiến tế cho thần linh, để cầu xin 'tha thứ'.
Họ cũng gây ra không ít thiệt hại. Những vụ hiến tế rùng rợn thì thôi đi, dù sao sinh mệnh trên Nộ Kiêu tinh cũng không đáng giá, bị quái vật đột biến ăn, bị chết đói, chết bệnh, với việc bị tà giáo hiến tế cũng chẳng khác nhau là mấy.
Nhưng vấn đề là bọn họ không chỉ nhắm vào một số ít người, mục tiêu của đám tà giáo này là khiến cả hành tinh chuộc tội vì thần linh. Chúng đã gây ra nhiều vụ hủy diệt khu dân cư, tận lực mở rộng vùng ô nhiễm bão năng lượng, khiến đất canh tác bị giảm, khiến mỏ khoáng không thể sử dụng, khiến đầu tư xây nhà máy thất bại.
Đây là thành công của kẻ địch.
Dù xét về luật pháp Đế quốc hay tình hình thực tế trên Nộ Kiêu tinh, Ốc Hán đều biết, nếu như hắn bị xác nhận có cấu kết với tà giáo, thì chắc chắn sẽ chết.
Lúc này hắn vô cùng hối hận, sao mình lại dùng thuật bão táp vào lúc người ta ập vào cửa?
Mấu chốt là lại không trốn thoát được!
Hắn chỉ có thể cố gắng biện bạch: "Tổng đốc đại nhân, xin ngài tin tưởng! Ta không cấu kết tà giáo! Ta hoàn toàn không biết bọn chúng! Cái này... cái này... Ta chỉ là đột nhiên một ngày phát hiện mình có thể sử dụng..."
Cố Hàng khẽ gật đầu: "Lời ngươi nói ta đã nghe, ta sẽ kiểm chứng. Tiếp theo, ngươi sẽ bị thẩm vấn, phải khai hết những gì ngươi biết. Cuối cùng, ta sẽ tổ chức phiên tòa xét xử ngươi ở Phục Hưng thành, đưa ra phán quyết cuối cùng. Yên tâm đi, thời gian sẽ không quá dài, ngươi sẽ sớm nhận được cái kết của mình."

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
.