Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Từ Hôn Sau, Cao Lãnh Nữ Đế Hối Hận

Chương 38: Vừa rồi không có phát sinh gì cả, có biết hay không!




Chương 38: Vừa rồi không có xảy ra chuyện gì cả, có biết hay không!

Thời gian trôi qua.

Trần Phàm vốn dĩ còn chẳng muốn rời giường.

Tối hôm qua uống quá nhiều rượu, bây giờ vẫn còn hơi đau đầu, nhưng Trần Hạo đã tới.

Trong sân, chỉ thấy Trần Hạo vẻ mặt hèn mọn đứng ở một bên, chờ đợi Trần Phàm, nào còn dáng vẻ kiêu ngạo của Nhị công tử phủ Quốc công ngày trước.

Mà Trần Phàm nhìn Trần Hạo, nhưng cũng không lấy làm lạ.

Trần Hạo là người thông minh, bây giờ lại bị phủ Quốc công trục xuất khỏi gia môn, hắn biết mình nên chọn lựa thế nào.“Cho nên, nhị ca, ngươi đã nghĩ kỹ sẽ tới giúp ta ư?” Nghe vậy, Trần Hạo chợt có chút chần chừ.

Trần Phàm chẳng những gọi hắn một tiếng nhị ca, mà còn nói là đến giúp hắn!

Chứ không phải tới nương nhờ hắn.

Trong lòng bỗng nhiên cũng có chút động dung, “Ta nghĩ kỹ rồi!” “Tốt!” “Bất quá có một điều ta muốn nói trước, sau này ngươi chỉ là nhị ca của ta, Trần Phàm, chứ không phải Nhị công tử phủ Quốc công, cùng phủ Quốc công không có một chút quan hệ nào!

Nhị ca, ngươi hiểu ý ta chứ!” Trần Phàm nói.

Trần Hạo tự nhiên biết, Trần Phàm đây là đang nói cho hắn biết không thể phản bội, không thể ăn cây táo rào cây sung.“Ta hiểu! Ngươi yên tâm, trong khoảng thời gian này, ta đã thấy rõ ràng rồi! Ta cũng có tôn nghiêm của ta.” Trần Hạo nói.“Tốt! Ta liền chờ nhị ca những lời này!” Chỉ thấy Trần Phàm nói, nghĩ nghĩ rồi mới nhìn Trần Hạo và nói: “Nhị ca, vậy thế này đi, sau này toàn bộ những thương điếm, tửu lâu vốn có của Lâm gia sẽ giao cho ngươi quản lý, ngươi thấy sao?” Mà đây cũng là nguyên nhân Trần Phàm để Trần Hạo tới giúp đỡ.

Dù sao hắn đã có được nhiều sản nghiệp của Lâm gia như vậy, hắn còn chưa kịp quản lý, cũng không rảnh để quản lý.

Nghe vậy, thần sắc Trần Hạo sững sờ.

Trần Phàm đây là có ý gì?

Phải biết, số lượng thương điếm, tửu lâu mà Lâm gia vốn nắm giữ không hề nhỏ, hơn phân nửa tửu lâu trong toàn bộ Kim Lăng thành cũng là của Lâm gia, còn về phần thương điếm thì càng nhiều.

Nhưng bây giờ, hắn mới đến, Trần Phàm vậy mà liền giao nhiều thương điếm như vậy cho hắn!

Chẳng lẽ Trần Phàm cứ tin tưởng hắn như vậy sao?“Thế nào? Nhị ca ngươi có vấn đề gì không?” Trần Phàm nói.“Không… Không có! Chỉ là nhiều thương điếm như vậy, ngươi nghiêm túc….” Lời Trần Hạo còn chưa nói xong, Trần Phàm đã trực tiếp ngắt lời: “Ta tin tưởng ngươi! Hơn nữa trong khoảng thời gian này do Lâm gia ngã đài, những thương điếm, tửu lâu này đều ở trong trạng thái đóng cửa, cho nên nhiệm vụ của ngươi không hề nhẹ!

Chờ ngươi đem tất cả thương điếm, tửu lâu làm cho sống lại sau đó, chúng ta sẽ mở một cuộc họp, ta sẽ nói cho ngươi một chút lý niệm kinh doanh và phương án cải cách.” Nói xong, Trần Phàm lại ra hiệu tiểu yêu lấy ra một xấp ngân phiếu, “Đây là mười vạn lượng, ngươi hãy cầm đi mua một căn phòng, an cư lạc nghiệp trước đã.

Sau này ngươi quản lý sản nghiệp, ngươi sẽ có hai thành lợi nhuận! Thế nào?” “Hai thành?” Trần Hạo có chút không dám tin, Trần Phàm để hắn quản lý nhiều sản nghiệp như vậy đã đành, lại còn cho hắn hai thành lợi nhuận!

Cái này!

Phải biết, hai thành sản nghiệp của Lâm gia, đây chính là một con số khổng lồ.“Thế nào? Không đủ sao?” Trần Phàm nhíu mày.“Không! Không phải! Là nhiều quá!” Trần Hạo vội vàng lo lắng nói.“Không nhiều! Đây là thứ ngươi nên được, bất quá ta sẽ kiểm toán, ngươi hiểu ý ta chứ!” Trần Phàm lại nói.“Hiểu!” Trần Hạo nói.

Mà lúc này, tiểu khả cũng mang theo những khế ước kia tới, Trần Phàm cũng không để ý, toàn bộ đều giao cho Trần Hạo, lúc này mới lại nói: “Đi, đi thôi! Đừng để ta thất vọng!” “Vâng!” Trần Hạo cung kính đáp lời, cầm những khế ước kia rời đi.

Nhưng một bên Lãnh Hàn Sương và những người khác nhìn thấy Trần Hạo rời đi, trên mặt lại đều viết đầy nghi hoặc.

Liên Nguyệt càng trực tiếp mở miệng nói: “Phu quân, ngươi không sợ hắn phản bội ngươi sao? Nếu là phủ Quốc công thấy hắn nắm giữ nhiều sản nghiệp như vậy, lại tới mời chào hắn…” “Không sao cả, nghi người thì không dùng người, dùng người thì không nghi ngờ người!” “Cho dù hắn thật sự xui xẻo phản bội, tổn thất kia cũng chỉ là vài chỗ sản nghiệp mà thôi, không sao! Hơn nữa, ta biết, hắn sẽ không!” Trần Phàm nói.

Nghe vậy, mọi người cũng không tiện nói gì thêm, dù sao Trần Phàm đã tin tưởng người ta như vậy.“Đúng rồi, Liên Nguyệt, hôn sự chuẩn bị thế nào rồi?” Trần Phàm lại nói.“Cũng đang chuẩn bị, chỉ là thời gian có lẽ sẽ trễ một chút, là vào một tháng sau!” Liên Nguyệt nói.“Một tháng sau?” “Sao lại muộn như vậy?” “Vậy ta chẳng phải là phải một tháng sau mới có thể cùng tiểu Noãn…” Thần sắc Trần Phàm chợt biến, nhưng lần này lời hắn còn chưa nói xong, đã bị Lãnh Hàn Sương lạnh lùng trừng mắt.

Trần Phàm thấy thế, cũng đành ủ rũ xuống.“Là quỷ y lão tiền bối nói!” Liên Nguyệt thấy thế, cũng bất đắc dĩ.“Hắn còn biết xem giờ lành sao?” Trần Phàm hoài nghi nói.“Cũng không phải giờ lành, mà là quỷ y nói, độc tố trong thân thể tiểu Noãn tích tụ quá sâu, hoàn toàn khôi phục còn cần một tháng thời gian.” Liên Nguyệt nói.“Thì ra là thế, vậy thì một tháng sau vậy!” Trần Phàm có chút uể oải nói, nhưng lại nhìn về phía Lãnh Hàn Sương, “Đúng rồi, tiểu Noãn, gần đây ngày đêm chênh lệch nhiệt độ lớn, một mình ngươi ngủ có lạnh không? Có cần ta ngủ cùng ngươi không?” Lãnh Hàn Sương lại tỏ vẻ hờn dỗi, trừng Trần Phàm một cái, “Không cần!” “Ai!” Thấy thế, Trần Phàm bất đắc dĩ thở dài một tiếng, nhưng giây tiếp theo lại rất tự nhiên kéo Liên Nguyệt vào trong lòng.“Vẫn là tiểu Nguyệt Nguyệt nhà chúng ta tốt, tiểu Nguyệt Nguyệt, đêm nay tiếp tục ban thưởng phu quân có được không?” Nghe vậy, Liên Nguyệt lại tỏ vẻ bất đắc dĩ, nhiều người như vậy mà, Trần Phàm cũng không biết e thẹn.

Nhưng ai bảo nàng thích Trần Phàm đâu?

Đành phải bất đắc dĩ nói: “Được! Tiếp tục thật tốt ban thưởng ngươi, chỉ cần sáng mai ngươi không sợ đau lưng là được…” “Ta mới không sợ! Ha ha!” Trần Phàm cười bỉ ổi nói.

Nhưng vào lúc này, Cơ Thiên Tuyết mới đi đến gần cửa không lâu bỗng nhiên ném xuống lễ vật trong tay, sắc mặt cũng bỗng nhiên trở nên âm trầm giận dữ.

Không nói hai lời, quay đầu liền đi.

Thấy thế, Tuyết Ảnh càng vẻ mặt vô cùng nghi hoặc, mới vừa rồi còn không kịp chờ đợi muốn nàng chuẩn bị lễ vật, nhanh chóng tới đây tìm Trần Phàm bồi tội.

Nhưng bây giờ còn chưa gặp Trần Phàm, sao lại bỗng nhiên tức giận?

Không phải đã nói bồi tội sao?

Bất quá Tuyết Ảnh vẫn vội vàng lo lắng nhặt lên lễ vật đuổi theo Cơ Thiên Tuyết.“Bệ hạ!” “Bệ hạ! Ngươi không xin lỗi Trần Phàm sao?” “Hừ!” Nhưng Cơ Thiên Tuyết lại vẻ mặt tức giận, trực tiếp hừ lạnh một tiếng, giậm chân nhỏ bực tức nói: “Dê xồm! Dê xồm! Dê xồm!” “Muốn trẫm xin lỗi ngươi!” “Ngươi nằm mơ!” “Trẫm cũng không muốn gặp lại ngươi nữa!” “Bãi giá! Hồi cung!” Nói rồi, nắm chặt nắm đấm, giậm chân đi loạng choạng khí cấp bại hoại rời đi.

Thấy thế, Tuyết Ảnh càng vẻ mặt vô cùng nghi hoặc, kinh ngạc.

Cơ Thiên Tuyết đây là làm sao vậy?

Hơn nữa, cái dáng vẻ này của Cơ Thiên Tuyết, thật là Nữ Đế Cơ Thiên Tuyết cao lãnh đoan trang, không thể nhìn thẳng ngày thường sao?

Sao lại có dáng vẻ của một tiểu nữ hài như vậy?

Nữ Đế ngày trước lúc nóng giận, thây nằm trăm vạn đâu mất rồi?

Nhưng Tuyết Ảnh vừa định đuổi theo, chỉ thấy Cơ Thiên Tuyết lại tức giận vội vàng đi trở về.

Thấy thế, Tuyết Ảnh càng vẻ mặt vô cùng nghi hoặc, “Bệ hạ…” Nhưng lần này, lời Tuyết Ảnh còn chưa nói xong, chỉ thấy Cơ Thiên Tuyết liền vẻ mặt âm u lạnh lẽo nói: “Câm miệng! Vừa rồi không có xảy ra chuyện gì cả! Có biết hay không!” Đồng thời lại nhìn hai ám vệ thủ vệ nói: “Còn có hai người các ngươi! Không nhìn thấy bất cứ thứ gì!” Nghe vậy, Tuyết Ảnh càng vẻ mặt im lặng, cái gì gọi là không có xảy ra chuyện gì cả.

Hơn nữa không phải nói quân vô hý ngôn (vua không nói đùa) sao?

Nhưng mà hai ám vệ kia cũng bị dọa đến vội vàng quỳ xuống.

Cơ Thiên Tuyết cũng không để ý, mà là hít thở thật sâu một hơi, giống như đang điều chỉnh khí tức. Giây tiếp theo trực tiếp giành lấy hộp quà trong tay Tuyết Ảnh, ra vẻ làm ra một bộ công tử văn nhã phong khinh vân đạm, cất bước liền đi về phía viện của Trần Phàm.“Trần huynh, thật thoải mái a!”


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.