Chương 49: Gạt gẫm ma cà bông
Chu Kiến Quân một mạch chạy thẳng đến cổng Đông Trực, ra cổng Đông Trực chính là hào thành.
Hiện trên mặt sông băng, đông cứng kêu răng rắc.
Mấy thằng nhóc con cầm đá ném vào tảng băng.
Rắc rắc, một vệt trắng hiện ra, chỗ này đông lạnh thật chắc chắn.
Có thằng cảm thấy "Võ nghệ" cao cường, vừa đi lên đã trượt, cả người loạng choạng, lao ra ngoài.
Phù, mất thăng bằng, ngã một cú thật đau.
Ngượng ngùng bò dậy, nhìn đám bạn nhỏ bên bờ, vỗ ngực.
Nhìn anh mày bảnh không?
Trượt xa như thế đấy.
Cái này gọi là thua keo này ta bày keo khác, gia môn ở Tứ Cửu thành là vậy đấy.
Thời này, khu vực cổng Đông Trực chưa được xây dựng phát triển.
Bao gồm cả Đông Đơn, Tây Đan, Tam Lý Truân, Phan Gia Viên, những nơi đời sau náo nhiệt kia bây giờ vẫn còn hoang sơ lắm.
Đến cả hai bên bờ hào thành cũng có thể thấy lau sậy um tùm.
Nếu may mắn, có khi còn nhặt được trứng vịt trời, nhưng đoán chừng chúng đã đông cứng rồi.
Hai bên bờ có thể thấy những chỗ mới bị đào xới lên.
Nhìn dòng sông này, Chu Kiến Quân lại nhớ đến bộ phim "Rốt cuộc ai con mẹ nó là tiểu Hồng áo" mà Tôn Lệ đóng, từng được một số bạn bè bình luận mỉa mai.
Nạo vét sông, đó chính là một loại hình lao động mang đậm dấu ấn thời đại.
Không có máy móc, tất cả đều dựa vào mọi người mỗi người một xẻng đào đất, mở rộng dòng sông, phòng ngừa lũ lụt làm ngập bờ, đồng thời tăng khả năng chứa nước, thuận tiện cho việc tưới tiêu trong mùa hạn.
Chắc hẳn nhiều người lớn tuổi từng trải qua công việc lao động vinh quang này.
Dọc theo bờ sông một mạch phóng xe, mắt thấy mặt trời xuống núi, cuối cùng cũng đến một cái sân bỏ hoang.
Chu Kiến Quân xuống xe, dựng xe cẩn thận rồi khóa lại.
Một cước đá tung cửa ra.
Quả nhiên, thấy ngay trong sân, một chiếc bàn thủng lỗ chỗ, trên bày một bộ bài cửu.
Bốn người đang đánh bài.
Thấy cửa bị mở tung, bốn người đều ngẩn người, còn tưởng có ai đến bắt bài.
Ngẩng lên nhìn, thấy là Chu Kiến Quân thì nhất thời vui mừng.
Ánh mắt kia như gặp cha ruột.
Thời buổi này, gặp được một kẻ ngốc thì còn hiếm hơn cả gặp cha ruột.
Cha ruột chỉ cho bánh cao lương, cháo bột ngô, cháo cám loãng mà thôi.
Người này thì có thể cho rượu ngon thịt mỡ."Ôi, Quân ca, mấy ngày không thấy mày, bọn tao nhớ mày chết đi được!""Đúng đấy, không có Quân ca, mấy ngày nay chúng tao ăn uống cũng chả có vị gì."
Chu Kiến Quân cười khẩy, không có ai mời mấy người đi nhậu nhẹt, thì chẳng phải là không có vị hay sao?
Yến Tam là lão đại đám người kia, lúc này đang dương dương tự đắc ngồi trên ghế, không hề nhúc nhích, bên tay để mấy tờ tiền hào, cũng chỉ được hơn bảy hào.
Chu Kiến Quân cầm mấy tờ tiền hào lên, liếc nhìn Yến Tam."Mấy anh, có tí tiền này mà cũng chơi được lâu thế?
Mất mặt quá đi!
Không có tám, mười đồng, ít nhất cũng phải hai, ba đồng chứ.
Với từng này tiền thì rượu cũng chả có mà uống."
Yến Tam liếc nhìn Chu Kiến Quân, trên khuôn mặt gầy gò nở một nụ cười."Nghe chưa?
Quân ca đang khinh chúng ta đấy.
Ý của hắn là muốn dẫn mấy anh em mình đi uống một bữa à?"
Đây là bài thường dùng, một người lên tiếng, những người còn lại cũng nhao nhao theo.
Vài câu nói qua lại khiến đầu óc Chu Kiến Quân có chút nóng lên.
Ba người còn lại quả nhiên hùa theo, người một câu người một câu.
Toàn là cùng một chủ đề, Quân ca giỏi, Quân ca giàu, Quân ca dẫn bọn này đi ăn thịt.
Nếu là lúc trước, Chu Kiến Quân đã thuận thế đáp ứng rồi.
Nhưng bây giờ lòng Chu Kiến Quân đã thay đổi rồi.
Ngồi đối diện với Yến Tam, nghe mấy người ồn ào, không nói lời nào.
Một lát sau, mấy người liếc nhìn nhau, hôm nay tình hình có gì đó không đúng lắm thì phải.
Kêu mãi cũng chẳng ăn thua, dần dần im thin thít.
Không khí trong nháy mắt tụt xuống điểm đóng băng."Quân ca, ý gì đây?
Hôm nay mày đến xem thường anh em à?"
Yến Tam mặt lạnh tanh hỏi.
Chu Kiến Quân lại cười: "Nói con mẹ gì linh tinh vậy?
Anh mày là người thế sao?
Bình thường anh đối xử với mấy đứa thế nào, trong lòng không có chút tính toán gì à?"
Nghe hắn nói vậy, mọi người lập tức lại nở nụ cười.
Không khí lại nháy mắt trở nên sôi động."Không phải uống rượu à?
Thế thì chắc chắn phải uống rồi, không thì còn tìm mấy đứa làm gì?
Chỉ là trước khi đi uống, tao muốn hỏi bốn người.
Bọn mày định sống thế này hết đời sao?
Không muốn làm cái gì đó kiếm chút tiền à?"
Yến Tam và mấy người kia nhìn nhau, không trả lời.
Lưu Ghẻ là người có tiếng nói nhất trong bốn người, trừ Yến Tam, bèn thử dò hỏi: "Quân ca, trong lời này của anh có ý gì vậy?
Anh em mình ở với nhau bao lâu rồi, ngài cũng thấy đấy, ai muốn sống như thế này chứ.
Nhưng bây giờ bọn tôi cũng chẳng có đường nào.
Bốn thằng bọn tôi xuất thân chẳng tốt đẹp gì, không có đơn vị nào chịu nhận cả.
Nếu ngài có cách, chỉ cho anh em một con đường đi.
Anh em bọn tôi cũng phục ngài."
Nói xong còn nháy mắt với những người còn lại, Yến Tam cũng gật đầu cười phụ họa: "Đúng đó Quân ca, đây có phải người ngoài đâu, ngài cứ nói thẳng đi.""Cái này thì tao biết, không thì tao tìm đến chúng mày làm gì?
Nhìn xem, cái này là cái gì?"
Chu Kiến Quân thò tay, từ trong ngực lấy ra nửa gói mẫu đơn.
Mấy người nhìn thấy, mặt đầy vẻ kỳ quái."Quân ca, anh được đấy, giờ còn hút cả mẫu đơn cơ à."
Sau đó Chu Kiến Quân lại móc ra một bọc, mấy người kia sắc mặt khẽ biến.
Rồi Chu Kiến Quân lại móc ra thêm một bọc nữa.
Yến Tam đưa tay ra: "Anh à, đây là anh cho chúng em à?"
Nhìn thôi, cách gọi đã thay đổi rồi.
Chu Kiến Quân gạt tay hắn ra, Yến Tam cũng không giận, cười hì hì rụt tay lại.
Chu Kiến Quân đem hai bọc rưỡi thuốc lá chồng lên nhau."Mấy người nghĩ số thuốc lá này là tao mua à?
Mấy người cũng biết là tao không có hút thuốc lá mà."
Chu Kiến Quân đưa tay đặt lên trên ba bọc rưỡi thuốc lá.
Mặt vênh váo, rất phù hợp với hình tượng của hắn từ trước đến giờ."Ồ?
Thế này là có người cho anh hả?"
Lưu Ghẻ chủ động phối hợp, Chu Kiến Quân cho hắn một ánh mắt khen ngợi, thực chất lòng đang nhỏ máu.
Mới xin bà xã được ba đồng tiền tiêu vặt, kết quả một đồng rưỡi mua một chiếc khăn quàng cổ bằng lụa, còn một đồng rưỡi thì mua ba gói thuốc lá này làm bộ, bây giờ trong người chỉ còn lại một hào bảy cả gia tài."Dĩ nhiên, cũng là lừa gạt mới có được."
Chu Kiến Quân làm bộ có một bí mật lớn, vẫy vẫy tay, mấy người vội vàng xúm lại."Sau này đừng có nói anh không chiếu cố chúng mày.
Hôm nay đến đây là vì có một mối làm ăn lớn, cần có chúng mày.
Mọi người biết nhà máy thép không?""Dĩ nhiên, dĩ nhiên."
Chu Kiến Quân đang ở nhà máy thép, bọn họ đương nhiên biết."Tao có một người anh em làm chủ nhiệm căn tin ở nhà máy thép, bây giờ chuyện mua sắm của căn tin đều do hắn quyết định.
Tao đã liên hệ được vài mối, có thể lấy được thịt và rau củ số lượng lớn.
Chúng mày nghĩ mà xem, đến lúc đó chúng mày tham gia vào, phụ trách chuyển vận, đến lúc đó tao bảo anh em tao nâng giá lên một chút, chỗ dầu mỡ rơi vãi ra, chúng mày nghĩ xem…"
Nói xong, Chu Kiến Quân thuận tay cầm hai bọc rưỡi thuốc lá kia cất đi, nhét vào túi, thực chất là thu vào đồng hồ đeo tay.
Bốn người Yến Tam lộ vẻ kinh hãi.
Bọn họ biết rõ những nhà máy lớn quốc doanh như vậy, chuyện mua sắm căn tin béo bở như thế nào.
Chưa nói đến chuyện kiếm được tiền hay không, chỉ cần nói riêng chuyện chuyển hàng, ăn bớt vài cân thịt cũng chẳng ai biết, động tay động chân chỗ nào cũng được.
Bọn họ ngạc nhiên là Chu Kiến Quân lại có bản lĩnh lớn như vậy, có một người anh em như vậy, lại còn lấy được đường dây.
Bảo không động lòng, thì đó là giả dối.
