Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Tứ Hợp Viện: Ta Có Vô Tận Vật Liệu

Chương 76: Chu Kiến Quân có thể có cái gì ý đồ xấu




Đến sân trước, Tam đại gia đã rời giường, đang chổng mông lên xúc tuyết."Ối, Tam đại gia, ngài cái này còn..."

Chưa đợi hắn nói xong, Tam đại gia đã xúc một xẻng tuyết, hất về phía hắn."Cút cút cút, sáng sớm tinh mơ, ta liền biết ngươi muốn tới trêu chọc Tam đại gia ta.""Không có không có, ta nào dám ạ.

Giỏi thật, cái này ngài cũng đoán được, ngài thật là lợi hại."

Tam đại gia liếc hắn một cái, tên Tôn này tối hôm qua cùng mình tranh giành hạt dưa, thù này phải nhớ."Không cần ở đây nói nhảm với ta."

Tiếp tục xúc tuyết, sau đó phát hiện Chu Kiến Quân không đi, có chút ngạc nhiên."Ơ, này, sao thế?

Tìm đại gia ta có chuyện gì?

Mời đại gia uống rượu?""Ngài đây là tối hôm qua chưa tỉnh ngủ, bây giờ còn đang mơ à?

Ta bây giờ còn đang ăn cháo loãng, còn uống rượu à.

Cuộc sống này không phải vậy.

Ta đây là đường đường chính chính có chuyện nhờ ngài chỉ bảo đây, ngài biết đấy, Trụ tử với Hải Đường giờ đang tìm hiểu nhau đấy.

Trụ tử đi gặp thông gia của ngài, người ta cũng không có ý kiến gì.

Ta tính ngày nào đó tới cửa cầu hôn.

Nhưng ta chỉ là một vãn bối, cái này đi cũng không ổn, quy củ gì ta cũng không hiểu.

Ta thấy ngài đây không phải là người quen thuộc sao?

Hay là mời ngài cùng ta đi một chuyến?

Chuyện này nếu thành, há lại thiếu ngài một bữa rượu?

Ngài nói có phải đạo lý này không?"

Tam đại gia hơi sững sờ, vạn vạn không nghĩ tới Chu Kiến Quân lại vì chuyện này.

Chu Kiến Quân vì chuyện của Hà Vũ Trụ, thật sự là dụng tâm quá.

Hắn đi tuy rằng được, nhưng cấp trên không có một trưởng bối đè ép, luôn cảm thấy quá mức khinh phù.

Tam đại gia tuy bủn xỉn, nhưng cũng coi là người có tiếng tăm.

Là giáo sư nhân dân.

Nếu nói trong ba đại gia này, Chu Kiến Quân cũng chỉ có chút thiện cảm với Tam đại gia.

Người ta bủn xỉn thì bủn xỉn, nhưng không có tính toán chiếm lợi nhà người khác.

Tính toán cũng không sai, không phải sao nuôi nổi cả một nhà?

Về sau không xử lý tốt mối quan hệ với con cái, đó chỉ có thể nói là chuyện nhà người ta, không liên quan đến người khác.

Mà với nhà Vu Hải Đường lại là thông gia, có chuyện gì cũng dễ nói chuyện.

Mới tìm đến Tam đại gia, để đến cầu hôn, trông trang trọng một chút.

Chu Kiến Quân cũng không hy vọng, Hà Vũ Trụ đứa con không có cha, cưới vợ lại bị nhà vợ xem thường.

Chu Kiến Quân thật sự là dụng tâm lương khổ.

Dù sao tuy nói anh trai như cha, nhưng gặp cha của Vu Hải Đường, cũng không thể gọi người ta là anh cả được, không bị đánh mới lạ.

Không có cái quy củ đó.

Người làm mai mối thời này kỳ thực không dễ dàng gì, bởi vì còn có trách nhiệm.

Vợ chồng son đánh nhau bất hòa, còn phải đi theo khuyên giải, có thể nói là tốn công tốn sức.

Tiểu não của Tam đại gia bắt đầu hoạt động.

Trong lòng nghĩ, nếu Trụ tử mà cưới Hải Đường, thì chẳng phải con trai lớn của hắn, Diêm Giải Thành chính là anh em cột chèo sao?

Sau này có chút chỗ tốt, chẳng phải Vu Lỵ vợ của Diêm Giải Thành cũng được hưởng chút lây sao?

Việc này có thể thành à nha.

Còn nữa, Chu Kiến Quân đã nói, việc này thành, chắc chắn có bữa rượu.

Mà đã là tiệc rượu thì làm sao có thể thiếu thịt?

Vậy chẳng phải là kiếm chác rồi sao?"Ta còn tưởng là chuyện gì, đây là việc tốt, ngươi có thể nghĩ tới Tam đại gia ngươi, coi như ngươi còn có chút lương tâm.

Được, ta thấy cuối tuần này đi, chúng ta cũng nghỉ ngơi, cùng đi.

Thông gia của ta, rất dễ nói chuyện.""Đúng vậy, chuyện này quay đầu không tránh được làm phiền ngài rồi.

Cái này ngài cầm lấy, cũng không dễ có đâu."

Nói rồi móc trong túi ra một quả táo đưa cho Tam đại gia.

Tam đại gia nhìn một cái, trên mặt nở hoa."Táo to!

Lúc này mà còn có quả táo to như này, còn tươi rói.""Chúng ta nói thế là xong rồi nhé.""Xong rồi xong rồi, ngươi đứa nhỏ này sao không tin được Tam đại gia ngươi?

Chuyện tốt như vậy, nhất định không quên.""Được, ta về nhà ăn cơm, ngài xúc tuyết nhanh lên nhé."

Chu Kiến Quân xong việc, vui vẻ trở về.

Thực ra chuyện này, một đại gia ra mặt là tốt nhất, nhưng Chu Kiến Quân không ưa lão ta.

So hai người với nhau, còn không bằng Tam đại gia.

Trong nguyên tác, Tam đại gia bị đuổi khỏi nhà, sống cùng Trụ ngố tử, còn biết đi lượm ve chai, phụ cấp cho Trụ ngố tử.

Người không phải dạng hư, Chu Kiến Quân cũng không thiếu một miếng ăn.

Vừa đi bộ trở về, lại thấy một màn kịch.

Bổng Ngạnh và Tần Hoài Như quyến luyến chia tay, còn có cả tiểu Đương và Hòe Hoa.

Thấy Chu Kiến Quân, vậy mà hiếm thấy gọi một tiếng "Quân tử thúc".

Điều này làm Chu Kiến Quân giật mình.

Ghê thật, luôn cảm giác có kẻ muốn hại mình thì phải?"Bổng Ngạnh này, nghe thúc khuyên một câu, cái tên Hứa Đại Mậu này, tâm cơ sâu lắm, bây giờ cháu còn nhỏ, đấu không lại hắn đâu.

Ra ngoài mà ăn ở cho tử tế, đến lúc đó...

Cháu hiểu chưa?"

Chu Kiến Quân lòng dạ xấu xa.

Chó cắn chó một miệng lông, Bổng Ngạnh nhìn chằm chằm Hứa Đại Mậu, điều này rất tuyệt.

Đã nói xấu, liền không thể ngừng.

Quả nhiên Bổng Ngạnh trong mắt ngấn lệ, quân tử thúc thật sự là người tốt, giống hệt mẹ nó nói."Quân tử thúc, cháu đều nhớ, cảm ơn ngài những năm nay đã giúp đỡ gia đình chúng cháu.""Ôi, đứa bé ngoan, đã lớn rồi.

Ta nói Tần tỷ, Giả thím, chuyện này chưa chắc đã là chuyện xấu, nhìn xem, Bổng Ngạnh này chẳng phải là đã biết nhiều chuyện hơn?

Sau này nhất định sẽ thành tài!"

Giả Trương thị nghe Chu Kiến Quân khen cháu mình, đắc ý lắc đầu: "Đúng thế, Bổng Ngạnh nhà ta từ nhỏ đã hiểu chuyện rồi, sau này nhất định sẽ có tiền đồ."

Chu Kiến Quân cười hắc hắc hai tiếng: "Đúng thế, các người bận rộn, ta ở nhà tuyết còn chưa quét, ta về trước."

Nói xong như một làn khói chạy mất, sau đó nhổ một bãi nước bọt.

Người ta nói ba tuổi nhìn lớn, bảy tuổi nhìn già.

Tính tình của Bổng Ngạnh này, sợ là khó đổi.

Không ở trong viện này, mà ra ngoài làm cái nghề gì đó không chính đáng, sau này có khi lại phải vào tù.

Bất quá việc này có liên quan gì tới hắn, Chu Kiến Quân?

Hắn Chu Kiến Quân có thể có ý đồ gì xấu được chứ?

Chỉ là nói xấu, chuyển hướng cừu hận mà thôi.

Vui vẻ sống những ngày sau.

Về đến nhà, vừa muốn vào phòng ăn, Chu Kiến Quân lại lùi lại hai bước, nhìn sợi dây thừng dưới mái hiên, gãi đầu một cái."Lệ Lệ, cá nhà ta đâu?

Ta nhớ đâu phải chỉ ăn mỗi đầu cá thôi đâu?"

Hôm nay không có ai giúp mặc quần áo, Vu Hiểu Lệ rời giường tốc độ nhanh hơn bình thường không ít.

Có thể thấy được, tối qua mải chơi game không ít thời gian.

Nghe vậy, thò đầu ra nhìn: "Không biết ạ, tối hôm qua còn ở đây mà."

Cũng không biết Chu Kiến Quân có cái tật gì, cứ thích treo cá bên ngoài cho đông lại."Anh ơi, đừng kêu nữa, thân cá kia em cất rồi, lát em mang qua cho bố vợ của anh nhậu.

Ông ấy thích ăn cá."

Chu Kiến Quân nhìn một cái, Hà Vũ Trụ đang bưng điểm tâm tới kìa.

Ê, thằng nhóc, mi cũng biết lấy lòng bố vợ nhỉ?

Cá hơn chục cân này, bỏ đầu cá đi thì cũng toàn là thịt."Mi làm ăn kiểu gì thế, nhà ai tặng cá cho bố vợ lại không có đầu cá?

Giống kiểu gì?""Không sao đâu, thứ này đâu có dễ có, chợ cũng chưa chắc mua được.

Anh không nỡ hả?"

Hà Vũ Trụ tỏ vẻ khinh bỉ."Đi mi, ta có gì mà không nỡ?

Cút cút cút, mi thích lấy nửa khúc thì mi cứ lấy.

Đúng rồi, ta mời Tam đại gia cuối tuần này cùng đi với chúng ta, coi như có một người lớn, nói với mi một tiếng, mi đừng đến lúc đó mặt mày nhăn nhó, bỏ cái thói chó má kia đi."


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.