Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Tứ Hợp Viện: Ta Có Vô Tận Vật Liệu

Chương 9: Hứa Đại Mậu muốn tính toán




Chương 9 Hứa Đại Mậu muốn tính kế

Hứa Đại Mậu lúc ấy liền ngẩn người."Tam đại mụ, Tam đại gia cái này sáng sớm đã ăn phải thuốc súng rồi hả?"

Tam đại mụ áy náy cười một tiếng: "Đại Mậu à, nhà ta lão Diêm không phải nhằm vào ngươi, chẳng qua là vừa rồi Chu Kiến Quân cùng Hà Vũ Trụ hai tên tiểu tử thúi kia chọc Tam đại gia nhà ta, nên mới nổi nóng."

Hứa Đại Mậu nghe vậy, chợt hiểu ra."Thì ra là hai đứa cháu kia. Vừa nãy ngoài kia ta còn thấy bọn nó. Được rồi, ta bận cả đêm rồi, cũng không tán gẫu với bác nữa, ta về nhà trước.""Đi đi đi đi."

Khác với Chu Kiến Quân hai người phải đi chợ, Hứa Đại Mậu là vừa vặn trở về.

Hắn là người chiếu phim, có lúc đi xã khác, một đêm không về nhà cũng là bình thường.

Về đến nhà, Lâu Hiểu Nga còn chưa rời giường, Hứa Đại Mậu cất máy chiếu xong mới hớn hở chui lên giường."Tê... Người anh sao mà lạnh vậy? Đừng có sát vào em, lạnh chết mất.""Không phải, t·h·i·ê·u thân à, anh kể cho em chuyện mới này. Em đoán xem anh vừa nãy về đụng phải ai?""Đụng phải ai? Đụng phải quỷ hả?""Em nói thế thì anh không thích nghe đâu à. Anh đang nghiêm túc nói với em đấy.""Nói thì nói đi, anh s·ờ em làm gì, tay lạnh thế. Có gì thì nói đi.""Anh gặp Chu Kiến Quân và Trụ Ngố."

Lâu Hiểu Nga cảm thấy có chút khó hiểu: "Gặp thì gặp thôi, cùng nhà ngẩng đầu không thấy cúi đầu thấy, ai mà chẳng gặp.""Không phải, anh thấy Chu Kiến Quân chở Hà Vũ Trụ, hai người vừa đi vừa cười."

Lâu Hiểu Nga vẫn chưa hiểu ra: "Thì sao? Hai người đàn ông, chẳng lẽ anh nghi bọn họ yêu đương?"

Hứa Đại Mậu bị suy nghĩ của vợ làm cho ngớ ra, thiếu chút nữa là quên mất mình định nói gì.

Anh cố vỗ vào đầu một cái, mới đứt quãng nói tiếp."Em đúng là đồ t·h·i·ê·u thân à, em không nghĩ xem trước đây Chu Kiến Quân với Trụ Ngố quan hệ thế nào? Đ·á·n·h nhau bao nhiêu lần, còn động cả d·a·o. Bây giờ bọn họ hòa hảo, em không thấy lạ à?"

Lâu Hiểu Nga hoàn toàn bị đánh thức khỏi cơn buồn ngủ: "Nghe anh nói cũng đúng là lạ thật. Nhưng mà họ vốn là anh em, hòa hảo cũng đâu có gì kỳ quái?""Cũng đúng, mà thằng Chu Kiến Quân kia, đúng là rượu vào thì có gan đánh cả vợ, trong đại viện này ai thèm để mắt tới nó. Ngược lại thì nó lại có gan gây gổ với Trụ Ngố.""Anh muốn làm gì? Đại Mậu à, anh đừng có làm loạn đấy."

Hứa Đại Mậu liếc mắt, đầu rụt vào trong chăn."Hai thằng cháu đó trước kia cũng không ít lần ức h·i·ế·p anh, bây giờ hai đứa nó hòa hảo, anh thế nào cũng phải làm chút gì chứ.""Tính anh đó, chịu t·h·i·ệ·t, tổn h·ạ·i, thiệt thòi còn chưa đủ hay sao? Có lần nào chiếm được chút lợi đâu? Mới yên ổn được mấy hôm, anh đừng cứ luôn muốn đối đầu với người ta nữa.""Được được được, đàn bà con gái thì biết gì? Nhân lúc trời còn chưa sáng hẳn, chúng ta sinh con trai trước đã.""Cút sang một bên đi, muốn sinh thì tự anh sinh, ở ngoài một đêm về còn không thấy mệt à."

Hứa Đại Mậu xấu hổ rụt tay về, trong lòng có chút bất mãn.

Nhưng hắn cũng không dám mạnh tay với Lâu Hiểu Nga.

Lâu Hiểu Nga nhà có tiền, lấy hắn, vậy cũng coi như là lấy cho rồi.

Có điều nhà nàng thành phần không tốt, nếu không thì cũng khinh thường hắn.

Tắt đi ý định đó, Hứa Đại Mậu cứ lo nghĩ, cũng chẳng nghĩ ra được ý kiến gì hay.

Cả một đại viện trưởng như hắn, khi còn bé, hai cái tên này muốn đánh mình cũng là cùng nhau xông lên đ·á·n·h.

Sau này Chu Kiến Quân lấy vợ, hắn cũng không ít lần ở sau lưng xúi Chu Kiến Quân đ·á·n·h vợ.

Chậc, cái Vu Hiểu Lệ kia đúng là đẹp thật.

So với Vu Hiểu Lệ dịu dàng dáng vẻ, cười một tiếng hai má lúm đồng tiền, thì Lâu Hiểu Nga chẳng khác nào một bà chằn.

Hơn nữa chẳng có chút thú vị nào, mỗi lần sinh con đều như một khúc gỗ, quá vô vị.

Vốn dĩ hắn nghĩ, nếu Chu Kiến Quân đuổi vợ đi, khi đó mình mà đi an ủi thì chẳng phải dễ như trở bàn tay sao?

Ai ngờ, hai đứa cháu lại hòa hảo rồi.

Chắc chắn là có chuyện gì đó.

Chu Kiến Quân và Hà Vũ Trụ hai người thở hồng hộc tới chợ, nhìn qua, đúng là náo nhiệt thật, quầy bán thịt heo người ta chen chúc, hàng xếp dài dằng dặc.

Nhìn sắc trời, mới vừa hửng sáng. Những người này đến từ sớm vậy sao?

Mà đây cũng là đặc sắc thời đại.

Đến chậm, không nhất định sẽ mua được thịt.

Dù sao thịt heo bây giờ cũng hạn chế cung cấp, không có cách nào, thời này lợn trắng còn chưa có, chỉ có lợn đen thuần. Thịt lợn đen thì thôi rồi, thơm nức mũi.

Vì nguồn cung có hạn, trừ một số nhà máy được phân phối thịt thì còn phải để lại một ít để đi cửa sau.

Lấy ra bán, cũng cực kỳ có hạn.

Mới bắt đầu mua, thì còn có thể mua được mỡ lá, thịt ba chỉ, thịt nạc mỡ.

Nếu đến muộn, không còn chọn lựa, thậm chí có khi còn không mua được.

Cho nên rất nhiều người trời chưa sáng đã tới xếp hàng.

Hiện tại, mỗi người một tháng được một cân thịt heo, chẳng ai muốn mua mỗi thịt nạc cả.

Về phần xương, thứ này thì dễ. Năm hào có thể mua một bộ xương lợn lớn.

Mang về nhà, phải chia làm ba bữa ăn.

Trước tiên là loại thịt xuống, sau đó nấu canh đầu lợn, phía dưới gỡ thịt ăn mì, xong rồi thì dùng cái xương đó gõ cái bụp một cái rồi dùng miệng hút tủy, aii ui nó sướng cái miệng. Phần thịt đã lọc để dành ăn sau cùng, đó là món chính.

Còn về đầu heo, đầu lợn sống chỉ có ba hào một cân, chân giò heo thì đúng là rẻ tin được không, có một hào một chiếc.

Đây tuyệt đối là nét đặc sắc của thời đại này, đến khi hiện đại hóa rồi, đầu heo chân giò này còn đắt hơn cả thịt heo ấy chứ, không hiểu kiểu gì."Anh, em muốn ăn thịt thì em xin ở căn tin...""Thôi đi, đồ đó là của tập thể, em mà ngày nào cũng mang ra một ít thì cũng chẳng ai nói gì, giả như là đồ thừa, nhưng mà lỡ mà bị phát hiện thì lại không hay. Anh không muốn em cũng phải đi đường vòng. Anh là anh của em, có nghĩa vụ quản em, em cũng đừng có trách anh phiền.""Anh nói cái gì vậy, em là người không biết tốt xấu sao? Được rồi, anh nói gì thì em nghe nấy.""Như vậy thì còn tạm được, anh phải nói với em một chuyện, sau này nếu Tần Hoài Như mà muốn tìm em tiếp tế, thì em đừng có mà đồng ý, sau này phải cách xa nó một chút."

Hà Vũ Trụ có chút không hiểu: "Hả? Sao vậy anh? Trước kia chẳng phải anh cũng cho chị ấy đâu?""Đúng vậy, chính vì thế, anh mới biết rõ con người thật của nàng. Chuyện này đợi về nhà anh sẽ nói cho em rõ. Tóm lại em cứ phải tin là anh không có hại em."

Đã x·u·y·ê·n qua rồi, còn là anh em của mình, nếu như bây giờ không nắn nó sang đường, thì Chu Kiến Quân này phải xé hắn ra mới được.

Xem kịch thì cứ xem kịch, ngươi có thể mắng hắn ngu, tiếc thay cho số phận hắn, cảm thấy hắn đáng đời.

Nhưng khi những người này biến thành hàng xóm s·ố·n·g s·ờ s·ờ, anh em thì ngươi mới phát hiện, có những chuyện mình phải làm.

Nếu như cái gì cũng không thể thay đổi, giống như người ngoài cuộc vậy, cười nhìn biến cố, vậy xuyên không để làm gì?"Ừm, em nghe anh.""À mà em cứ xếp hàng trước đi, anh đi mua thêm ít đồ khác."

Sau khi tách với Hà Vũ Trụ ra, Chu Kiến Quân tìm một nơi vắng vẻ, tính toán xem mình có những đồ gì.

Thịt heo Hà Vũ Trụ xếp hàng rồi, không thể lấy ra được, đồ của mình thì cũng phải có nguồn gốc rõ ràng.

Ừm, thịt bò lấy ra năm cân, thịt dê cũng năm cân.

Cá chép Hoàng Hà lớn, lấy ra một con.

Rau củ quả gì thì, thời tiết này cũng chỉ có su hào với bắp cải thôi, mà không sao, mấy cái này mà đem chưng với thịt cũng ngon, thịt heo hầm cải thảo, ta cứ bỏ thêm nhiều thịt vào. Thịt bò hầm khoai tây, cải thảo cùng thịt dê cũng ngon mà.

Cà rốt thì lấy ra một ít, ớt chuông xanh, hành gừng tỏi, những cái này đều có ở trong một tấn rau quả kia, quả là cái gì cũng có.

Rồi lại lấy thêm sữa bò và trứng gà.

Hắn phát hiện ra một chuyện vô cùng thần kỳ.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.