“Cô nương còn nhớ không, người chính là rơi xuống từ chỗ kia.” Tiểu Liên chỉ về phía trước, khéo léo nói, trước mặt hai thị vệ
Hoa anh đào trên núi đã tàn, nhưng nơi đó lại phủ đầy một thảm đỗ quyên màu tím nhạt, dưới ánh mặt trời rực rỡ, đẹp đến lóa mắt
Tân Hựu bước thêm một bước
“Cô nương!” Tiểu Liên hoảng hốt kéo tay nàng lại
Hai thị vệ cũng đồng loạt lên tiếng nhắc nhở
“Yên tâm, ta sẽ không đến quá gần đâu.” Tân Hựu dừng chân, chỉ khẽ nghiêng người, nhìn xuống phía dưới
Núi Thiên Anh tuy không cao, nhưng cỏ cây um tùm, nhìn một lượt xuống dưới cũng đủ khiến người hoa mắt chóng mặt
Tân Hựu lặng lẽ lắng nghe, mơ hồ nhận ra tiếng nước chảy dội vào tai
“Bên dưới có thác nước sao?”
Một thị vệ trả lời: “Có, thác nước đổ xuống tạo thành một đầm sâu, nối liền với dòng sông
Khi không tìm thấy biểu cô nương, bọn tiểu nhân còn nghĩ rằng cô nương bị nước cuốn đi, nên đã men theo dòng sông tìm rất xa.”
Đây cũng là lý do khi người phủ Thiếu Khanh không tìm thấy Khấu Thanh Thanh dưới chân núi mà lại gặp được Tân Hựu tại thôn nhỏ, họ không hề nghi ngờ
“Xem ra ngọc bội là rơi mất sau khi ta ngã xuống.” Gương mặt Tân Hựu thoáng lộ vẻ do dự, rồi nhanh chóng trở nên kiên định: “Xuống chân vực xem thử.”
Thị vệ vừa rồi liền khuyên nhủ: “Biểu cô nương, phía này không có đường xuống, phải vòng qua lối khác, mà đường vòng thì rất xa, lại khó đi.”
Thị vệ còn lại cũng lên tiếng phụ họa: “Đúng vậy, biểu cô nương, thân phận của người tôn quý, nếu không may vấp ngã hay bị thương, chúng tôi không gánh nổi trách nhiệm
Huống chi nếu gặp phải rắn rết hay lợn rừng, thì nguy hiểm càng lớn.”
Tân Hựu nhìn Tiểu Liên
Tiểu Liên lập tức dúi vào tay hai thị vệ một nắm lá vàng
[
ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Ánh nắng chiếu lên những chiếc lá vàng khiến hai thị vệ suýt lóa mắt, lời định ngăn cản lập tức nghẹn lại trong cổ họng, không thể nói tiếp
“Hai vị đại ca vất vả chút, giúp đỡ cô nương chúng tôi.”
“Ờ… chân núi tuy khó đi, nhưng mấy ngày trước đi đi về về vài lần, cũng đã quen thuộc rồi…” Một thị vệ mắt vẫn còn đờ đẫn, gần như không nhận ra mình vừa nói gì
Thị vệ còn lại không dám khẳng định chắc chắn, nhưng cũng không thể từ chối trước nắm vàng lấp lánh kia
Đây là một nắm lá vàng sao
Không, đây chính là một nàng dâu như hoa như ngọc trong tương lai
“Biểu cô nương đi đường cẩn thận, nhất định phải đi phía sau bọn thuộc hạ.”
Bốn người xuống núi, Tiểu Liên gọi phu xe đang lim dim gật gù tỉnh dậy, rồi lại đưa thêm một miếng bạc vụn
Phu xe so với hai thị vệ đơn giản hơn nhiều, cười tươi như hoa: “Biểu cô nương nhớ về sớm nhé.”
Có lẽ niềm vui luôn cần sự so sánh
[
ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Hai thị vệ nghĩ đến mảnh bạc vụn trong tay phu xe, rồi lại nhìn nắm lá vàng của mình, lập tức tinh thần phấn chấn, bước chân nhẹ như bay
Sau một quãng đường vất vả, cuối cùng Tân Hựu cũng được ngắm nhìn cảnh sắc nơi đáy vực
Trước mắt là một bức tranh với sắc xanh đậm nhạt xen lẫn những bụi hoa dại rực rỡ
Thác nước treo mình trên vách núi, dòng nước trắng xóa đổ xuống, vỡ tung thành những giọt ngọc lấp lánh, rồi hòa vào mặt hồ gợn sóng lăn tăn
Xa hơn nữa, dòng sông nối liền với hồ vẫn miệt mài chảy đi, tưới mát biết bao người dân quanh vùng
Tân Hựu chăm chú quan sát xung quanh, đột nhiên thấy một bóng đen phóng về phía mình
Một thị vệ phản ứng nhanh nhẹn, vung gậy đánh về phía bóng đen
Bóng đen lăn một vòng né tránh, phát ra tiếng kêu chít chít
“Lại là con súc sinh này!” Thị vệ nhìn rõ bóng đen, mặt sa sầm, giơ gậy lên đánh tiếp
Con khỉ lanh lẹ chạy xa, nhưng vẫn quanh quẩn gần đó, vừa chỉ trỏ vừa phát ra tiếng kêu chít chít đầy khiêu khích, khiến hai thị vệ tức tối mắng chửi không ngừng
Tân Hựu nghe ra một chút ý tứ, liền hỏi: “Hai vị từng gặp con khỉ này rồi sao?”
“Một lần rồi
Hôm trước khi men theo lối vòng vào đây tìm biểu cô nương, con súc sinh này đã xuất hiện quấy phá
Chúng tôi không để ý đến, nó liền ném trái cây rừng vào người.”
Truyện được dịch đầy đủ tại rungtruyen.com
Thị vệ còn lại đưa tay sờ vai, vẻ mặt càng bực bội:
“Hôm ấy ta bị nó ném trúng một quả, nước quả bắn đầy vai, đến giờ vẫn chưa giặt sạch được.”
“Biểu cô nương chờ chút, để thuộc hạ tóm lấy con súc sinh này lột da, khỏi để nó tiếp tục quấy rối.”
“Thôi đi, dù sao cũng là một sinh linh, với nó mà chấp nhặt chẳng phải rất tốn thời gian sao?” Tân Hựu nhẹ nhàng khoát tay, chỉ về phía dòng sông, “Hai vị làm ơn men theo bờ sông tìm thử, ta và Tiểu Liên sẽ tìm quanh khu vực này.”
Hai thị vệ liếc nhìn nhau, cảm thấy sắp xếp này không tệ
Địa hình dưới chân núi gập ghềnh hiểm trở, nếu biểu cô nương đi theo, dù chỉ trẹo chân thôi cũng đủ khiến họ khó mà ăn nói
Giữ nàng ở lại một chỗ là lựa chọn an toàn hơn
Thêm vào đó, họ cũng chẳng nghĩ sẽ tìm được ngọc bội
Một người còn chẳng tìm thấy, làm sao mong vớt được một món đồ nhỏ xíu
Chỉ cần đi một vòng rồi quay lại báo cáo cũng coi như hoàn thành nhiệm vụ
“Nhưng nhỡ đâu con khỉ này làm biểu cô nương bị thương thì sao?” Một trong hai thị vệ vẫn không yên tâm, do dự lên tiếng
Tân Hựu cầm lấy cây gậy trong tay họ, khẽ cười: “Ta với Tiểu Liên hai người, chẳng lẽ lại bị một con khỉ làm tổn thương
Hai vị yên tâm, tranh thủ thời gian giúp ta tìm ngọc bội
Nếu không tìm được, cũng coi như ta đã hết lòng, có thể yên tâm mà quay về.”
Nghe vậy, hai thị vệ không chần chừ nữa, men theo dòng sông mà đi
Nhìn bóng họ xa dần, Tiểu Liên hạ giọng nói: “Nơi này chúng ta đã tìm kỹ rồi mà…”
Ánh mắt Tân Hựu dừng trên con khỉ vẫn đang chít chít kêu, thần sắc khó lường: “Có lẽ vẫn còn góc khuất chưa tìm ra.”
Không hiểu vì sao, sự xuất hiện của con khỉ này khiến nàng nảy sinh linh cảm kỳ lạ rằng nàng có thể tìm thấy Khấu cô nương
Có lẽ khung cảnh hiện tại khiến nàng nhớ đến câu chuyện về con khỉ linh thiêng mà mẫu thân từng kể
Phát hiện Tân Hựu đang nhìn mình, con khỉ liền lao về phía nàng
[
ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
“Cô nương cẩn thận!” Tiểu Liên phản ứng theo bản năng, chắn trước mặt Tân Hựu, nhưng cảm giác cổ tay bị một lực mạnh kéo sang bên khiến nàng suýt ngã
“Đừng lo, nó có lẽ không có ý làm hại chúng ta.” Tân Hựu nhìn con khỉ đang lao tới, nhẹ giọng trấn an
Tiểu Liên vẫn căng thẳng, mắt không rời con khỉ: “Nhưng nó từng ném trái cây vào người mà…”
“Hiện tại nó không làm thế.” Tân Hựu chăm chú nhìn con khỉ đang nhảy nhót trước mặt, đột nhiên hỏi, “Ngươi muốn dẫn chúng ta đi đâu sao?”
Con khỉ dường như hiểu lời nàng, kêu lên một tiếng, rồi chạy một đoạn, quay lại nhìn
Thấy Tân Hựu vẫn đứng yên, nó tiếp tục kêu lớn hơn
Thấy vậy, ngay cả Tiểu Liên cũng không khỏi phỏng đoán: “Chẳng lẽ nó muốn dẫn chúng ta tới nơi nào đó?”
Dứt lời, nàng sững người, sắc mặt thay đổi: “Cô nương, có phải là Khấu cô nương không?”
Tiểu Liên không dám tin, lòng đầy hỗn loạn
Vừa nãy nàng còn sợ con khỉ sẽ làm hại, lúc này lại bất chấp, lao theo nó
Con khỉ thấy Tiểu Liên đi theo, liền nhảy vài bước lên trước, ôm lấy một gốc cây
Đó là một cây đại thụ bám rễ trên vách đá, tán lá xanh um, cành lá xum xuê
“Chít chít!” Con khỉ treo mình trên cây, hăng hái kêu gọi hai người
Tiểu Liên nửa kinh nửa ngờ, quay sang Tân Hựu: “Con khỉ này… có ý gì vậy?”
Ban đầu nàng nghĩ con khỉ có linh tính, sẽ dẫn đến Khấu cô nương
Ai ngờ nó lại trèo lên cây
Tân Hựu ngẩng lên nhìn cây đại thụ, lòng chùng xuống: “Có lẽ, nó muốn chúng ta trèo lên.”
“Trèo lên cây?” Tiểu Liên nghe như sét đánh bên tai
“Nhưng chúng ta đâu biết trèo cây!”
“Ta biết.”
Tiểu Liên quay phắt lại nhìn Tân Hựu, tưởng mình nghe lầm: “Người nói… biết cái gì?”
Tân Hựu lau tay lên tà váy, chạy lấy đà rồi nhảy lên, hai tay bám chắc thân cây, động tác linh hoạt trèo lên, sau đó cúi xuống nhìn Tiểu Liên, trả lời bằng giọng điềm nhiên: “Ta biết trèo cây.”
Cảm ơn XETHAIBINH.COM đã lần thứ n donate cho team 100K, trân trọng cám ơn!!
Mời nghe audio truyện trên Youtube Chanel Rungtruyencom
Nếu có thể xin vui lòng góp vài đồng mua truyện bạn nhé
Techcombank - Lê Ngọc Châm 19025680787011
PayPal:
[email protected]
Momo: 0946821468